Vua Bọ cạp

bởi Thang Nguyen ·

Ad có thể giới thiệu cho em về thủ thành có kiểu bắt bóng kiểu bọ cạp ko ? ad nói rõ về cuộc đời, sự nghiệp của ông trước và sau giải nghệ. Thanks ad!

Cùng với Jorge Campos và Jose Luis Chilavert, Rene Higuita là một trong những thủ môn có biệt danh El Loco (Gã điên) nổi tiếng nhất châu Mỹ. Ông sinh ra và lớn lên ở vùng Castilla ở Colombia, với mơ ước trở thành một tiền đạo thực thụ. Hầu hết các trận đấu của ông được diễn ra dưới sự tổ chức của Pablo Escobar, một tín đồ bóng đá và cũng là trùm ma túy nổi tiếng với lòng hào hiệp cướp của người giàu chia cho người nghèo hệt như Robin Hood. Năm 17 tuổi, Higuaita rời quê lên Bogota đầu quân cho Millionarios, nơi ông ghi được 5 bàn chỉ trong 16 trận, dù lúc đó đã là thủ môn.

Một năm sau, ông lại quay về quê nhà, chơi cho Atletico Nacional, đội bóng do Pablo Escobar và đồng sự của hắn Carlos Molina tài trợ. Nhờ kỹ thuật xử lý bóng rất tốt, Higuita liên tục dâng lên sát vạch giữa sân để chơi bóng cùng đồng đội. “Tôi nghĩ thủ môn cũng có quyền thể hiện. Khi đội nhà tấn công, tôi thường lên cao để cùng chuyền bóng với các đồng đội.” Trong khoảng thời gian này, Higuita vô địch Colombia 2 lần cùng Nacional, và cũng vô địch Copa Libertadores.

Với lối chơi có phần phiêu lưu mạo hiểm của mình, Rene Higuita nhanh chóng trở thành “hiện tượng” ở Colombia. Nhưng cũng có lần ông trở thành trò cười cho thiên hạ, tại World Cup 1990. Trong trận đấu với Cameroon, Higuita đã dâng cao hơn 40 mét để phá bóng, và dưới áp lực của đối thủ, ông đẩy bóng lại cho hậu vệ Luis Perea. Được đồng đội trả lại bóng quá vụng, ông đánh liều định lừa bóng qua Roger Milla, nhưng cuối cùng lại bị tiền đạo người Cameroon cướp lại bóng. Không ngăn cản được Milla ghi bàn vào lưới trống, Higuita trở thành “tội đồ” trong một thời gian ngắn, dù vẫn được HLV Francisco Maturana bảo vệ.

Trong thời gian này, Higuita cũng dần dần quen biết với Pablo Escobar, và ông trùm ma túy hàng đầu Nam Mỹ có lần đã bắt cóc con gái mới 15 tuổi của cộng sự cũ Carlos Molina đòi tiền chuộc. Higuita, người quen của cả Escobar và Molina được chỉ định làm “cầu nối”, đem tiền của Molina tới cho Escobar. Mọi chuyện diễn ra êm thấm cho tới khi thủ môn gàn dở đem chuyện này bô bô trên đài phát thanh. Ông bị kết tội đồng lõa bắt cóc và phải ngồi tù một thời gian, để lỡ mất kỳ World Cup 1994 – nơi Colombia của ông bị loại từ vòng bảng vì bàn phản lưới nhà của một Escobar khác, hậu vệ Andres Escobar. Chỉ ít lâu sau khi phạm sai lầm, Andres Escobar bị sát hại ngay tại quê nhà.

Tháng 9/1995, khi trận đấu giữa Colombia và tuyển Anh được tổ chức trên sân Wembley, nỗi kinh hoàng từ cái chết của Andres Escobar vẫn còn nguyên vẹn, trong khi Rene Higuita cũng cần tìm lại hình ảnh của mình. Colombia khi đó cần một điều gì đó tốt lành, cần một thứ để xóa bỏ bầu không khí u ám của một nền bóng đá bị giới tội phạm nắm giữ. Tất nhiên, Higuita không phải là tài năng duy nhất của ĐTQG nước này – Faustino Asprilla, Freddy Rincon và đặc biệt là Carlos Valderrama đã khiến cho khán giả trên sân Wembley phải trầm trồ ngưỡng mộ, nhưng thứ mà người ta nhắc đến nhiều nhất trong trận đấu đó vẫn là cú đá bọ cạp của Higuita, một khoảnh khắc sau này được bình chọn vào top 100 hình ảnh đáng nhớ của lịch sử bóng đá.

Cú đá để đời xuất phát từ một tình huống tấn công có phần hiền lành của tuyển Anh. Bóng được đưa tới sát cầu môn Colombia, và Jamie Redknapp là người tung ra pha dứt điểm cuối cùng. Rene Higuita không giơ tay đón bóng như thường lệ, ngược lại ông bật nảy người, chạm bóng bằng đôi chân của mình. Hệt như một con bọ cạp, và cả cầu trường Wembley như nổ tung vì những tiếng reo hò.

Liệu lúc đó Higuita có nhận ra rằng trọng tài đã báo việt vị hay không? Nếu có thì đó quả là một tình huống được tính toán kỹ lưỡng. Còn nếu không, vì sao ông lại làm như vậy? Rất công phu và cực kỳ đẹp mắt, nhưng cũng như Gordon Banks nói, hết sức không cần thiệt. Nhưng nếu không có tình huống đó, liệu khán giả sẽ nhớ được những gì từ một trận đấu 0-0? Liệu những người sinh sau đẻ muộn có một tình huống độc đáo để mà trầm trồ hay không? Thành công lớn nhất của Higuita là ông đã làm cho bóng đá trở nên đáng nhớ hơn.

Năm 1995, ông có một kỳ Copa America đáng nhớ. Ở trận cuối vòng bảng gặp Brazil, Higuita đã đấm bóng vào thẳng… lưới nhà, nhưng trong trận gặp Mỹ, ông cũng đã có một pha đá phạt trực tiếp dẫn tới bàn thắng của Faustino Asprilla. Với Atletico Nacional, ông cũng vào tới trận chung kết Copa Libertadores năm đó, sau khi ghi bàn thắng quan trọng từ một cú đá phạt để giúp đội nhà đánh bại River Plate.

Những năm cuối sự nghiệp, Higuita vẫn tiếp tục chơi bóng, và dù bị phát hiện sử dụng cocaine năm 2004, ông vẫn theo đuổi sự nghiệp trấn giữ khung thành tới tận năm 44 tuổi. Ngay cả trong những ngày cuối cùng làm thủ môn, ông vẫn giữ phong cách thi đấu “điên rồ” của mình và ghi 5 bàn trong 12 trận đấu với Deportivo Pereira.

Sau khi treo găng, Higuita theo đuổi sự nghiệp chính trị ở Colombia. “Khi kết thúc sự nghiệp, cái tên của tôi sẽ còn mãi trong tâm trí người hâm mộ, như một ảo thuật gia mang tới một thứ ma thuật khiến tất cả mọi người thấy cuộc sống của mình có màu sắc hơn,” ông nói.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thang Nguyen
13 bài viết
“Tea & Busquets”
Có thể bạn quan tâm
Phát bóng lên ^