Manchester City 0-2 Barcelona: Kế hoạch của Pellegrini bị phá hỏng bởi chiếc thẻ đỏ

bởi Nhật ·

Man City tiếp đón Barcelona với một kế hoạch rõ ràng và họ đã triển khai nó một cách hiệu quả, nhưng cuối cùng chiếc thẻ đỏ của Demichelis đã khiến cho Pellegrini cùng các học trò phải chịu thua.

Tata Martino đưa ra đội hình xuất phát với ý đồ “kiểm soát bóng tối đa” khi Iniesta được xếp bên cánh trái, Fabregas chơi lệch trái trong hàng tiền vệ trung tâm ba người. Sanchez ra sân thay vì Pedro, và hàng hậu vệ Barca có sự góp mặt của Alves và Alba. Bên phía chủ nhà, hai hậu vệ trái là Kolarov và Clichy cùng có tên trong danh sách ra sân, Silva được đẩy vào trong để chơi tiền vệ tấn công. Alvaro Negredo được Pellegrini chọn lĩnh ấn tiên phong thay vì Edin Dzeko.

manc-bar

(Đội hình xuất phát của hai đội)

1) Man City thủ cường

Pellegrini không phải tay mơ khi đối đầu với Barca. Man City của ông trong trận đấu này có một kế hoạch rõ ràng là phòng ngự phản công; đi kèm với nó là cách tổ chức rõ ràng:

Giai đoạn 1: Khi Barcelona cầm bóng ở phần sân nhà, Man City sẽ đẩy cao đội hình lên áp sát. Họ lập đội hình 4-4-2: Silva và Negredo đứng ngang hàng với nhau, ngăn giữa trung vệ và tiền vệ Barca. Toure – Fernandinho cũng đẩy lên, kéo theo hàng hậu vệ. Mục đích của Man City là thiết lập một cái lồng hình vuông giữa Silva – Negredo và Toure – Fernandinho nhằm ngăn cách Busquets – Xavi (số 6 của Barca lùi khá sâu để nhận bóng) với tuyến dưới, đồng thời gây sức ép lên Valdes và hai trung vệ đội khách, buộc Barca phải chuyền ra biên (nơi hai tiền vệ cánh sẽ lập tức áp sát) hoặc thủ môn sẽ phải đá bóng lên.

Ở hàng phòng ngự, Demichelis có thể rời vị trí để kèm Messi, trong khi Kompany đóng vai trò bọc lót. Man City biết rằng Barca không có ai trực tiếp băng lên khai thác ngay lập tức khoảng trống đó cả.

mancbarca2Bộ tứ Silva – Negredo – Toure – Fernandinho (trong khoanh đỏ). Bốn tiền vệ Man City dâng cao cùng nhau (được nối bằng vạch xanh)

mancbarcaFernandinho (trong vòng tròn đỏ) bị hút lên phía trên, để lộ khoảng trống (vòng màu trắng) cho cầu thủ Barca chuyền bóng xuyên qua

Giai đoạn 2: Khi bóng đã được Barca đưa sang phần sân của Man City, đội chủ nhà sẽ lùi xuống với đội hình tầm trung – thấp, giăng ra theo dạng 4-4-1-1. David Silva sẽ tách khỏi Negredo để lùi xuống, theo một tiền vệ của Barca (thường là Xavi). Với việc Silva đã trấn giữ khu vực trước mặt, Toure và Fernandinho có thể giữ nguyên vị trí trước hàng tiền vệ và không còn phải lao ra và để lộ khoảng trống nữa (mặc dù những tình huống rời vị trí một cách ngây ngô vẫn xảy ra). Như vậy là một cái lồng thứ hai đã được lập giữa hai tiền vệ trung tâm và hai trung vệ của đội bóng áo xanh với mục đích không gì khác ngoài hạn chế vùng hoạt động của Messi.

