Đứa con của Fuerte Apache

bởi Trần Thuận ·

“Bạn đi ngủ trong tiếng súng, đôi khi thức dậy và hay tin một người bạn đã mãi ra đi. Nơi đây từng có luật lệ – nhưng ma túy đã phá hỏng tất cả. Nó có ở mọi nơi và phá hủy mọi sự tôn trọng giữa người với người. Bạn, phải chọn lựa giữa việc trở thành một người đàn ông chân chính hoặc một kẻ hư hỏng.

Điều quan trọng nhất, nơi này dạy tôi không bao giờ được bỏ cuộc.

Không bao giờ tôi có thể quên được nơi đó và gốc rễ của mình.”

Tôi đã lớn lên ở một nơi mà bạn không có nhiều cơ hội trong cuộc đời này, nếu không trở thành một cầu thủ bóng đá. Bóng đá giúp bạn ngủ ngon mỗi đêm và khi thức dậy bạn biết mình cần phải làm gì đó để giúp đỡ mọi người.”

Carlos Tevez - Fuerte ApacheNơi đó, Fuerte Apache…

“Soweto của Buenos Aires”;

“Quân đội của dãy Andes”;

Vùng đất quỷ dữ hay trung tâm của tội ác…

Đơn giản, là sự công khai của ma túy và cướp bóc, là bao trùm của nghèo đói và tệ nạn.

Nơi mà những đứa trẻ với vũ khí trong tay, trở thành những tên tội phạm có nghề lao đầu vào những cuộc thanh trừng băng nhóm và bị bắn rụng như những con ruồi trên vỉa hè. Phí hoài tuổi trẻ trong song sắt trở thành điều may mắn và xa xỉ. Nơi thế giới khắc nghiệt ấy, cái chết đã quá thường trực và ám ảnh. Chết vì bị giết, chết vì ma túy… “Không có nhiều cơ hội trong cuộc đời” và khi cơ hội đến, bạn cần có bãn lĩnh, cá tính và những nỗ lực phi thường để đào thoát.

Chính là đứa bé ấy!

1. Tevez và một số ít ỏi những đứa trẻ khác muốn lớn lên như những con người thực sự – đã xem bóng đá là niềm vui để tránh xa tội ác. Không một đôi giày tử tế, đá một quả bóng tennis hỏng (đến năm 11 tuổi) trên những con phố gập ghềnh sỏi đá… Carlitos đã chơi thứ bóng đá gắn chặt với cuộc đời mình ở đó: “Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này”.

Giữa muôn trùng chết chóc và đau khổ, bầu không khí khét lẹt mùi nhựa và cống rãnh, những chiếc xe hơi bốc cháy và dưới bầu trời xám xịt của Fueter… Những đứa trẻ ấy đã chơi một thứ bóng đá của đam mê và sự cứu rỗi – với nụ cười toét tới mang tai và sự tận hiến của Carlos Alberto Martinez, đứa bé bị cha mẹ bỏ rơi mãi mãi vứt bỏ cái tên Martinez như để quên đi những nỗi đau mà anh phải nhận từ ngày thơ ấu, để trở thành Tevez.

16 năm ở Fuerte, Tevez lớn lên một cách ngổ ngáo với dáng vẻ bất cần như chính vùng đất quê hương. Nhưng trên hết, anh biết mình là một tài năng bóng đá – một tài năng kiệt xuất, không phải một tội phạm vị thành niên đường phố. Bóng đá, là cơ hội, và phải là cuộc đời anh.

Ngày anh đi, là chiến thắng của nghị lực và bãn lĩnh kiên cường trước số phận và hoàn cảnh; mang theo không chỉ hi vọng đổi đời của mình, mà cả hi vọng thay đổi bộ mặt của Fueter (những gì anh đã và đang làm sau này). Một chiến thắng vĩ đại. Và để biết nó vĩ đại ra sao, hãy nhìn cách bạn bè anh và những đứa trẻ khác ngày đó (bây giờ) gục ngã ngay tại sân bóng chúng vừa chơi, trên đường phố, cổng nhà ga… ; cách mà người bạn thân Coronel ngày thơ ấu bị ma túy nuốt chửng và tự tử năm 2001. Chúng, mãi mãi chấm dứt cuộc chiến của mình vì chúng đã thua, thua trong ván cờ nghiệt ngã với cuộc đời, với vùng đất quỷ… Nhưng anh thắng!

