Từ cơn lốc đến cơn gió màu da cam

bởi Simon D Trix ·

Mình nhớ không nhầm thì trong page có admin là fan tuyển Hà Lan phải không? Mình xin tự giới thiệu mình là fan cơn lốc màu da cam từ những năm 2008 đến giờ, trải qua bao thăng trầm cùng đội tuyển nhưng vẫn chưa một lần được nhìn thấy đội tuyển yêu dấu nâng chiếc cúp vàng WC và cúp Euro. Vậy admin có thể phân tích tại sao tuyển Hà Lan thường đá rất hay ở vòng ngoài mà vào vòng trong họ thường thua một cách đau đớn vậy ạ, nếu có phân tích từ Euro 2000 thì càng tốt. Cám ơn admin, chúc các bạn sức khỏe dồi dào và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.

 

Là fan đội tuyển Hà Lan thì chắc bạn đang nói đến mình rồi, thực sự là mình không nghĩ là có ai đó nhớ mình với tư cách như thế, rất cảm ơn bạn. 

Sau đây là phần chính. Tại sao đội tuyển Hà Lan thường đá rất hay từ vòng ngoài mà thường gục ngã ở vòng trong?

Người ta vẫn hay nói, bão thường suy yếu khi đi vào sâu trong bờ, “Cơn lốc màu da cam” cũng tương tự như vậy, dù thời nào cũng sản sinh ra rất nhiều lứa cầu thủ tài năng nhưng Hà Lan luôn thất bại, danh hiệu lớn duy nhất mà Oranje có được đó chính là chức vô địch Euro 1988 sau một màn trình diễn đầy ma thuật và cảm xúc của Marco Van Basten, thế nhưng ngay tại Italy 90 khi Hà Lan mang đến Ý một siêu đội hình thì lại không thắng được trận nào, ra về sau trận thua Đức 1-3 trên SVĐ Giuseppe Meazza huyền thoại.

Đó là chuyện của quá khứ tương đối xa, bây giờ mình sẽ phân tích Hà Lan theo đúng nguyện vọng của bạn.

Euro 2000

Giải đấu được tổ chức ngay trên chính Hà Lan và láng giềng Bỉ. Đây là giải đấu mà Hà Lan mang đến một đội hình cực mạnh, có lẽ chỉ thua thời France 98 và thời kì Van Basten. Hà Lan năm ấy chơi đội hình 4-4-2 với bộ khung như sau: Van der Sar – Van Bronckhorst – Stam – Frank De Boer – Reiziger – Zenden – Cocu – Davids – Overmars – Bergkamp – Kluivert.

Vòng bảng cơn lốc màu da cam nằm cùng bảng với Séc của Nedved, Đan Mạch của Schmeichel, Pháp của Zidane. Hà Lan thắng tất, ghi được 7 bàn, lọt lưới 2 bàn, trong đó có cuộc lội ngược dòng ấn tượng trước ĐKVĐ World Cup Pháp ở lượt trận cuối. Sau khi vượt qua vòng bảng, đối thủ của “Cơn lốc màu da cam” là Nam Tư già cỗi của Dragan Stoijkovic và “Bá tước” Pedrag Mijatovic, tại đây Hà Lan đã làm cả Euro rùng mình khi vùi dập đối thủ tới 6-1, trong đó có một cú hat-trick của Patrick Kluivert.

