Siêu nhân thầm lặng, anh là ai?

bởi Tommy Thai Vu ·

Có những người mơ ước đến một cuộc sống thượng lưu, lại có người bình tâm dân dã. Có những người trầm lặng cả đời, nhưng lại có những người khác thích thể hiện trước đám đông. Trong bóng đá, chúng ta có thể tìm ra vô số những người hùng màn bạc mà khi kể tên ra, ai cũng phải chú ý. Nào là Cristiano Ronaldo, nào là Zlatan Ibrahimovic, là Leo Messi hay Wayne Rooney, họ đều là những cầu thủ xuất chúng. Trái ngược với sự nổi bật của những người hùng chói sáng, thế giới bóng đá có đầy những tấm gương mà nếu không chú ý, người ta sẽ không bao giờ biết. Manchester United có một người hùng thầm lặng, anh làm cái công việc thầm lặng mà cho dù đến khi giải nghệ, cũng khó có ai còn có thể nhớ đến. Michael Carrick của Nhà Hát Những Giấc Mơ, siêu nhân thầm lặng của đội bóng…

carNhiều người rất nhớ Roy Keane, người tiền nhiệm của chính Michael Carrick. Họ nhớ chất thủ lĩnh của anh, họ nhớ sự rắn rỏi trong suy nghĩ, trong cách hành xử, trong sự dữ dằn trên sân bóng… Nhưng bỏ qua những yếu tố đó, người ta chợt giật mình vì họ không hề nhớ Keane về chuyên môn của anh nữa. Phải, Carrick đã âm thầm thay thế và bù đắp hoàn hảo cho vị trí mà Keano đã bỏ lại, với sự thầm lặng, xin nhắc lại, một sự thầm lặng đến đau lòng!

Sir Alex đã từng nói, việc chống lại trò đá ma “như nhét hàng tiền vệ của bạn vào cái đèn lồng kéo quân rồi làm cho bạn chóng mặt.” Một nhiệm vụ không hề dễ dàng, và chỉ có sự tỉnh táo của Carrick mới có thể chống lại được sức mạnh mê hoặc đó. Niềm tin của Sir Alex vào Carrick chưa bao giờ thay đổi, và sau khi gia nhập đội bóng cho đến thời điểm này, số 16 đã khỏa lấp hoàn toàn mọi khoảng trống mà Keane đã tạo ra trước đó.

Công việc thường ngày của anh đã trở thành thói quen: tung ra những đường chuyền phản công trực diện và chính xác cho các tiền đạo, ngăn chặn lối chơi của đối phương, không phải bằng sức mạnh và tranh chấp, mà bằng việc can thiệp vào các tình huống phối hợp và khả năng phán đoán vị trí. Với Carrick, cuộc chiến ở khu vực giữa sân là một ván cờ, chứ không phải là một trận đấu vật. Lối đá có phần nhàn nhã và sử dụng trí óc của anh không tạo ra những khoảnh khắc thiên tài, nhưng nó là một chỗ dựa vững chắc cho hệ thống tấn công “một người lái” đã quen thuộc của United.


“Tôi không muốn nói nhiều về bản thân. Tôi muốn làm điều đó trên sân bóng và tập trung chơi theo phong cách của mình. Có thể có nhiều định nghĩa về bóng đá đẹp khác nhau, nhưng tôi tin rằng những gì mình làm được chính là giúp United có một lối chơi đẹp mắt.” Anh chưa bao giờ nhận bất cứ thứ gì về mình, dù cho anh thực sự xứng đáng. Chưa bao giờ cái tên Carrick có mặt trên các cuộc bình chọn danh hiệu cá nhân của cả các tổ chức uy tín lẫn hay thậm chí của chính CĐV nhà. Sự bất công đó vẫn tiếp tục kéo dài cho đến ngày hôm nay, khi mà sự nghiệp của anh cũng đã dần đi và chiều xế…

Năm tháng đi qua, những công sức của Carrick vẫn chưa được xem trọng một cách xứng đáng nhất. Không những không nhận được những sự động viên xứng đáng dành cho mình, người hùng không phổi của United còn phải nhận rất nhiều những chỉ trích không đáng có của chính… CĐV, khi đánh mất cảm giác và chơi tệ đi ở cuối mùa giải 2010 – mùa giải mà anh bỏ lỡ một quả phạt đền trên sân Burnley (United thua 0-1) và mắc lỗi dẫn tới pha rút ngắn tỉ số của Ivica Olic (trận tứ kết lượt về Champions League gặp Bayern Munich), khiến M.U sau đó bị loại tức tưởi bởi luật bàn thắng sân khách. Ít ai nhớ rằng trước cái ngày mà Carrick có mặt ở Old Trafford, M.U đã trải qua ba năm liền trắng tay vởi sự tủi hổ nghẹn ngào. Bước ngoặt Carrick đã đến và làm thay đổi tất cả, biến Old Trafford thành một sân khấu lộng lẫy với những chiếc cúp danh giá trong phòng truyền thống.

Khi những giọt đắng của tách cà phê nhỏ xuống những giọt cuối cùng, người ta sẽ được thưởng thức một vị ngọt khó tả của nó mà chỉ có người đủ trải nghiệm mới có thể cảm nhận thấy. Carrick có thể sẽ không còn thi đấu bao lâu nữa trong màu áo Đỏ, và lúc này chính là lúc mà người ta cần phải nhìn nhận lại anh một cách đúng đắn nhất. Anh quả thật là một món quà mà Thượng Đế đã dành cho Quỷ Đỏ, để người ta nhận thấy rằng hạnh phúc không phải là thứ hào nhoáng có thể dễ dàng nhận thấy qua đôi mắt trần trụi. Cảm ơn anh vì những đóng góp thầm lặng, xin được gửi đến anh lời cảm ơn chân thành. Cảm ơn anh, siêu nhân thầm lặng!

 

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^