2. Khởi đi từ lò đào tạo trẻ của All Boys, đến nay Carlos Tevez đã trải qua bảy CLB, thi đấu ở bốn quốc gia khác nhau; nếm đủ mọi đắng-cay-ngọt-bùi, khóc cười bao lần với cả vinh quang và tủi nhục.

Chặng đầu ở Nam Mĩ, từ năm 16 tuổi với 113 trận trong 6 năm khoác áo hai người khổng lồ của châu lục: Boca Juniors và Corinthians. Tevez ghi được 84 bàn thắng, giành được một chiếc cúp VĐQG Argentina, một danh hiệu Campeonato Brasileiro Série A, một Copa Sudamericana và một Copa Libertadores danh giá.

Về cá nhân, anh ba lần là Cầu thủ xuất sắc nhất Nam Mĩ trong ba năm liên tiếp (2003, 2004, 2005), hai lần là Cầu thủ xuất sắc nhất Argentina (2003, 2004), và một lần giành được danh hiệu Cầu thủ số một Brazil (2005).

Những năm tháng đó là một miền ký ức đẹp. Khi Tevez được chơi một thứ bóng đá gần nhất với thứ bóng đá của anh: kỹ thuật, đam mê, hoang dại, đầy lôi cuốn và không toan tính. Thứ bóng đá đẹp nhất và thuần nhất. Một miền ký ức không thể nào quên.

Tất cả, là tiền đề cho sự bùng nổ mãnh liệt của anh ở Athens 2004. Kỳ Olympic thần thánh trên đất Hy Lạp lần đầu tiên đánh dấu cái tên Tevez trên bản đồ bóng đá thế giới. 8 bàn thắng – “Chiếc giầy vàng Olympic” là đầu tàu trong chiến tích hiển hách của Argentina năm đó, chấm dứt 52 năm khát vàng và đồng thời mở cánh cửa đón chào anh bước vào những vũ đài cao nhất.

Mùa hè 2006, sự sắp đặt của Kia Joorabchian chuyển Tevez và Mascherano đến West Ham trong một thương vụ làm rúng động làng bóng đá thế giới, kỳ lạ và đầy rắc rối. Sau khoảng thời gian thích nghi khá chậm và những rắc rối nhoằng nhì của bản hợp đồng, El Apache trở lại chính mình vào cuối mùa. Nơi đó, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Carlos Tevez đã để lại những khoảnh khắc thiên tài, những pha đi bóng làm say mê lòng người. Chính anh và chính khoảng thời gian này, đã trở thành người anh hùng thời thơ ấu trong tôi, và rất nhiều cậu bé khác:

Tevez ở West Ham – là pha sút phạt thiên tài trong trận đấu nghẹt thở với Tottenham ngày 4/3/2007.

Tevez ở West Ham – là bàn thắng phá bữa tiệc đăng quang của United, quăng chiếc neo giữ con tàu đắm The Hammers ở lại giải đấu cao nhất xứ sở sương mù.

Tevez ở West Ham – đơn giản là những gì tinh túy nhất của một Tevez hoang dã, trước khi anh thi đấu chiến thuật và tính toán hơn, ở một thành phố danh vọng hơn, một nấc thang lớn hơn, một chương vẻ vang nhất trong sự nghiệp của mình: Manchester. 

Carlos Tevez - West Ham

3. Đỏ và xanh, hai màu sắc phủ lên thành phố nằm về phía Tây-Bắc nước Anh với mối hận thù ngàn đời trải bao thăng trầm lịch sử. Khoác lên người cả hai màu áo United và City, Carlitos ngạo nghễ đứng giữa ranh giới của người hùng và phản đồ, bất chấp mọi giá trị.

Hai mùa ở United, bốn mùa ở City, 170 trận đấu, 107 bàn thắng và thêm 9 danh hiệu. Trong đó, là gần đủ mọi chiếc cup, chiếc đĩa ở nước Anh; là Champions League danh giá và chức vô địch FIFA Club World Cup. Nhưng thành công của Tevez  không chỉ đong đếm bằng danh hiệu, giá trị của anh nằm ở sự hữu dụng trong đội hình chiến thuật của các HLV.