Hà Lan Euro 2000

Đây là một Hà Lan tấn công rất mãnh liệt, mang đúng nghĩa của cái gọi là tổng lực của thời xa xưa, nhanh, ào ạt như thác lũ. Cruyff từng nói “Hà Lan mà không tấn công cánh thì không còn là Hà Lan nữa”, năm đấy Overmars và Zenden thực sự là ác mộng cho tất cả các hậu vệ biên, đó là một Hà Lan đẹp nhất mà tôi từng được xem. Davids gào thét dọn dẹp ở trung lộ, Cocu dàn xếp sang hai biên cho Overmars và Zenden, thích thì tạt để Kluivert không chiến, không thì Bergkamp sẽ có “cách riêng”, nếu cảm thấy quá khó khăn thì những Overmars, Cocu, Davids cũng chẳng ngán mà không sút xa…. Muôn hình vạn trạng, đó là Hà Lan của Euro 2000. Nhưng định mệnh đã đưa Cơn lốc màu da cam đến gặp Italia ở bán kết, đó là một trận đấu mà đến tận bây giờ những dư âm của nó vẫn vang vọng như là một trong những màn trình diễn xuất sắc nhất của … catenaccio, phải Italia đã thắng.

Hà Lan đã ép gần như chảy mỡ hàng thủ của đội bóng thiên thanh, Zambrotta đã phải nhận thẻ đỏ chỉ sau hơn nửa hiệp sau khi không chịu nổi nhiệt ở cánh của Zenden. Dino Zoff chỉ đạo Italia đá đổ bê tông, trên sân các bóng Hà Lan tấn công như thác lũ, Overmars sút xa đập xà ngang, Berkamp vẩy má ngoài đập cột dọc. Điều đáng để nói nhất trong trận đấu này là Hà Lan đã có thể giải quyết Italia chỉ trong 90 phút khi đã có tới hai quả penalty nhưng Frank De Boer và Kluivert đều sút trượt. Pele ngồi trên khán đài chỉ hai ngón tay vào mắt chính mình, không thể tin nổi. Italia thành công khi kéo người Hà Lan vào loạt sút luân lưu. Tại đây đội bóng xứ sở hoa tulip lại tiếp tục thể hiện khả năng sút penalty kém cỏi của mình khi thất bại ở 3/4 lượt sút. Hà Lan dừng bước trước một Italia đầy thực dụng.

World Cup 2002

Van Nistelrooy 25 tuổi, Roy Makaay 25 tuổi, Kluivert 25 tuổi, Jaap Stam 29 tuổi, Seedorf 25 tuổi, Van der Sar 32 tuổi … và Hà Lan không được tham dự  World Cup sau khi thua … CH Ireland ở vòng play-off. Đến bây giờ tôi cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra ở chiến dịch vòng loại năm ấy.

Euro 2004

HLV Dick Advocaat lên nắm quyền, Hà Lan trình làng một anh chàng 20 tuổi mảnh khảnh với tốc độ kinh hoàng, một cơn lốc thực sự bên hành lang cánh trái, người kế tục hoàn hảo cho Marc Overmars – Arjen Robben. Hà Lan nằm ở bảng D, (lại là) bảng tử thần của kì Euro năm đó với Đức, Séc và Latvia.

Đây là một giải đấu người Hà Lan đặt tương đối nhiều kì vọng, Advocaat là chiến lược gia với tinh thần tấn công ngấm vào máu, người ta kì vọng Hà Lan sẽ đốt cháy cả Châu Âu với vũ điệu của những con người trẻ. Advocaat giới thiệu ra cả Châu Âu Golden Boy đầu tiên Rafael Van der Vaart, nhạc trưởng tương lai Wesley Sneijder, cả ngôi sao mới nổi Andy van der Meyde. Tuy nhiên Hà Lan năm ấy cũng có tương đối nhiều điểm yếu, Jaap Stam mất người đá cặp, Cocu bắt đầu bộc lộ gánh nặng tuổi tác, thế nhưng điểm yếu lớn nhất chính là Advocaat, trong trận gặp Séc ở vòng bảng không hiểu vì lí do gì ông bất ngờ rút Robben ra, không còn phải lo lắng về tốc độ kinh hoàng của anh chàng 20 tuổi này, HLV lão làng Karel Bruckner tung “gà son” Marek Heinz vào và xua quân lên tấn công, Hà Lan thua ngược 2-3.

