10 danh thủ vĩ đại nhất lịch sử World Cup: Diego Maradona

bởi Dũng Phan ·

Diego Maradona - Argentina

Đã có rất nhiều bài viết về Maradona, nếu bắt đầu bằng những dòng tiểu sử bình thường thì không hay, và cũng đi theo một lối mòn cũ kỹ, những điều mà ai cũng biết và dễ dàng tìm ra.

Cái điều khiến ta nhớ về Maradona không phải như thế. Bởi con người anh là cả một cõi hỗn mang của những thị phi. Sự trần trụi đến tan hoang của một con người vĩ đại. Một người hùng của cả dân tộc. Nhưng luôn khiến những trái tim yêu anh phải rớm lệ. Anh tài năng mà mong manh quá. Anh vĩ đại mà cũng tầm thường quá. Anh là linh hồn dẫn đoàn quân Argentina đi đến chức vô địch World Cup 1986, và sau đó bị loại khỏi World Cup 1994 vì sử dụng ma túy. Anh đưa đến những xúc cảm đẹp tuyệt cho cổ động viên yêu bóng đá, rồi 2 lần nhập viện vì suýt chết bởi cocain và những cuộc truy hoan.

Nhưng tại sao anh lại là vĩ đại nhất? Bởi có một “miếu thờ” anh nằm ở Napoli chăng? Bởi những lời anh nói là “kinh thánh” ở các góc phố bụi bặm Argentina chăng? Những cuộc tranh cãi bất tận suốt 30 năm qua về câu hỏi “Maradona và Pele, ai giỏi hơn” sẽ luôn là những câu hỏi không lời đáp. Nhưng có một điều Maradona hơn Pele. Đó là Maradona sống “người” hơn Pele.

“Tôi đã làm những gì tôi có thể làm, và tôi nghĩ rằng tôi đã sinh ra không đến nỗi tồi. Tôi biết là tôi không thể thay đổi được cả thế giới, nhưng tôi cũng không chịu để cho một kẻ nào dắt mũi tôi. Không ai có thể áp đặt được tôi, điều khiển được tôi. Không ai có thể làm cho tôi tin là ma tuý hay tiền bạc đã làm thay đổi tình cảm của tôi. Không, tôi luôn là tôi, luôn là như vậy. Tôi vẫn là tôi, là tôi mãi mãi, là Maradona. Tôi là Diego”.

Vậy đấy. Chúng ta phải hiểu về anh ở một mặt trái của một thiên tài, không phải là một vẻ đẹp không tì vết. Bóng đá với Diego là cuộc sống. Tại sao?

Hãy nhớ hai bàn thắng nổi tiếng mà Maradona đã ghi vào lưới đội tuyển Anh ở tứ kết Mexico 86 trong chiến thắng 2-1. Bàn đầu tiên là “bàn tay của Chúa”, nhưng đó chỉ là một sự biện hộ chính trị không hơn không kém. Đó là một bàn thắng không fairplay chút nào cả, khi anh đã chơi bóng chuyền, mà đưa được bóng vào lưới, được trọng tài công nhận. Kẻ thắng hoan hô. Nghiệt ngã cho kẻ thua cuộc. Đó là cái xấu xí. Nhưng bàn thứ 2 là bàn thắng đẹp nhất thế kỷ 20. Một nửa đội hình của đội tuyển Anh năm ấy đã bị Maradona vượt qua, năm cầu thủ bao gồm Glenn Hoddle, Peter Reid, Kenny Sansom, Terry Butcher và Terry Fenwick trở thành chứng nhân cho một khoảnh khắc kỳ diệu, đẹp đến nức lòng của cái nguyên thủy nhất về bóng đá.

Đó là một trận đấu để đời của Maradona trong một kỳ WC đưa tên tuổi ông đi khắp thế giới. Nhưng đó là trận đấu của chính con người ông. Cái đẹp, cái xấu xí hòa quyện và đổi pha cho nhau.

Quay lại 4 năm trước kỳ World Cup kỳ diệu đó của Diego. Ta nói về Espana 82, nơi vũ khúc guitar ở các góc phố Sevilla và cái nắm chặt tay ăn mừng của Marco Tardelli. Nhưng nước Ý nào chỉ có Tardelli và phép màu Paolo Rossi, nước Ý còn có Gentile – đồ tể. Gentile đã ngăn chặn Maradona ở kỳ WC đầu tiên ấy, và qua đó, ngăn chặn nốt Diego vượt qua Pele ở độ tuổi đôi mươi khi đeo sát lấy Maradona và kéo rách cả áo của ngôi sao số 1 này.

Maradona, trong lần đầu tiên bước ra thế giới, đã quá ngây thơ trước những hậu vệ kiểu này. Argentina thất bại, anh khóc như đứa trẻ, và 4 năm sau anh phục thù cho cả dân tộc.

Chức vô địch năm 1986 ấy có gì khác, có gì đặc biệt mà khiến cho thế giới phải nhắc mãi về Maradona như thế? Ngoài bàn thắng mà tôi đề cập bên trên, nó nằm ở cái chất đơn phương và lẻ loi mà Maradona đã thực hiện để kéo được Argentina đi đến vinh quang ấy. Đến bây giờ nếu nhắc lại đội hình năm ấy, bạn còn biết ai khác ngoài Maradona? Valdano – CEO sau này của Real Madrid? Cũng chính Valdano đã kết luận một câu rất đầy đủ về chất đời của Maradona trong bóng đá:

“Anh ấy là người duy nhất, một con người gây tranh cãi, một con người yêu và ghét, nhưng là người khuấy động biển lớn. Khi ở trên sân cỏ, anh ấy không có đối thủ, chẳng có đồng nghiệp. Và Diego đã biến cuộc sống của mình vào những chương sách của cuộc đời, đã sống mãi với những thử thách cá nhân mà e rằng chẳng cần phải bắt chước một ai cả.”

Cái hay của Maradona là một cái đẹp của số 10 cổ điển. Anh có một cái chân trái siêu quần, một cú bứt tốc kinh khủng, một khả năng giữ thăng bằng cực tốt, một nhãn quan siêu đẳng, những cú sút phạt hàng rào cháy lưới, những pha đi bóng lắt léo, và khả năng xoay chuyển cục diện trận đấu bằng một pha bóng. Hơn cả, Diego Armando Maradona là cầu thủ vĩ đại có thể đưa một đội bóng dù bình thường cũng đi tới những thành tích đáng nể.

Argentina điêu tàn của World Cup 1990, Napoli của cuối thập niên 80 thế kỷ trước là hai đội bóng đã sống và chết trên đôi chân của Maradona. Người Napoli hôm nay vẫn mơ những giấc mơ đẹp của vị thánh Maradona trong lòng họ. Maradona không trở lại, nhưng sống mãi với người dân thành phố trong tình yêu, trong những đêm cuối tuần bóng đá, bên ngọn núi lửa Vesuvio, bóng dáng anh cười bên Scudetto 1987, 1990. Giữa San Paolo thách thức cả Milan, cả Juve. Như cả cuộc đời anh thách thức với cuộc sống, với cả thế giới.

Maradona, vĩ nhân của các vĩ nhân bóng đá !

Diego Maradona's World Cup 1986

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^