Vết nhơ

bởi Trần Thuận ·

Một bài viết cũ cho ngày sinh nhật năm ngoái của anh – người đã đưa tôi đến với bóng đá, Phạm Văn Quyến,

Văn Quyến

Viết trên nền bài ‘Vết Nhơ’ – Quái Vật Tí Hon,

29/4/2013,

Cuộc đời vẫn còn dài
Có ôm tôi được mãi?

Sân Vinh, ngày về của đứa con lầm lạc.

Chiều hôm qua, chảo lửa Vinh rực một màu vàng tự tôn của những con người xứ Nghệ. Những tiếng tung hô vang trời, những tràng pháo tay giòn giã, những tâm trạng háo hức chờ đợi.

Vì anh ở đó. Và vì mọi cặp mắt vẫn dõi theo như ngày nào.

Họ và tôi, dõi theo đôi chân bằng vàng đã ăn sâu trong tiềm thức, với khát vọng được chứng kiến thêm một lần nữa những giây phút thăng hoa, những bàn thắng tuyệt vời. Ngày hôm qua, chung tôi vẫn thấy những pha qua người khéo léo, vẫn là cái “kèo” phải đá phạt đẳng cấp… Nhưng tiếc rằng, chỉ còn là những khoảnh khắc hiếm hoi.

Bóng đá, một trò chơi dài và dai dẳng, tuy có thể được quyết định bằng những khoảnh khắc, nhưng đời cầu thủ thì không thể sống mãi bằng những khoảnh khắc.

Để rồi sau hơn năm mươi phút vật vờ, anh rời sân trong những tràng pháo tay tiếc nuối. Khi đó, tôi – anh – và tất cả mọi người đều biết… Những tia hào quang cuối cùng của tượng đài năm xưa, đã tắt.

Đưa tôi về làm gì?

Thương tôi làm chi?

Bên tôi được gì?

Để rồi bỏ đi

Không ai có thể cứu vãn sự nghiệp của Quyến nữa rồi. Người Nghệ An đã kiên nhẫn hết lòng, người Sài Gòn, người Ninh Bình đã cho anh cơ hội. Khán giả có giận, có trách nhưng chưa bao giờ quay lưng đi. Tiếc rằng, chúng ta luôn mường tượng về hình ảnh một người hùng trong quá khứ, để rồi hụt hẫng khi nhìn lại một “thằng béo” vật vờ trên sân.

Ai đó nói rằng, trận đấu ngày hôm qua có thể là cơ hội cuối cùng để cứu vớt sự nghiệp của Quyến, vì trong giai đoạn khó khăn này, người ta cần một cầu thủ đóng góp nhiều hơn về chuyên môn, không cần một hộp xi để đánh bóng thương hiệu.

Anh đã cố gắng, nhưng chưa đủ. Và dù khó khăn, cũng phải chấp nhận rằng: ngày Quyến bị bóng đá chuyên nghiệp đào thải không còn xa…

Lại nhớ bóng ma Bacolod 2005.

Người hâm hộ Việt Nam hẳn sẽ nhớ mãi kì Sea Games 23 tại Bacolod, như người Ý nhớ về Calciopoli.

Không chỉ vì một thất bại tủi hổ, Bacolod là một vết nhơ không thể gột rửa, lấy đi của chúng ta không chỉ niềm tin mà còn là cả một thế hệ cầu thủ tài năng. Lấy đi một thần đồng, một niềm tự hào dân tộc, một số Mười được kỳ vọng sẽ là số Mười sáng chói nhất trong lịch sử bóng đá nước nhà. Hay một tỉ phú bán độ vì 20 triệu.

 Tôi đã có tội

Làm gì để xóa đi?

Vết nhơ vẫn còn đó

Trên khóe mắt từng người

Quyến đã bán linh hồn cho quỷ dữ thì anh phải trả giá. Hai năm tù treo và những tháng ngày lìa xa bóng đá đã hút cạn những gì tinh túy nhất của anh. Người hâm mộ sẵn sàng tha thứ cho Quyến mọi lỗi lầm, nhưng Quyến không thể trả lại chúng ta một Quyến ngày nào, một bàn chân vàng từng làm thổn thức bao trái tim yêu bóng đá.

Chiều hôm qua trên sân Vinh, tôi thấy Quyến cười, nụ cười thoải mái trong ngày trở về mái nhà xưa… Trong phút chốc, tôi cảm nhận được nhiệt huyết chơi bóng của anh: những tình huống anh theo bóng hết sức mình, pha đá phạt hiểm hóc suýt thành bàn thắng. Song, mọi cố gắng vẫn không thể lấp đầy những thiếu sót về thể lực, hàng tiền đạo hai người của Ninh Bình bị mất liên lạc và Timothy trở nên quá đơn độc, tấn công bế tắc. Khi bị thay ra, “thằng béo” không miễn cưỡng, anh biết mình nên rời sân để hàng công Ninh Bình mạnh hơn với sự bổ sung của cầu thủ ngoại…

Quyến không buông xuôi, nhưng thời cuộc đã buông xuôi Quyến.

Nước mắt không lau sạch câu chuyện ngày hôm qua

Ta thương ta, ta thương ta nhỏ bé

Ngóc ngách những lối nhỏ để trở về hôm nay

Ta thương ta nhỏ bé trong ánh mắt cuộc đời

.

..

Cuộc đời vẫn còn dài,

Có ôm tôi được mãi?

Mười năm trước…

Trận chung kết khu vực trên sân bóng quốc gia còn vương mùi vôi vữa. Khung thành đội khách trong một tình huống bóng lộn xộn, một chiếc áo đỏ đỡ bóng bật ra – và một khoảnh khắc thiên tài xuất hiện! Quả bóng đập đất và ghim thẳng vào lưới, chàng trai cởi phăng chiếc áo đấu lộ ra chiếc áo trong mang màu cờ đỏ sao vàng và ngẩng đầu đầy kiêu hãnh….

Cách đó mấy nghìn cây số, một đứa bé 8 tuổi nắm chặt tay và hét lên…

Mười năm sau,

Đứa bé ấy ngồi đây viết về hồi kết của ngôi sao vàng ngày trước. Hụt hẫng, nhưng nhẹ nhõm.

Người hùng ngày nào đã bị đánh cắp bởi một vết nhơ! Nhưng với cậu, hắn vẫn là người hùng kiêu dũng nhất.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Có thể bạn quan tâm
Phát bóng lên ^