Arrigo Sacchi, vị HLV không phải là ngựa

bởi Thang Nguyen ·

Mình ko phải fan bóng đá ý, nhưng qua confession mình được biết thêm khá nhiều điều thú vị. Mình ko nhầm thì có khá khá confession nói về HLV Arrigo Sacchi. Rất mong các ad có thể nói cụ thể hơn về nghiệp cầm quân và phong cách huấn luyện của ông được không? Thank các ad

Arrigo Sacchi

Arrigo Sacchi là một con người rất đặc biệt của thế giới bóng đá. Thời gian ông dẫn dắt các đội tuyển bóng đá đỉnh cao không quá lâu, nhưng tầm ảnh hưởng của Sacchi đối với bóng đá hiện đại ở châu Âu là cực kỳ to lớn. 

Sở dĩ gọi ông là đặc biệt cũng là bởi xuất thân của ông không phải là dân bóng đá chuyên nghiệp; ông là con của một ông chủ sản xuất giày danh tiếng ở Italia. Thậm chí, ta có thể nói rằng chủ tịch Milan thời đó và hiện nay, Silvio Berlusconi, người đã theo nghiệp cầu thủ nghiệp dư thời trai trẻ, có lẽ còn có thể chơi bóng tốt hơn Arrigo Sacchi nhiều.

Sau khi không thành công với nghiệp cầu thủ, Sacchi chuyển sang làm HLV, và năm 1972, khi mới 26 tuổi, ông trở thành HLV của Baracco Luco, đội bóng quê nhà của ông. Tất nhiên đối với một người không có kinh nghiệm chơi bóng như Sacchi, việc thuyết phục các cầu thủ nghe theo lời mình là chuyện không dễ chút nào (điều này lặp đi lặp lại trong suốt sự nghiệp của ông), nhưng về bản chất, ngay từ thời kỳ này, triết lý bóng đá của Sacchi đã được bộc lộ.

Cũng như người khổng lồ Xô Viết Valeriy Lobanovskyi, Arrigo Sacchi coi một trận đấu là sự hoạt động của hai hệ thống khác nhau. Mỗi hệ thống có 11 thành phần (11 cầu thủ), hoạt động trên một khoảng không nhất định (sân bóng), và bị hạn chế bởi những quy tắc nhất định (luật chơi). Hệ thống nào mạnh hơn, hiệu quả hơn sẽ giành chiến thắng. Đối với Sacchi, bản chất của bóng đá luôn là sự kết hợp của các cá nhân tài năng vào một tổng thể hài hòa, tạo nên một tập thể vững bền và mạnh mẽ.

Sau một thời gian là HLV các đội bóng ít tên tuổi, cơ hội sự nghiệp của Sacchi tới khi ông dẫn dắt Parma, khi đó đang ở Serie B, đánh bại Milan trong một trận đấu cúp quốc gia. Không lâu sau đó, Silvio Berlusconi đã đưa ông về sân San Siro để xây dựng một trong những đội bóng mạnh nhất thời điểm đó.

Milan của Sacchi được mọi người nhớ đến với bộ ba người Hà Lan bay, Frank Rijkaard, Marco Van Basten và Ruud Gullit, nhưng theo lời chính ông, bí quyết thành công đến ở hàng phòng ngự. Ông loại bỏ hoàn toàn lối chơi kèm người cổ điển để xây dựng nên một hệ thống phòng ngự khu vực chặt chẽ, như theo chính lời ông: “Phòng ngự khu vực của Milan khác với mọi đội bóng Italia ở chỗ chúng tôi không giao nhiệm vụ kèm người cho ai cả. Cầu thủ đối phương cứ tiến đến khu vực của hậu vệ nào thì người đó sẽ có nhiệm vụ theo sát.” Và với chiến thắng của Milan ở châu Âu cuối thập niên 80, cả thế giới cũng đã bỏ hẳn hệ thống phòng ngự kèm người kiểu cũ để chuyển sang phòng ngự khu vực.

Nhưng cũng nhiều chuyên gia đã chỉ ra, dù được biết đến là một đội bóng phòng ngực cực tốt, nhưng chiến thuật của Arrigo Sacchi không đơn thuần là phòng thủ tiêu cực. “Tôi luôn yêu cầu các cầu thủ tập trung giữ bóng thật tốt, ít nhất phải có 5 cầu thủ gần khung thành đối phương hơn cầu thủ có bóng, và luôn phải có hai cầu thủ ở hai cánh,” ông nói.

Lối chơi của Milan khi đó gần như là những gì lý tưởng mà Valeriy Lobanovskyi đã vạch ra ở Kiev. Mọi hoạt động của đội bóng trên sân cỏ đều mang tính chất tập thể, người xem có thể cảm thấy họ là một khối thống nhất. Để đạt được điều này, ở trên sân tập Arrigo Sacchi đã yêu cầu các cầu thủ tập luyện không bóng để hiểu được họ sẽ phải di chuyển như thế nào trên sân cỏ.

Dù chỉ giành được một danh hiệu Serie A ở thời điểm này, nhưng thành công lớn nhất của Sacchi đến từ đấu trường châu Âu, khi Milan liên tiếp vô địch European Cup hai lần, hạ gục những đối thủ sừng sỏ thời đó, trong đó có trận thắng 5-0 nổi tiếng trước Real Madrid. Như lời Sacchi nói, Milan thời cuối thập niên 80 chơi một thứ bóng đá tiệm cận sự hoàn hảo, một thứ bóng đá mà mãi sau này ông mới thấy lại ở Barcelona 2008-09.

Sau thành công với Milan, ông rời San Siro để cầm quân tuyển Italia, nơi ông gặp khá nhiều rắc rối với “ông sao” Roberto Baggio. Trong một vụ “ầm ĩ” khá nổi tiếng thời World Cup 1994, sau khi thủ môn Gianluca Pagliuca bị truất quyền thi đấu, ông đã thay chính Roberto Baggio ra, nhường chỗ cho thủ môn dự bị Luca Marchegiani. Sự việc này thể hiện rõ quan điểm của ông đối với các cầu thủ ngôi sao, quan điểm mà ông giữ chặt trong suốt sự nghiệp.

Khi còn là giám đốc thể thao ở Real Madrid, tôi có thấy vài cầu thủ trẻ rất xuất sắc. Họ có kỹ thuật tuyệt vời, thể lực cực tốt, họ có khao khát, họ có mục tiêu rõ ràng. Nhưng họ thiếu thứ mà tôi gọi là biết chơi bóng.

Họ không có khả năng quyết đoán ở những tình huống cần quyết đoán, họ không có khả năng chọn vị trí. Họ không có một thứ nhạy cảm cần thiết với bóng đá, không hiểu họ cần di chuyển như thế nào trong một tổng thể 11 cá nhân. Và đối với nhiều người, tôi không biết họ có muốn học hỏi những thứ đó hay không.

Tất nhiên, kỹ thuật, sức mạnh, lòng đam mê, thể lực đều rất quan trọng, nhưng đó là những thứ giúp bạn đạt được mục đích chứ không phải là mục đích phấn đấu cả đời của bạn. Nó giúp bạn dùng tài năng của mình phục vụ cho tập thể, và qua đó giúp cả bạn lẫn tập thể xuất sắc hơn.

Và vì lý do đó, tôi cho rằng anh ta có thể là một cầu thủ giỏi, nhưng chưa chắc đã là một người chơi bóng hay.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thang Nguyen
13 bài viết
“Tea & Busquets”
Phát bóng lên ^