Moyes – Manchester United – May thật!

bởi Simon D Trix ·

TRÀO PHÚNG

Mưa phùn, trời lạnh, người đàn ông khoác áo măng-tô đen nhanh chóng bước xuống xe và sải những bước thật nhanh vào Prufrock Coffe, vừa đi vừa lẩm bẩm gì đó. Roberto đang cầu nguyện rằng chỗ ngồi quen thuộc của anh chưa bị lấy mất, hôm nay anh đến trễ…

– S**t, có gã nào ngồi mất rồi.

Roberto nháy mắt với anh chàng Gwilym chủ quán và bước tới gần người đàn ông có mái tóc rất đẹp đang ngồi ở “chỗ của anh” và nở một nụ cười lịch sự đúng kiểu người Ý:

– Xin lỗi vì đã làm phiền anh, liệu anh có ..
– Oh, Roberto…
– Gì thế này… chẳng phải là Andre đó sao…

Thật tình cờ, ba chiếc cúp Châu Âu gặp nhau giữa lòng London trong một ngày mưa phùn lạnh, Roberto Di Matteo và Andre Villas-Boas đều đang trong thời gian nghỉ ngơi để tìm một công việc mới. Cả hai sau những câu hỏi xã giao bắt đầu nói về sân cỏ, về Premier League..

Roberto: Chú nghĩ Chelsea của lão Abramovich mùa này có ăn được Premier League không?

AVB: Khó phết đấy anh ơi, Mourinho đương nhiên là một tay tuyệt vời nhưng mà hàng tiền đạo của Chelsea lại quá bất ổn và … anh biết rồi đấy *nhún vai*, Torres…

Roberto: Phải rồi, lần cuối cùng mà một đội vô địch Premier League có chân sút ghi dưới 20 bàn đã cách đây 5 năm rồi.

AVB: Nói thế chứ đội cuối cùng là MU – có – Ronaldo chứ ai, cũng thế cả.

Roberto: Haha thế thì Chelsea bây giờ cũng có Hazard, 12 bàn rồi đấy. Anh thấy Chelsea vẫn là đội sáng nhất, Sir Alex đi rồi lấy ai ra mà chơi với Jose như ngày trước được nữa chứ.

AVB: Ừm, MU bây giờ chán.

Nói đoạn cả hai im lặng một lát, nhìn xa xăm rồi gần như cất tiếng nói cùng một lúc.

– Nghĩ lại thì công nhận tay David Moyes may thật đấy.

Cả hai nhìn nhau rồi chợt cười phá lên.

AVB: Wow, em không ngờ đấy … ha ha

Roberto: Ha ha, nói anh nghe sao chú lại nghĩ thế nào..

AVB: Được rồi, em thấy thế này. MU là một đội bóng đặc thù của Sir Alex, tức là 27 năm phòng thay đồ của Old Trafford lúc nào cũng có được sự ổn định cần thiết. Tất cả những nhân vật định làm loạn đều bị tống khứ, từ Stam đến Keane rồi Van Nistelrooy, Sir Alex luôn là ngôi sao số một ở Manchester. Chính nhờ cái việc đấy mà cái phòng thay đồ bây giờ của MU không thể có sự nổi loạn.

Nói đoạn chiếc lược gia ở bán đảo Iberia dừng lại, nhấp một ít espresso rồi bồi hồi.

– Nhớ cái lúc em ở Chelsea, cầu thủ thì gần như chẳng đá, kèm người hời hợt, tấn công thì đúng kiểu cho nó xong, phản đối ra tận mặt. Nếu mà tay Moyes với cái kiểu đá một trận tạt 81 quả xong chỉ kiếm được trận hòa, đứng thứ 7 trên BXH mà vào cái phòng thay đồ có cá tính một chút thôi thì bay ghế từ lâu rồi. Anh chắc phải biết rõ nhất đấy nhỉ, trận gặp Napoli lượt về …

Roberto: Chú nói đúng ý anh rồi, Sir Alex đã để lại cho Moyes không chỉ một quá khứ hào hùng và áp lực nhất định về thành công mà còn là phòng thay đồ nữa, nó quá yên bình và trên lý thuyết nó luôn có lợi cho HLV. Nhưng còn điều này nữa – nhà Glazer.

AVB: Cha con Glazer?

Doanh thu vẫn tăng đấy chứ.

Roberto: Phải, nhà Glazer. Kể từ lúc mua lại MU là năm 2005, Glazer đưa toàn quyền cho Sir Alex quyết định và chỉ việc mở két, cha con Glazer không phải là mẫu chủ tịch kiểu Abramovich của “chúng ta” – người có thể chui vào phòng thay đồ để chỉ đạo chiến thuật. Như chính anh này, không hề được tôn trọng cho dù đã mang Champions League về London, một chuỗi trận kém cỏi và ra đường. Moyes được toàn quyền chỉ đạo và tin tưởng, những người như Glazer giống kiểu Stan Kroenke của Arsenal, chỉ quan tâm đến doanh thu của CLB, MU đá như thế nhưng doanh thu vẫn tăng 11,6% đó thôi. David Moyes quá may vì đó là MU.

AVB: Đúng thật, lão Daniel Levy mà cũng như Glazer chắc em không phải ăn cái danh hiệu “HLV bị sa thải có điểm trung bình trận cao nhất lịch sử Premier League rồi”.

Cả hai lại cười phá lên. Hôm ấy anh chàng chủ quán Gwilym Davies của Prufrock Cafe đã thấy một cảnh tượng đầy tính suy ngẫm, cả Di Matteo lẫn Villas Boas lúc ra về đều lẩm bẩm và cười nửa miệng “Moyes – Manchester United – may thật!”

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Simon D Trix
45 bài viết
“Forgotten.”
Phát bóng lên ^