Với Manchester United, hai mùa anh ở đây cũng là hai mùa thành công nhất của Quỷ đỏ trong chục năm trở lại, anh là quân bài tuyệt vời nhất của Sir Alex ở kỳ chuyển nhượng mùa hè 2007. Cùng với Rooney và Ronaldo, bộ ba kinh khủng này công phá mọi hàng phòng thủ ở Premier League. Ở châu âu, MU bước đi đầy ngạo nghễ trên hành trình đến vinh quang của một thế hệ cầu thủ tài năng, chàng trai Argentina đóng góp 5 bàn thắng trên con đường đó.

Đêm mưa đẹp như tranh vẽ ở Moskva ngày 21/5/2008, Tevez là người thực hiện thành công quả phạt đền đầu tiên trong loạt luân lưu đã đi vào tâm khảm của rất nhiều người. May mắn và bãn lĩnh đã giúp Man Utd dành chiến thắng đầy kịch tính, đó đồng thời cũng là đỉnh cao nhất trong sự nghiệp của anh.

Với Manchester City, anh là một trong những “khai quốc công thần” trong những ngày đầu dựng lên trang sử mới lấp lánh những đồng Rian của nửa xanh thành phố.

Không ai có thể phủ nhận tầm ảnh hưởng của Carlos Tevez trong những mùa giải đầu tiên với chiếc băng đội trưởng trên tay và mãi đến những năm cuối ở đây – sau hàng loạt rắc rối tự gây nên, anh trở lại và lập tức thể hiện vai trò của mình trong những trận đấu quan trọng. Mùa giải đó, Man City vô địch nước Anh sau 44 năm chờ đợi.

Bốn năm ở đây, Tevez và các đồng đội mang về một chiếc cup FA, một đĩa bạc Community Shield và một chức VĐQG. Không quá nhiều về số lượng, nhưng ý nghĩa thì khủng khiếp. Điều quan trọng hơn, anh cùng với những Yaya Toure, Sergio Aguero hay James Milner…  đã xây dựng một nền tảng cứng cáp cho đội bóng này, từng bước từng bước biến một gã trọc phú bóng đá thành một đại gia thực sự ở nước Anh.

Trong màu áo ĐTQG, Tevez có 62 trận trong màu áo Albicelestes, ghi 13 bàn. Không được trọng dụng như ở lứa trẻ và phong độ không ổn định. Dự hai kỳ cup thế giới, ghi được ba bàn thắng và không còn được triệu tập kể từ năm 2011. Màu áo Argentina là một thất bại của El Apache. Có nhiều lí do để lý giải, một trong số đó là anh không gặp thời. Dưới màu áo ấy, trong thời đoạn này – có một con quỷ khổng lồ đang làm bá chủ.

Nhìn chung, sự nghiệp của Tevez khá có duyên với những danh hiệu. Nhưng rõ ràng những danh hiệu đó có được từ tài năng và sự nỗ lực của anh.

Ở tuổi 29, sau khi thâu tóm khá đầy đủ những vinh quang của bóng đá hiện đại, anh đang tiếp tục trò chơi của cuộc đời mình dưới bầu trời xanh nước Ý, trong màu đội bóng sọc trắng đen  danh tiếng. Chiến đấu và chinh phục những giá trị cũ kỹ của túc cầu.

4. Cần phải nói, Tevez là một cầu thủ giỏi, thậm chí rất giỏi. Anh có những khoảnh khắc đặc trưng của một thiên tài… Nhưng chỉ giới hạn. Tài năng của anh dưới tầm những thiên tài thực sự – một bậc.

Về lối chơi, Tevez thực sự phải là Tevez của Boca Juniors, của Corinthians. Nơi anh trình diễn lối chơi hoang dã bản năng: tốc độ, kỹ thuật, khéo léo, tinh quái và vô cùng ngẫu hứng. Dáng vóc thấp, đậm người và chơi bóng đầy cảm xúc, Tevez của giai đoạn này gợi nhớ sâu sắc hình ảnh của Maradona huyền thoại (cho đến khi Leo Messi xuất hiện).