Thế nhưng đây là giải đấu đầu tiên tôi thấy Hà Lan thắng luân lưu, bất ngờ làm sao, bại tướng của “cơn gió mùa” Hà Lan là Thụy Điển của Henrik Larsson. Thụy Điển đá chơi tương đối hay trong trận đấu này, Ljungberg và Larsson uy hiếp Van der Sar liên tục, thế nhưng bóng chỉ dừng đến mức đập vào khung gỗ. Trong loạt sút luân lưu, những người sút trượt cho hai bên là Cocu, Olof Melberg và (đương nhiên) Zlatan Ibrahimovic.

Bán kết, Hà Lan gặp đối thủ kị giơ Bồ Đào Nha, một nỗi ám ảnh lại hiện về khi Nuno Maniche tái hiện lại cú sút của Brehme tại Italy 90. Advocaat chỉ đạo học trò tấn công trong bất lực, bàn gỡ duy nhất của Oranje là pha đá phản lưới nhà có một không hai của Jorge Andrade. Hà Lan một lần nữa gục ngã ở bán kết tại một giải đấu lớn.

Đội hình (4-3-3) : Van der Sar, Reiziger, Stam, Heitinga, Van Bronckhorst, Davids, Cocu, Van der Meyde, Van der Vaart, Robben, Van Nistelrooy.

World Cup 2006

Huyền thoại Marco Van Basten trở lại trên cương vị HLV, ông thay đổi gần như triệt để đội tuyển, gây chiến với bất cứ công thần nào có ý định chống đối. Davids, Makaay, Seedorf bị bỏ rơi, Hà Lan chơi tương đối được với Van Persie, Van der Vaart, Van Bommel…

Thế nhưng tại World Cup 2006, Van Basten tiếp tục hục hặc với Van Nistelrooy, thảm họa đã xảy ra Hà Lan không tìm được đường vào khung thành Bồ Đào Nha trong trận vòng 2, Maniche tiếp tục ghi bàn nhấn chìm quốc gia dưới mực nước biển.

Cocu có cơ hội tốt nhất trận khi sút rung xà ngang chỉ vậy thôi, Van Basten nhất quyết không tung Van Nistelrooy vào sân, thay vào đó ông đặt niềm tin vào Dirk Kuyt (hồi đó áo vẫn còn ghi là Kujit) ở vị trí tiền đạo cắm, Hà Lan lại thất bại. Kết thúc trận đấu, “Con thiên nga thành Utrect” đứng chống tay ngước mắt nhìn xa xăm, tôi vẫn còn nhớ y nguyên những gì BLV Quang Huy nói khi ấy “Chắc chắn ngày mai những số báo thể thao sẽ tràn ngập những cái tít kiểu như “Cuộc cách mạng dang dở của Van Basten””, tại sao lại là “cách mạng dang dở”, Van Basten vẫn giữ lại Cocu năm đó đã 36 tuổi, không dám đặt hoàn toàn niềm tin vào Van der Vaart, thất bại hoàn toàn với canh bạc Dirk Kuyt, đó là một Hà Lan dang dở nhưng không hề đẹp như màu cam của 32 năm trước.

Trận đấu với Bồ Đào Nha năm ấy cũng có nhiều điều để nói, trước trận chủ tịch FIFA Sepp Blatter bày tỏ sự không hài lòng vì trọng tài có vẻ hơi “nương tay” trong việc rút thẻ, kết quả hôm ấy với chính ngài chủ tịch dự khán trên sân, trọng tài người Nga, Valentin Ivanov đã rút ra tổng cộng 16 thẻ vàng và 4 thẻ đỏ (“Này thì thẻ này!”), cuối trận đáng nhớ nhất có lẽ là hình ảnh Giovanni Van Bronckhorst và Deco đều ăn thẻ đỏ ra ngồi cạnh nhau thủ thỉ gì đó.

Đội hình: (4-3-3) Van der Sar, Van Bronckhorst, Ooijer, Mathijsen, Boularouz, Cocu, Bommel, Sneijder, Van Persie, Van Nistelrooy, Robben.

