Yaya Toure và các tiền vệ box-to-box truyền thống

bởi Thang Nguyen ·

Yaya Toure có thể nói là một mẫu tiền vệ toàn diện bậc nhất hiện nay. Kỹ thuật, chuyền, sút, thể hình, thể lực, tấn công hay phòng ngự đếu rất tốt. Theo như mình tìm hiểu thì đây là mẫu tiền vệ kiểu box to box. Các ad cho hỏi thuật ngữ này ra đời từ bao giờ? Và những tiền vệ box to box xuất sắc nhất là những ai?

yayaslide

Yaya Toure là một cầu thủ khá hiếm ở bóng đá hiện đại, khi mà anh được đánh giá là một tiền vệ rất toàn diện. Anh có thể chơi rất thấp, có thể chơi ở rất cao, có thể chơi như một tiền vệ con thoi cổ điển. Anh rất khỏe và giữ bóng rất tốt, lên bóng cực kỳ hiệu quả, đủ sức mạnh và cơ bắp để cướp bóng, lại cũng có nhãn quan chiến thuật để kiến tạo cơ hội cho đồng đội. Xét trên phương diện nào đó, anh khá giống với một tiền vệ box-to-box truyền thống.

Một tiền vệ box-to-box, hay một dạng tiền vệ toàn diện như vậy xuất hiện khi đội hình 2-2-6 sơ khai được chuyển thành đội hình 2-3-5 (một cầu thủ tiền đạo lùi về đá ở trung tâm, trở thành tiền vệ trung tâm, lần đầu tiên xuất hiện trong trận chung kết Cúp xứ Wales năm 1877). Tiền vệ trung tâm này thường là thủ lĩnh của đội bóng, bởi anh ta có thể làm mọi việc, từ hỗ trợ phòng ngự tới tham gia tấn công, từ cướp bóng cho tới ghi bàn. Những tiền vệ như thế này rất phổ biến trong khoảng thời gian 1870 tới đầu những năm 1930.

Tới thập kỉ 30 của thế kỷ 20, ở Italia xuất hiện đội hình 2-3-2-3, và tiền vệ phòng ngự thực thụ đầu tiên của bóng đá thế giới là Luisito Monti, khi ông được HLV Vittorio Pozzo huyền thoại xếp ở vị trí thấp nhất trong hàng tiền vệ, chỉ có nhiệm vụ phòng thủ. Khi 2-3-2-3 và biến thể W-M (3-2-2-3) phổ biến, các tiền vệ phòng ngự và tiền vệ tấn công dần dần được hình thành, trong khi tiền vệ box-to-box truyền thống dần dần biến mất. Cầu thủ duy nhất vẫn còn chơi kiểu box-to-box tới thập niên 50 là Ernst Ocwirk, ông này khá là phiêu lưu và bất cần chiến thuật.

Tới khoảng đầu thập niên 1960 tới thập niên 1990, khi các đội hình bốn dải cầu thủ (3-2-2-3, 2-3-2-3) dần lỗi thời và các đội hình ba dải cầu thủ (4-2-4, 4-3-3 kiểu cũ, 4-4-2) phổ biến, tiền vệ box-to-box lại một lần nữa xuất hiện trở lại. Trong khoảng thời gian này, nhiều tiền vệ box-to-box xuất chúng có thể kể đến là Josef Masopust, Willem Van Hanegem, Johan Neeskens, và Lothar Matthaus.

Tới cuối thập niên 1990, khi luật việt vị được sửa đổi, không gian thi đấu được mở rộng, các đội hình bốn dải lại xuất hiện (4-3-3 mới, 4-2-3-1 và 4-2-1-3), các tiền vệ lại được phân riêng nhiệm vụ phòng thủ và tấn công, tiền vệ box-to-box đa năng lại một lần nữa biến mất.

Một điểm đáng chú ý là dường như người ta rất ít khi coi các tiền vệ Nam Mỹ là box-to-box, lý do có lẽ là vì ở Brazil, Uruguay hoặc Argentina ngay cả những cầu thủ được giao nhiệm vụ phòng thủ thì vẫn có thể hỗ trợ tấn công như thường. Khi Didi chơi cạnh Zito ở World Cup 1958, ông vẫn có nhiệm vụ phòng ngự. Tương tự khi Gerson chơi cạnh Clodoaldo, Gerson cũng rất tích cực tham gia phòng ngự. Những tiền vệ sau này như Falcao, Cesar Cueto, Veron “bố” đều là những cầu thủ rất đa năng, thực hiện tốt cả vai trò tấn công và phòng ngự.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thang Nguyen
13 bài viết
“Tea & Busquets”
Phát bóng lên ^