Kẻ phá hoại mùa màng

bởi Thang Nguyen ·

Ad có thể cho biết vì sao ở một số nơi như Anh, người ta thường không tin tưởng các thủ môn không? Và vì sao một số nơi khác ở châu Âu lại rất tôn thờ thủ môn?

Đây quả thực là một câu hỏi rất khó trả lời. Không riêng gì ở Anh mà ở khá nhiều nước như Pháp hay Đức chẳng hạn, người hâm mộ luôn có một thứ gần như là “ác cảm” với các thủ môn.

Có một giả thuyết cho rằng điều này xuất phát từ chính cội nguồn của bóng đá. Cũng như nhiều môn thể thao khác, bóng đá xuất phát từ những nghi lễ cổ đại của con người. Nhiều tài liệu ở châu Âu ghi chép về những môn bóng mà ở đó quả bóng hình tròn tượng trưng cho mặt trời (hoặc mặt trăng), tượng trưng cho sự sung túc về mùa màng, sẽ được đưa vào một lỗ đào trên đất, hoặc được đẩy qua một khung gỗ hình vuông được treo trên cao. Khi quả bóng được đưa tới đích như vậy, có một “bàn thắng”, thì có nghĩa là trời đất thánh thần sẽ ban cho con người mùa màng bội thu.

Rõ ràng, vị trí thủ môn, dù xuất hiện sau những nghi thức đó khá muộn, nhưng sẽ luôn là những người tìm cách ngăn cản các bàn thắng được ghi, ngăn cản “mặt trời” đến với “cây cối.” Một cách biểu tượng trong tiềm thức, anh ta trở thành một kẻ phá hoại mùa màng, một kẻ mang lại đói kém, bần hàn.

Đây có thể coi là một lý do rất thuyết phục, nhưng bản chất của nó liên quan nhiều tới những biểu tượng, và dù có như vậy thật thì cũng thiên về vô thức nhiều hơn. Ở thập niên 20, 30, người Anh có một ý thức chung rằng chỉ khi nào một đội bóng chơi rất kém thì thủ môn đó mới có cơ hội tỏa sáng, còn nếu đội bóng chơi tốt thì thủ môn sẽ không có việc để làm. Anh ta gần giống một người lính cứu hỏa, sự xuất sắc có thể mang lại thành công cho anh, nhưng khi anh thành công thì cũng có nghĩa là đội nhà đã thất bại.

Ngược lại, ở Liên Xô cũ và LB Nga ngày nay, thái độ của khán giả đối với thủ môn lại khác. Ở một xã hội luôn đề cao sự bình đẳng và luôn đồng đều, tất nhiên được chơi ở trong khung thành sẽ là một cơ hội hiếm có để thể hiện “cái tôi” của con người.

Về bản chất, thủ môn tuy là một người tách biệt với tập thể, nhưng những gì anh có thể làm được trên sân cỏ lại nhằm mục đích tối cao là bảo về tập thể, và đó có thể gọi là một biểu tượng khá hoàn hảo cho quan niệm cá nhân ở Liên Xô thời bấy giờ. Họ muốn độc lập để thể hiện bản thân, nhưng cũng không quên phục vụ cho tập thể.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thang Nguyen
13 bài viết
“Tea & Busquets”
Phát bóng lên ^