Euro 2008

Và Euro 2008, giải đấu có lẽ đã mang không ít người hâm mộ đến với sắc cam sặc sỡ, một giải đấu Hà Lan cực hay. Tôi nhớ nhà báo Phan Đăng có nói trong chương trình “Muôn màu Euro” (hay đại loại thế) như thế này: “Hà Lan năm nay không phải là một cơn lốc, mà là một cơn gió độc.” Ngẫm lại thì không phải là không đúng, mặc dù nghe có hơi buồn cười một chút. Không còn Cocu nữa, mối bất hòa với Van Nistelrooy cũng đã được giải quyết. À mà phải nói đến cái bảng đấu của Hà Lan năm đấy trước, bảng C, bảng “Siêu tử thần” với Pháp, Italia, Hà Lan và Romania, HLV khi ấy của Romania là Victor Piturca chụp ảnh với Van Basten, Domenech, Donadoni mà mặt méo xệch.

Trước giải đấu, rất ít người dám tin vào một suất cho Hà Lan vào tứ kết, thậm chí đã có một nhà báo “dự đoán” Hà Lan đứng bét bảng. Seedorf từ chối đá cho ĐTQG vì mâu thuẫn với Van Basten, có tương đối nhiều thứ đã xảy ra trong một tháng trước Euro.

Quay trở lại với giải đấu, Van Basten cho Van Bommel ngồi nhà vì dám phát biểu “Tôi sẽ không chơi cho ĐTQG chừng nào Van Basten còn tại nhiệm,” chẳng sao “Marco đệ nhất” đưa De Jong và anh chàng to như cột nhà Orlando Engelaar đá ở trung tâm, trận ra quân Hà Lan làm rung chuyển châu Âu khi vùi dập ĐKVĐ thế giới Italia 3-0. Đó là một Hà Lan thực dụng và sắc sảo một cách hoàn hảo, với Sneijder đá hộ công và Van der Vaart lệch trái Van Nistelrooy có một nguồn cung cấp bóng gần như vô tận, Van Gol đã có cơ hội đối mặt với Buffon không chỉ một lần trước khi có bàn thắng thứ nhất. Đây là một Hà Lan gần như lột xác hoàn toàn so với WC2006, phản công nhanh như điện xẹt, Hà Lan hoàn toàn không đá tấn công, đó là phòng ngự chủ động và phản công có hệ thống. Hà Lan trận đầu tiên vẫn thiếu một ai đấy.

Trận gặp Pháp, Van Basten giữ nguyên đội hình, phút thứ 9 Kuyt đè hẳn người Malouda xuống ghi bàn dẫn 1-0 từ một quả phạt góc, các CĐV lại hò reo ầm ĩ. Đầu hiệp 2, Van Basten đưa “người còn thiếu” vào sân, Arjen Robben thay Engelaar. Những cơn lốc bắt đầu nổi, tốc độ của Robben làm cho ông già Willy Sagnol không chịu nổi nhiệt, bàn thắng của Van Persie chính là một tình huống như vậy.

Van Nistelrooy xử lí phạm vi hẹp một cách kinh điển để cho Robben băng lên như tên bắn ở cánh trái, một đường căng ngang nhẹ nhàng và Van Persie chỉ việc đệm bóng. Một chút nhíu mày đã đến khi Henry gỡ lại một bàn cho Pháp, thế nhưng ngay lập tức Robben tái hiện lại khoảnh khắc 20 năm trước của người thầy (tất nhiên là hơi dễ hơn) khi sút tung lưới Coupet ở một góc cực hẹp.

