Cho Calcio những ngày xưa cũ…

bởi Simon D Trix ·

Hãy cùng nhắm mắt và trở về cái thời kì Serie A với khói thuốc từ khu huấn luyện và pháo sáng khắp các khán đài, nơi ấy có bảy chị em đầy hùng mạnh, là Juventus của bộ ba Moggi – Giraudo – Bettega, là Milan của Berlusconi, Inter của Moratti, Roma của Sensi “bố”, Lazio của Cragnotti, Fiorentina của Cecchi Gori, và AC Parma của tập đoàn Parmalat.

Nước Ý khi ấy liên tục phá kỷ lục chuyển nhượng thế giới, từ Maradona đến Gianluigi Lentini rồi Ronaldo, Vieri, Crespo… những đồng lire tuôn ra một cách không ngừng nghỉ, một cuộc ganh đua mà có lẽ không bao giờ ta có thể chứng kiến lại một lần nữa. Dường như không thể đoán trước bất kì một điều gì về thứ hạng các đội bóng trước khi mùa giải diễn ra, một Milan khủng hoảng với vị trí thứ 8 trong mùa 1997/1998 bỗng bất ngờ vô địch mùa sau với sự cháy lên của Boban và Leonardo, thành Roma cổ kính luôn bị gạt ra rìa lại hai lần liên tiếp giữ Scudetto ở lại miền Nam, đó cũng là những giấc mơ mãi mãi dang dở của sắc xanh đen Inter và tím mộng mơ của Batigol.

 Đó là một Serie A với 9 lần có đại diện vào chung kết cúp C1 trong … 10 năm, một Serie A có đại diện trong cả 3 trận chung kết cúp Châu Âu (C1, C2, C3) trong 1 năm (1993), một Serie A có 14 QBV trong 20 năm, ba năm liên tiếp danh hiệu QBV chỉ là cuộc chiến nội bộ của Milan, Inter, Juve, một Serie A 18 đội và ba suất rưỡi xuống hạng, một Serie A căng thẳng tột cùng, một Serie A tuyệt vời, thiên đường của đồng lire, một World Cup thu nhỏ, một Serie A đỉnh cao. Có lẽ rất khó để chúng ta có thể thấy lại một giải đấu thống trị bóng đá thế giới TUYỆT ĐỐI đến như vậy.

 Đầu những năm 2000 khi những đồng lire bắt đầu cạn sau những năm tháng huy hoàng, đế chế “7 chị em” bắt đầu vụn vỡ. Fiorentina của nhà Cecchi Gori khi ấy làm ăn thua lỗ đã phải bán đi những ngôi sao sáng nhất của mình, từ Toldo đến Rui Costa và cả Batistuta nữa. Và điều tồi tệ nhất cuối cùng cũng đến, Fio xuống hạng mùa 2001/2002 và phá sản, doanh nhân Della Vale sau ấy đã hồi sinh Fio từ Serie C1 và đưa đội bóng ấy trở lại như bây giờ nhưng các tifosi đều biết rằng cái thời mà Rui Costa mớm bóng cho cặp Edmundo – Batigol sẽ không bao giờ trở lại nữa.

 Cũng trong năm ấy vị chủ tịch đầy quyền lực của tập đoàn Cirio – Sergio Cragnotti sau những bê bối tài chính đã vào nhà giam, chấm dứt thời kì Lazio lũng đoạn Serie A bằng những đồng tiền vô biên, thời điểm hiện tại có thể khẳng định không một cầu thủ Lazio 2013 nào có thể chen chân vào đội hình thời điểm ấy. Những tiếng chuông đầu tiên đã được đánh lên, và hai năm sau đến lượt Parma bị nguyện hồn, bầu sữa mẹ Parmalat phá sản, AC Parma lừng lẫy với Crespo, Chiesa chỉ còn là dĩ vãng, một FC Parma mới mẻ, trẻ trung ra đời. “7 chị em” ngày nào nay chỉ còn 4. Mùa 2002/2003 có lẽ là lần cuối cùng nước Ý có thể ngẩng cao đầu ngạo nghễ với cả Châu Âu khi Milan, Inter, Juve vào bán kết Champions League trước khi tạo nên một cuộc đấu nội bộ ở Old Trafford, sau mùa giải đấy có thể nói Serie A đã bắt đầu đi xuống.

