Chung kết World Cup 2006: Ý 1-1 Pháp: Nhạt màu chiến thuật, đậm màu cảm xúc

bởi Nhật ·

Trận chung kết World Cup 2006 sẽ luôn được nhớ tới với cú húc đầu của Zidane đối với Materazzi, với tất cả những cơ hội, những bàn thắng, cả sự kịch tính và căng thẳng của nó…

Hai huấn luyện viên đều không thay đổi đội hình so với trận bán kết. Bên phía Ý, Marcelo Lippi sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 với Mauro Camoranesi và Simone Perrotta ở hai bên cánh, Francesco Totti hỗ trợ phía sau Luca Toni. Còn bên phía Pháp, Raymond Domenech sử dụng sơ đồ tương tự, với Florent Malouda và Franck Ribery ở hai cánh, Vieira – Makelele là cặp tiền vệ trụ.

Đây không hẳn là một trận chiến thú vị về mặt chiến thuật, cho dù tất cả những kịch tích của nó đều xứng tầm với một trận chung kết.

Chiến thuật: Ý 0-0 Pháp, Chung kết World Cup 2006 [1]
Đội hình xuất phát của hai đội

1. Sơ đồ chiến thuật của hai đội

Ý chơi với sơ đồ 4-2-3-1 chuyển sang 4-4-1-1 khi mất bóng nhờ sự năng nổ của Camoranesi và Perrotta. Pirlo đóng vai trò regista và chơi khá thấp, trong khi Gattuso đóng vai trò đánh chặn và bao khắp khu vực giữa sân. Phía trên, Toni chơi vai trung phong, Totti hỗ trợ phía sau và không có nhiều trách nhiệm trong phòng ngự.

Còn Pháp, sơ đồ của họ cũng là 4-2-3-1, tuy nhiên hai tiền vệ cánh của họ được phép dâng lên cao (Ribery thường lùi về để bám theo Grosso, còn Malouda thì ít khi làm như vậy). Vieira – Makelele hợp thành một bức màn thép trước hàng hậu vệ và hai người ít khi dâng lên tấn công, trong khi hai hậu vệ biên Sagnol và Abidal không thường tham gia chồng biên. Ở phía trên, Zidane có xu hướng hơi lùi xuống, tách ra khỏi bộ đôi Pirlo – Gattuso của Ý; Henry dạt sang bên trái nhằm phối hợp với Malouda. Khi Pháp phòng ngự, Zidane còn có nhiệm vụ theo kèm Pirlo, cho dù anh làm việc này khá nửa vời – cũng không thể đòi hỏi nhiều ở Zidane về khoản phòng ngự.

2) Khoảng trống ở cánh của Pháp

Với sự chắc chắn của Vieira – Makelele phía dưới, Domenech có thể chỉ đạo các cầu thủ chạy cánh của mình dâng cao, tuy hai hậu vệ biên có vẻ không được tự do như vậy. Kết quả là Pháp để lộ khoảng trống dọc hai cánh, sau lưng Ribery và Malouda. Ý nhanh chóng lợi dụng khoảng trống này trong những pha phản công với sự cơ động của Camoranesi và Perrotta, đồng thời Grosso và Zambrotta cũng tham gia tấn công.

Nếu như ở cánh phải của Pháp, Ribery tích cực lui về hơn để theo dõi Grosso thì ở cánh đối diện, Malouda không làm như vậy. Kết quả là Zambrotta có thời cơ để dâng lên, và Camoranesi có thể lợi dụng khoảng trống để đột phá, buộc Vieira và Makelele phải di chuyển lệch ra để đánh chặn.

Tuy nhiên, Pháp làm công việc phòng ngự khá tốt. Họ luôn có số đông ở phần sân nhà để sẵn sàng phòng ngự. Vieira cùng Makelele làm tốt công việc đánh chặn, không cho Totti có điều kiện hoạt động và đồng thời bao quát cánh trái. Abidal khống chế Camoranesi một cách hiệu quả, Thuram và Gallas giải quyết tốt Luca Toni; trong khi những đợt băng lên tấn công của Grosso và Zambrotta không đem lại nhiều kết quả. Ở tuyến dưới, Pirlo cũng không tạo được gì nhiều – những đường chuyền vượt tuyến của anh đều bị Pháp hóa giải.