Cuối trận, Sneijder sút xa tuyệt vời như một lời khẳng định Makelele đã hết thời. Hà Lan đại thắng đương kim Á quân thế giới 4-1, nhà cái Wiliam Hill ngay sau đó chuyển tỉ lệ đặt cược vô địch của Hà Lan thành cao nhất, hình như là 6:5. Cả xứ sở hoa Tulip gần như phát rồ. 20 năm trước với phép màu của Van Basten, Oranje đã vô địch Euro 1988, và bây giờ là Thánh Marco trên ghế huấn luyện, Hà Lan tin họ sẽ vô địch và đương nhiên tôi cũng tin chắc chắn là như vậy.

Hà Lan hạ Romania 2-0 ở trận cuối khi Van Basten “chơi đẹp” với người đồng đội cũ Donadoni, và đối thủ của họ ở vòng loại trực tiếp là Nga. Đến đây tôi xin kể lại một câu chuyện thế này, Nga nằm ở bảng D, ngay trận ra quân đoàn quân của Hiddink thua 4-1. Lượt trận các chú gấu Nga vượt qua Hy Lạp tương đối đơn giản, nhưng ể vào được tứ kết Nga bắt buộc phải thắng Thụy Điển. Và lượt trận thứ cuối, người Nga đón chào sự trở lại của “con quỷ” trong kì Euro năm đấy Andrei Arshavin (hai lượt đầu tiên bị treo giò khi ăn thẻ đỏ từ vòng loại nhưng khi trở lại dường như không có gì ngăn cản nổi số 10 của người Nga). Thụy Điển gục ngã, tôi xem trực tiếp trận đấy mà lạnh cả gáy, BLV kì cựu Vũ Huy Hùng sau trận khen không ngớt lời Nga và đặc biệt là Arshavin, khi được hỏi “Tại sao Thụy Điển thất bại?”, BLV bình luận Italy 90 khi ấy nói “Đơn giản là vì Nga và Arshavin đá quá hay”. Tôi mới tự nhủ “Thế còn Hà Lan của mình…”

Như một định mệnh, hậu bối của Igor Belanov – Andrei Arshavin đã lĩnh xướng Nga làm khổ Hà Lan trong trận đấu đấy, cũng phải nói đến Van Basten đã bộc lộ sự nóng vội của mình khi thay người quá sớm, Affelay vào sân phút thứ 62 là sự thay đổi cuối cùng của Thánh Marco, bước vào hiệp phụ Hà Lan kiệt sức. Arshavin dường như là một cỗ máy bất tử khi vẫn dốc bóng tạt, sút đủ kiểu trong hiệp phụ, lao với tốc độ tên lửa xuống sát biên và tạt vào, Dmitry Torbinsky – cầu thủ nhẹ cân nhất kì Euro năm ấy đệm bóng vào lưới trống. Nga vươn lên, Hà Lan sụp đổ khi lại là số 10 đè hẳn hậu vệ Hà Lan xuống và sút tung lưới Van der Sar. Hà Lan bị loại, Van Basten lại một lần nữa thua trước số phận. Sắc cam một lần nữa phai nhòa khi nó đang đẹp nhất.

Sau này khi suy nghĩ kĩ lại, Hà Lan thất bại năm ấy còn do hai lí do nữa: Robben chấn thương một ngày trước trận tứ kết và Van Basten tính toán điểm rơi phong độ cho cả đội rơi hết vào vòng bảng. Ở lượt trận cuối với Romania, đà tâm lí thăng hoa bị chặn lại khi đa số các trụ cột bị cho dự bị, Hà Lan bước vào trận gặp Nga với bộ mặt ủ rũ, đó không còn là Hà Lan của vòng bảng nữa.

Người ta vẫn hay tưởng tượng nếu Hà Lan gặp Tây Ban Nha ở bán kết thì chưa chắc Bò tót đã lên ngôi tại Euro năm đấy, con tạo rất có thể đã xoay vần theo một hướng rất khác. Nhưng với một chữ “nếu” ta cũng có thể nhét Paris vào một cái chai, dù sao Euro 2008 cũng là một kỉ niệm rất rất đẹp với các fan hâm mộ của Oranje. Đến tận bây giờ tức là hơn 5 năm sau loạt trận vòng bảng thần thánh ấy, mình vẫn giữ các số báo cho ba trận năm đấy của Hà Lan ở trong ngăn tủ như là một trong những ngày tháng tuyệt vời nhất.