Mùa 2004/2005, sau những rắc rối liên quan đến tài chính Serie A phải nâng cấp giải đấu lên thành 20 đội, điều này đã giảm đi rất đáng kể chất lượng, tôi vẫn còn nhớ cũng tại mùa giải này lượt về Juve gặp Inter trên sân nhà, khán đài Delle Alpi theo lẽ thường là phải chật kín khán giả nhưng không, chỗ trống còn rất nhiều, điều này cho thấy khán giả không còn quá hào hứng với giải đấu nữa, sân vận động có nhiều CĐV đến nhất nước Ý trong giai đoạn đấy là … San Paolo của Napoli khi ấy vẫn còn đang ngụp lặn ở Serie C. Calciopoli nổ ra như giọt nước làm tràn ly, đế chế trắng đen Juve sụp đổ, lần đầu tiên trong lịch sử, Bà đầm già thành Turin không chơi ở Serie A.

Và nếu năm 2006 ấy, đoàn quân của Marcelo Lippi không đoạt cúp vàng thế giới trên đất Đức đầy mồ hôi và nước mắt thì không biết tòa án có thể đưa Juve xuống đến hạng đấu nào nữa. Trên đấu trường Châu u, các đội bóng thành Milan vẫn mang về danh dự cho Serie A qua những chức vô định không-thể-tin-nổi vào các năm 2007 và 2010 nhưng điều đó không thể hiện rằng “Vì Serie A chất lượng nên vô địch” mà mang nó mang ý nghĩa vượt khó nhiều hơn. Serie A trong 5 năm liền Inter thống trị trở thành 1 giải đấu có phần nhàm chán với các người mới xem, các ngôi sao vì thế cũng ngoảnh mặt.

Rõ ràng người ta chuộng những thứ mang tính thương mại và mang đến những nguồn lợi từ mặt quảng cáo hơn là những thứ gì quá chuyên môn và khô khan như chiến thuật. Mặt khác, sân vận động cũng là một điểm mấu chốt của quá trình này, các đội bóng như Barca, Real, hay MU, Chelsea đều sở hữu SVĐ riêng, toàn bộ các khoản thu xung quanh đều chảy thẳng vào túi của họ, nhưng ở Ý thì không như vậy, như ở Milan chẳng hạn SVĐ San Siro/Giuseppe Meazza thuộc quyền sở hữu của thành phố, cả Inter lẫn Milan đều phải chia các khoản thu ra nhất định, điều này ảnh hưởng lớn đến tài chính của CLB, cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới bắt đầu nổ ra từ năm 2008 càng làm lỗ hổng tài chính của các đội bóng Ý lớn thêm, thắt lưng buộc bụng và bán đi các ngôi sao là hành vi duy nhất để có thể tự cứu sống bản thân mình.

Và… pháo sáng, tôi không nhớ rõ là từ khi nào BTC Serie A cấm CĐV không mang pháo sáng vào sân nữa nhưng mất nó quả thực cái cảm giác nó không thể nào rạo rực như ngày trước nữa, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in cái hình ảnh sân vận động với pháo sáng, những lá cờ to được vẫy liên tục và hình ảnh Del Piero (chắc chắn) trên kênh Hà Nội mỗi tối cuối tuần, đó cũng là lúc tôi yêu Serie A đấy chứ. Pháo sáng làm mọi thứ trở nên mờ ảo hơn, thú vị hơn hay những ký ức ngày bé về nó luôn tuyệt vời và ám ảnh nhỉ…

Việc ở Việt Nam, Serie A không được các bạn trẻ xem nhiều cũng là điều dễ hiểu, thời kì Serie A đỉnh cao đã qua lâu, người xem từ giai đoạn ấy đến giờ cũng đã bắt đầu đứng tuổi, họ không muốn đi lên mạng xã hội đôi co với các fan bóng đá khác, đúng hơn là họ không rảnh đến mức độ đấy, tình yêu có thể thể hiện qua nhiều cách chứ chọn cách đi tranh cãi và thậm chí là chửi nhau thì không nên. Không thể phủ nhận là vẫn có những bạn trẻ thậm chí rất trẻ dành tình yêu cho Serie A cho Calcio, cho nước Ý nhưng số lượng sẽ không bao giờ nhiều như thời điểm huy hoàng kia.

Đôi lời cuối cùng muốn nhắn nhủ các tifosi còn trẻ, nếu các bạn đã yêu Serie A, yêu cái thế giới Calcio, yêu cái nước Ý đầy lãng mạn nhưng cũng không kém phần bạc bẽo ấy thì đừng bao giờ chạnh lòng hay có cảm giác gì đó như thế cả, Calcio nó luôn là vậy, xù xì và góc cạnh nhưng khi đã yêu nó thì chắc chắn bạn sẽ luôn hạnh phúc, thậm chí ngay cả từ chính nỗi đau… Cố gắng lên nhé!

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Simon D Trix
45 bài viết
“Forgotten.”
Phát bóng lên ^