Ronaldo được đối xử công bằng đấy chứ!?

bởi Tommy Thai Vu ·

Cristiano Ronaldo - Real Madrid

Có đôi khi bạn tự hỏi rằng cuộc sống này có công bằng hay không, nhưng rồi cuối cùng khi nó chưa kịp trả lời thì bạn đã vội quy kết rằng không có sự công bằng trong đó. Thỉnh thoảng, tôi cũng tự hỏi rằng mình có nhận lại sự công bằng khi đối xử tốt với mọi người hay không, nhưng rồi nhận ra rằng chính những hành động nhỏ xíu tự làm mình hạnh phúc và cân bằng mọi cảm giác thiệt thòi đã trải qua trước đó. Vậy thì, Ronaldo đã được đối xử công bằng hay chưa?

Đừng nhầm lẫn câu chuyện này với một cuộc tranh luận về Quả Bóng Vàng cũ rích. Đối với bản thân tôi, danh hiệu này là một minh chứng cho một thành tựu được đặt tên trong cuộc sống. Nó danh giá và hào nhoáng như chính cái chất liệu người ta lấy ra làm thước đo giá trị. Giá trị của Ronaldo nằm ở chính bản thân anh ta, với tài năng đổi ra mức lương và hàng trăm khoản thu nhập, với tình yêu minh chứng từ sự quan tâm và chia sẻ, với một cậu con trai kháu khỉnh được dưỡng dục đến nơi. Mọi thứ, cho ta thấy, Ronaldo là một người thành công, được đền đáp với những điều tốt nhất và xứng đáng nhất. Cuộc sống luôn công bằng với mọi người, và lại càng “công bằng” hơn, với những người có khả năng làm người khác sùng bái đến mức ngưỡng mộ.

Cristiano Ronaldo, 29 tuổi, đã giành đủ tất cả các danh hiệu có thể có trong màu áo cấp CLB. Bộ sưu tập danh hiệu của anh đồ sộ đến mức anh phải mở hẳn một viện bảo tàng để lưu dấu những chiến tích đã qua. Nếu không, có lẽ anh sẽ bỏ sót vài trận đấu quan trọng phải nhớ. Vì vậy có điều gì mà người ta vẫn cứ mãi đặt kì vọng vào người đàn ông này, khi anh ta không phải là một siêu nhân và cũng càng không cần có những thứ phù phiếm khác để khoác lên một lớp áo cho cái danh thành công nữa.

Những sự kì vọng này, không may thay, xuất phát từ chính bản thân anh, với châm ngôn không ngừng vươn lên, không ngừng tiến tới, không ngừng hướng về sự hoàn hảo. Vậy thì khi vươn lên đến đỉnh rồi, tiến về phía đích rồi, hoàn hảo quá rồi, anh còn cái gì mà phấn đấu nữa? Chả còn gì để phấn đấu nữa. Anh lạc lõng trong bộ sưu tập danh hiệu, vốn dĩ sẽ rất mừng vui nếu trước đây anh nghĩ là anh sẽ có được khi giành lấy chúng. Anh cố gào lên rằng tôi đã hoàn hảo, tôi đã kiện toàn, đừng dồn những áp lực và kì vọng lên nữa, chúng sẽ mãi chỉ là những ảo vọng mà thôi. Nhưng có đôi khi, đến tận năm thứ 29, người ta mới nhận ra đâu là cái giá trị thực sự mình phải mang, chứ không phải là những danh hiệu cá nhân hay danh hiệu tập thể. Cái mà Ronaldo cần, đó chính là việc thừa nhận mình có giới hạn, ngưng tìm kiếm sự hoàn hảo, và đừng hỏi tại sao.

Cái Ronaldo cần bây giờ là một chất sống mới. Một động lực mới để anh tiếp tục nỗ lực vì vinh quang. Con người anh đã hoàn hảo, những thành tựu giờ cũng đã vẹn toàn, cớ gì những nỗi buồn vẫn cứ trôi về như ngày trôi về phía cũ? Chẳng biết, lẽ ra, người ta phải ăn mừng cái thành tựu gần nhất của anh bằng số năm mà anh phải khắc khoải mong đợi.

Ronaldo bây giờ đã biết mở lòng. Anh đã biết nhận rằng mình là một thằng ngu. Một thằng đàn ông đáng thương với những trăn trở gánh lên đôi vai mà bất cứ thằng đàn ông nào khác cũng phải đối diện. Gỡ cái mác đồ hiệu và những thành công xung quanh, tách chúng ra khỏi cá nhân con người của một kẻ đi tìm hoài bão, Ronaldo cũng chỉ là một cậu bé đen đúa, nghèo hèn và đầy tình thương ngày nào tôi từng biết.

Tôi yêu cầu thủ. Tôi yêu bóng đá. Tôi đã có một hành trình dài với môn thể thao và cuộc sống này đúng như những gì tôi từng lưu giữ. Quả táo đã sắp rụng xuống gốc cây, liệu rồi giờ đây, Ronaldo có kịp nhận ra điều mà mình còn thiếu?

29 tuổi, vẫn còn sớm để người ta nhận ra giá trị thực sự của bản thân. Hãy yêu thương mình một chút.

Chúc mừng sinh nhật, Cristiano Ronaldo…

5 tháng Hai, 2014.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^