World Cup 2010

Nếu ai đã từng xem loạt phim kinh điển “Pirates of the Caribean” (Cướp biển vùng Caribê) thì chắc hẳn không khỏi ấn tượng về tàu người Hà Lan (Flying Dutchman), một con tàu hắc ám với thuyền trưởng Davy Jones quyền lực nhất biển Caribe, khi Davy Jones chết William Turner (Orlando Bloom thủ vai) là người được chọn, tàu người Hà Lan phải có thuyền trưởng.

Sau Euro 2008, Van Basten ra đi, LĐBĐ Hà Lan quyết định đưa Bert Van Marwijk lên thay thế, tên tuổi đã đưa Feeynord đoạt cúp UEFA năm 2002 lên nắm quyền. So với Hiddink, Rijkaard hay Van Basten, Van Marwijk rõ ràng không thể đọ lại về mặt tên tuổi nhưng cái thứ mà Hà Lan cần không phải là sự xa hoa phù phiếm trên băng ghế huấn luyện, tàu “người Hà Lan” cần sự thành công, cần ghi danh vào sử sách.

Hà Lan đến World Cup 2010 với tư cách là ƯCV thứ hai cho chức vô địch. Oranje có Wesley Sneijder và Arjen Robben – hai nhân vật chính tại Bernabeu cách đó chỉ có một tháng, có Van Persie chủ công của Pháo thủ London, và đặc biệt nhất chính là Van Marwijk. Giới mộ điệu hầu như không biết mấy về ông, Hà Lan mang một đội hình cực mạnh đến Nam Phi nhưng không ai biết liệu sẽ lắp ghép thế nào, lối chơi ra sao, không ai rõ.

Tất cả bắt đầu lộ ra sau vòng bảng, trận ra quân với Đan Mạch là một Hà Lan bế tắc đến cùng cực với Rafael Van der Vaart đá … tiền vệ trái, chỉ khi Simon Poulsen của Đan Mạch phản lưới, Hà Lan mới dễ thở, bàn thắng sau đó của Kuyt là do ĐM đã dâng đội hình lên quá cao. Các trận sau đó vòng bảng Hà Lan vẫn đá như thế, một lội đá tương đối thực dụng và có gì đó … nhàm chán.

Vòng loại trực tiếp gặp đối thủ yếu Slovakia, vẫn lối đá ấy, ngay cả khi Robben trở lại sau chấn thương đó rõ ràng không phải là một Hà Lan mà người ta mong muốn, thế nhưng Oranje vẫn lừ lừ tiến vào tứ kết. USA 1994 tái hiện, Hà Lan – Brazil, đoàn quân của Van Marwijk đã bị các vũ công Samba tấn công liên tục. Robben với bài quặt bóng vào trong sút xa bị Michel Bastos bắt chết cứng.

Đến lúc này Van Marwijk mới tạo được dấu ấn đầu tiên, ông chỉ đạo cho Robben dừng kiểu đi bóng đấy, chỉ cần dốc thẳng hoặt quặt vào trong đưa bóng cho Sneijder, hiệu quả gần như tức thì, Felipe Melo bị sức ép từ cả Sneijder lẫn Robben đã gần như phát điên, thẻ đỏ, thế trận đổi chiều. Nhiều người băn khoăn tại sao, với một bàn dẫn trước của Robinho, Brazil với Kaka lĩnh xướng sao không lao lên như thác lũ nhấn chìm “Flying Dutchman” xuống đáy biển khơi. Bình luận sau trận, cựu HLV – chuyên gia Trịnh Minh Huế đã có 1 phần phân tích chiến thuật cực kì xuất sắc, mình xin trích lại cho các bạn.