3) Khoảng trống giữa hai tuyến của Ý

Tuyển Ý gặp vấn đề khi phòng ngự giữa tuyến hậu vệ và tiền vệ bởi cặp tiền vệ trung tâm của họ: Gattuso di chuyển rộng và dễ bị hút khỏi vị trí khi lao lên tranh cướp bóng, để lại không gian khá rộng phía sau, trong khi Pirlo không phải là cầu thủ giỏi phòng ngự và thật sự cơ động để bảo vệ khu vực này. Tuy vậy, Camoranesi và Perrotta sẵn sàng làm việc với cường độ cao và giúp đỡ đồng đội – thực tế, hàng tiền vệ của Ý phòng ngự hẹp và bọc lót tốt cho nhau.

Trong hiệp một, Pháp tấn công khá đơn điệu: Zidane lùi tương đối sâu để phân phối bóng, Malouda chơi cao và tìm cách phối hợp với Henry khi hai cầu thủ hoán đổi vị trí cho nhau, tuy nhiên hàng phòng ngự Ý giải quyết tốt phương án này, và Pháp không tạo được nhiều cơ hội đáng kể (ngoại trừ tình huống bàn thắng mở tỉ số, Malouda đảo chỗ cho Henry và đột phá vào vòng cấm trước khi bị “đốn ngã”).

Nhưng trong hiệp hai Pháp lại trở nên nguy hiểm hơn khi Abidal và Vieira năng lên tham gia tấn công hơn. Bằng phương án này, Pháp kéo giãn được đội hình của Ý về phía biên, cho phép Malouda và Henry phối hợp và tiến lên, khai thác khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hậu vệ của Ý. Khoảng thời gian đầu hiệp hai thật sự là vô cùng khó khăn đối với Ý khi Henry có cơ hội đột phá, rồi vào phút 51 Malouda được tự do và thoải mái chuyền cho Henry (nhưng cầu thủ của Arsenal lại bỏ bóng)…

4) Những sự thay đổi người

Marcelo Lippi quyết định thay đổi người ngay từ phút 61: De Rossi và Iaquinta vào sân thay Perrotta và Totti. Iaquinta sang cánh phải (Camoranesi và Perrotta đã đổi chỗ ở đầu hiệp hai), De Rossi chơi gần Gattuso, lập thành một bộ “lá chắn” tương tự như Vieira – Makelele, còn Pirlo được tự do ở phía trên. Một lần nữa “Gã đầu bạc” cho thấy cái thiên tài của mình: không những ông bịt được khoảng trống trước hàng hậu vệ đang bị Pháp khai thác, Abidal cũng bị ghim lại bởi Iaquinta. Thế trận trở nên cân bằng trở lại, tuy nhiên một lúc sau, Ý lui hẳn về phần sân nhà phòng ngự một cách tuyệt đối – có vẻ như họ không còn khả năng duy trì cường độ thi đấu nữa, những pha phản công của họ cũng không hề gây ra nguy hiểm.

Lippi tiếp tục thay đổi người vào phút 86 khi Del Piero thay Camoranesi. Có lẽ Lippi không còn con bài ưng ý nào khác trong tay, và ông cũng chờ đợi tới loạt đấu súng trên chấm phạt đền – Del Piero không phải là cầu thủ thích hợp để phòng ngự cánh trái. Willy Sagnol lập tức có khoảng trống để băng lên phía trước. Sagnol nguy hiểm như thế nào ư? Trong hiệp phụ đầu tiên, người tạt bóng cho Zidane đánh đầu một cú nguy hiểm mà buộc Buffon phải xuất sắc cản phá chính là Sagnol trong tư thế không bị kèm.

Chiến thuật: Ý 0-0 Pháp, Chung kết World Cup 2006 [2]
Đội hình của hai đội sau khi Del Piero vào sân

Zidane lúc này có thêm nhiều khoảng trống để đạo diễn lối chơi, cũng như có thể bất ngờ xâm nhập vòng cấm. Tuy vậy, quyết định thay người tiếp theo của Domenech có phần hơi khó hiểu khi ông rút Ribery ra và thay Trezeguet vào sân, đẩy Zidane sang trái, Malouda sang phải và đưa Pháp chuyển sang 4-4-2/4-2-4. Zidane lúc này bị giới hạn hơn. Sau đó 17 phút, ông lại thay đổi chiến thuật khi đưa Wiltord vào thay Henry – có thể là ông định đưa Zidane trở lại vào trung tâm và Wiltord sang trái, nhưng khi tất cả còn chưa rõ ràng thì số 10 của Pháp đã bị thẻ đỏ sau cú húc đầu nổi tiếng. Pháp chỉ còn chơi với 10 người, và trận đấu trôi về những loạt đấu súng trên chấm 11m định mệnh.

Tại đó, người Ý đã giành chiến thắng và giành được chức vô địch thế giới sau 24 năm chờ đợi.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Nhật
71 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^