El Apache rê dắt nhiều, dứt điểm đa dạng, chủ yếu bằng mu chính diện và lòng trong chân phải. Rất nhiều bàn thắng của anh trước và sau khi rời Nam Mĩ  có cùng một kịch bản: nhận bóng ở sát rìa vòng cấm, đi bóng qua một-hai cầu thủ đối phương rồi vuốt mu cực mạnh vào góc cao. Tevez xử lí bóng một chạm hay, đỡ những đường chuyền bổng và bắt volley rất gọn. Khả năng đá phạt của Carlitos cũng không phải xoàng, không ít lần anh ghi những bàn thắng quyết định cho đội nhà từ chấm đá phạt trực tiếp.

Tevez có những tố chất và xu hướng điển hình của một số 10 cổ điển, nổi lên ở những năm đầu manh nha của bóng đá hiện đại, và đến khi trưởng thành thì hoàn toàn thích nghi và chơi bóng theo kiểu cách hiện đại. Điển hình sau này sang châu âu, Tevez có xu hướng đá lệch cánh nhiều hơn do yêu cầu chiến thuật, đặc biệt là giai đoạn thi đấu cho Manchester, anh và Rooney chạy chỗ không bóng liên tục, thu hút hậu vệ liên tục để nhường quyền dứt điểm cho cầu thủ xuất sắc nhất thế giới bấy giờ (và bây giờ), Christiano Ronaldo.

5. Điều đáng quý nhất ở Tevez mà ai cũng phải công nhận chính là tinh thần thi đấu của anh. Tevez ra sân với tinh thần của một chiến binh, thi đấu hết mình, chạy hết mình vì chiến thắng của đội nhà. Anh có tố chất lãnh đạo và đã thể hiện rất tốt với chiếc băng đội trưởng Man City trước khi bị tước đi – bởi một khía cạnh khác của anh, tính cách.

Có hai yếu tố ảnh hưởng đến tính cách của Tevez.

Thứ nhất, đương nhiên là Fuerte Apache: Mặt trái của vùng đất quỷ ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách của Tevez. Sự ngổ ngáo, bất trị và xu hướng nổi loạn vốn đã ăn sâu vào máu từ rất nhỏ..

Thứ hai, thành công đến quá sớm và những khoảng tiền khổng lồ. Một Carlos Tevez 16 tuổi tự đi lên bằng đôi chân của mình, giữa nghèo đói và chết chóc…. Quá khó để tỉnh táo khi đối diện với thành công mình có được.

Cộng với việc ngay từ đầu, từ những trận đấu trên đường phố, đến Boca rồi các đội trẻ của Argentina, anh luôn là người dẫn đầu, là người giỏi nhất. Tất cả những thứ đó là điều kiện để Tevez thể hiện bản năng ngỗ ngược của mình, gây ra không ít rắc rối lớn nhỏ khi bước vào môi trường bóng đá đỉnh cao mà người chịu thiệt không ai khác ngoài anh. Chính những tính cách đó – khiến Tevez không thể phát triển hơn được, không thể trở thành một cầu thủ lớn hơn. Nhưng không sao, có hề gì? Vì phải thế mới là anh!

6. Từ bầu trời u ám, nỗi sợ hãi và sự câm lặng của cái chết ở  Fuerte Apache, đến bầu trời trong xanh địa trung hải… Trái bóng tròn đã cứu rỗi, giải thoát và cho chàng trai này tất cả.

Quê hương anh giờ đây, vùng đất quỷ đã có thêm nhiều bệnh viện và trường học, phúc lợi xã hội đã tốt hơn. Những đứa trẻ, dù vẫn tiếp tục sinh ra lớn lên trong thấp thỏm lo sợ nhưng đã có một mục đích cho cuộc đời.

Để rồi đây những Fueter Apache, những Soweto nơi Nam Phi xa xôi, những khu ổ chuột ở Philippines và nhiều nơi khác nữa…  sẽ có thêm nhiều Carlos Tevez khác, chiến thắng nghịch cảnh, chiến thắng số phận. Để đổi đời.

Vì tất cả, bóng đá có kỳ diệu không?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^