Sở dĩ Dunga không dám xua quân lên là vì với Sneijder và Robben, Hà Lan có thể gây sức ép lại toàn bộ cho đội hình Brazil. Hai con người ấy chỉ cần khoảng ba nhịp điều chỉnh bóng với không quá 10 giây là có thể đối mặt với Cesar, Dunga không muốn mạo hiểm khi Hà Lan có hai con người kiệt xuất đến như thế. Nhưng cũng phải nói cựu đội trưởng Brazil đã quá non tay trong trận đấy này khi sợ Bastos sẽ phải nhận thẻ vàng thứ 2 nên đã thay người Gilberto vào đá hậu vệ trái, Brazil dễ dàng sụp đổ trong một thế trận tưởng là có lợi mà không có lợi. Van Marwijk đã bắt đầu đạt được những dấu ấn đầu tiên tại Nam Phi.

Trận bán kết không có quá nhiều điều đáng nói, chúng ta sẽ đến thẳng trận chung kết tại Soccer City, Hà Lan đã thất bại như thế nào quá đó chỉ ra những điểm yếu của Oranje và chính Van Marwijk.

TBN với Del Bosque ở giải này đã đạt đến cảnh giới có thể phòng ngự bằng tiqui-taca, Del Bosque đã bố trí một hình vuông ở giữa sân với Alonso, Busquest, Xavi, Iniesta. Ý tưởng của TBN quá rõ ràng, không được phép để bóng bén mảng tới giày của Sneijder. Nhạc trưởng của Hà Lan khi ấy đã có 5 bàn thắng, thế nhưng cuộc đấu không đơn giản là như vậy, với cặp tiền vệ phòng ngự chặt chém khét tiếng Bommel – De Jong, Van Marwijk và Del Bosque đã biến trận chung kết World Cup thành một cuộc chiến thảm khốc ở giữa sân, cả 2 giằng co nhau từng milimet một.

Trong một trận đấu sặc mùi chiến thuật và toan tính cá nhân như thế, Sneijder lại vượt lên tất cả khi có tới hai tình huống đưa bóng cho Robben đối mặt với Casillas, đôi chân pha lê đã làm tốt tất cả trừ việc bóng không chịu bay vào lưới. Cuối hiệp hai, Del Bosque đánh bài ngửa khi tung Fabregas vào sân thay Alonso, TBN bắt đầu vượt trội hơn, bước vào hiệp phụ Torres tiếp tục được tung vào sân, mặc dù dấu ấn của El Nino chỉ là việc bị chuột rút nhưng sự có mặt của số 9 đã làm cho các hậu vệ của Oranje thực sự phải lưu tâm, sức ép được tăng cường nhiều hơn Phút 109 điều không hay nhất đã xảy ra, Heitinga lĩnh thẻ đỏ và như một lẽ tất yếu phút 116 Iniesta tung cú volley lịch sử đưa TBN thành tân vô địch thế giới.

Tại sao Hà Lan thất bại?

– Van Persie: Dấu ấn là con số không tròn trĩnh. Hà Lan gần như không có một chỗ dựa để có thể cụ thể hóa các cơ hội thành bàn thắng, rõ nét nhất chính là việc Sneijder có 5 bàn thắng nhưng không có một đường kiến tạo nào, Van Persie quá tệ.

– Van der Vaart: Không dấu ấn, không gì cả, mang băng đội trưởng Hà Lan sau khi Van Bommel rời sân trong trận chung kết, những gì Van der Vaart làm được là không thể phá bóng từ đường chuyền của Fabregas, lúc ấy tôi đã ước sao đó không phải Edgar Davids?

– Van Marwijk: Chiến lược gia tóc bạc đã phạm phải một số sao lầm nghiêm trọng, đó là thay người quá rập khuôn, ai cũng có thể đoán được đội hình ra sân của Hà Lan sẽ là gì, thay ai đầu tiên, ai cuối cùng.

Sau 32 năm, Hà Lan 1 lần nữa tiến sát đến cúp vàng, nếu WC1974 người Hà Lan tự hủy hoại mình khi mâu thuẫn nội bộ ngay trong trận đấu, WC1978 là cú ra chân Resenbrink và cột dọc thì WC2010 thì bởi vì đơn giản Hà Lan đã phản bội chính bản ngã của mình, Hà Lan phải tấn công, đó là thứ đã ăn vào máu chứ không phải là một lối đá thực dụng đến mức phát ngán như năm ấy…

Nếu như William Turner làm thuyền trưởng tàu người Hà Lan cứ 10 năm một sẽ được gặp Elizabeth Swann, người yêu và làm cho trái tim thổn thức thì liệu có 1 lời nguyền nào ám đội tuyển Hà Lan không, bao giờ thì Oranje mới gặp được “Elizabeth Swann” của mình, bao giờ trái tim mới được đập thổn thức vì chức vô địch World Cup, bao giờ đây?

Euro 2012

Van Marwijk vẫn tại vị, Hà Lan mang đến Ukraina và Ba Lan một đội hình gần như giống hệt hai năm về trước, khác mỗi cái là Afellay đã được đá chính và cánh trái không còn là Van Bronckhorst nữa. Thay vào đó Willems, một hậu vệ trẻ, Hà Lan ra quân gặp Đan Mạch và bất ngờ thúc thủ, vẫn cái lối đá đấy, Van Persie đá chán đến cái mức bạn thân nhắn tin cho tôi ngay trong trận đấu “Chán vãi, Van Persie cứ lên tuyển là lại chân gỗ …”, thế đấy!

Trận gặp Đức đơn giản là thât bại toàn diện, không bào chữa. Lượt cuối gặp “siêu kị giơ” Bồ Đào Nha, Hà Lan thực sự đã làm sống lại những cảm xúc của Euro 2000 khi tấn công điên rồ trong 13′ đầu tiền, bàn thắng của Van der Vaart chính là thành quả cho lối đá đến từ trái tim ấy. Thế nhưng không hiểu vì lí do gì Hà Lan chững lại, sau đó là điều ai cũng biết. Hà Lan thất bại toàn diện tại một kì đại hội bóng đá lớn, Van Marwijk bị sa thải, không chờ gì nữa.

Vậy là mình đã phân tích xong Hà Lan trong 6 giải đấu từ Euro 2000 đến Euro 2012, cái cách Hà Lan thất bại là muôn hình vạn trạng, đủ kiểu, không có một quy luật logic hay lí do chung nhất, thất bại đơn giản là thất bại.

Mình cũng có vài điều muốn nhắn nhủ với bạn thế này, từ Euro 2008 đến bây giờ mới chỉ là năm năm, ba kì đại hội lớn, có thể Hà Lan sẽ không dành được một danh hiệu nào trong khoảng thời gian rất dài nữa, bạn sẽ không bỏ cuộc và vẫn yêu quí, ủng hộ đội tuyển chứ? Các tifosi đã phải đợi 24 năm từ Espana 82, trải qua ba cái chết trên chấm phạt đền, muôn vàn giọt nước mắt mới nhìn thấy đội tuyển thân yêu nâng cao cúp vàng thế giới, các interista đã phải đợi 18 năm mới được nhìn thấy đội bóng thân yêu có scudetto, phải trải qua cả triệu nỗi đau và tủi nhục để có thể nâng cúp C1 lần thứ ba trong lịch sử…

Tình yêu với một đội bóng không xuất phát vì danh hiệu, mà là vì bạn có thể nhìn thấy chính mình trong đội bóng ấy, có thể khóc vì đội bóng ấy, đó là tình yêu đích thực.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Simon D Trix
45 bài viết
“Forgotten.”
Có thể bạn quan tâm
Phát bóng lên ^