Sau những phút đầu trận pressing cao, Man City nhường toàn bộ thế trận cho Barca và chủ yếu phòng ngự ở giai đoạn 2. Có lẽ đây không phải là cách đối đầu tốt nhất với Barca, bởi nên nhớ rằng đội hình của đội bóng xứ Catalan đã gặp phải vấn đề với những đội chủ động pressing cao như Bayern Munich hay Real Madrid (Jose Mourinho sử dụng cách tiếp cận này rất hiệu quả trong mùa giải cuối cùng của ông ở sân Santiago Bernabeu). Thực tế, khả năng di chuyển không bóng, phối hợp, tạo khoảng trống của Barca đã sa sút nhiều trong những mùa giải vừa qua – điều này khiến họ rất dễ gặp khó khăn trước tầng tầng lớp lớp pressing hiệu quả, kín kẽ. Có lẽ Man City chưa sẵn sàng để làm điều này như Bayern, bởi với họ điều này là quá mới mẻ. Nhưng nếu Pellegrini muốn cầu hòa, thì họ đang thành công.

Cách tiếp cận có phần quá cẩn trọng này của Pellegrini giúp Man City đứng vững trước khung thành Joe Hart, nhưng khi tiến lên phía trước thì hiệu quả bị kém đi. David Silva, như thường lệ, vẫn là nguồn cảm hứng cho Man City: anh di chuyển sang hai bên sườn Busquets, lợi dụng việc Xavi – Iniesta không bọc lót được khoảng trống phía trên số 16 của Barca để đón lấy đường chuyền trực tiếp tới từ tuyến dưới. Anh đóng góp vào hai cơ hội: anh chọc khe cho Negredo băng ra phía sau hai trung vệ đối phương để dứt điểm, và sau đó là chuyền cho Navas để anh này tạt vào cho Negredo.

Tuy vậy, Man City không tạo được thêm điều gì đáng chú ý hơn cả, đơn giản là vì họ thiếu phương án khi phản công, và Barca lùi nhanh về phần sân nhà tổ chức phòng ngự. Bên phía cánh trái, việc sử dụng hai hậu vệ biên đã giúp Man City hạn chế được Alves cũng như cô lập Sanchez – mũi khoan duy nhất của Barca – nhưng bản thân Kolarov khi tiến công cũng chẳng làm được gì mấy. Điểm mạnh của cầu thủ người Serbia là tạt bóng, nhưng trong trận đấu này, anh không có đường tạt nào cả.

2) Barca công yếu

Việc ra sân với đội hình như đã nhắc đến ở phần đầu bài không phải là điều lạ với Barca, vì dưới thời Tito và đến bây giờ họ đều bố trí như vậy trong những trận đấu sân khách quan trọng hoặc giai đoạn nước rút. Ý tưởng của họ là sẽ kiểm soát tuyệt đối khu vực giữa sân với số đông nhằm cầm bóng một cách tối đa: Iniesta dạt vào trong (có thể cho Fabregas băng lên trước), Messi chơi vai trò “số 9 ảo” nhưng đôi lúc còn chơi sâu hơn cả một “số 10”. Như vậy, ở giữa sân Barca có năm người, và đổi lại, họ chỉ có một mũi khoan chính diện duy nhất: trong trận đấu này, đó là Alexis Sanchez.

(Đề đọc thêm về các mô hình chiến thuật của Barca, bạn đọc có thể đọc ở bài viết này trên blog Santapelota và tại bài viết này của tôi)

Kết quả là Barca kiểm soát bóng với thời lượng vượt trội (68,4%) nhưng với việc tuyến giữa của họ quá đông như vậy, việc ách tắc là điều dễ hiểu. Họ không tạo ra được cơ hội nào thật sự rõ rệt trước đối thủ sẵn sàng lùi sâu và lập đội hình phòng ngự với cự li hẹp. Những pha một-hai giữa Iniesta và Fabregas không tạo ra khoảng trống hay kéo đối thủ nào ra khỏi vị trí cả. Messi vẫn có những pha đi bóng lắt léo và đầy tốc độ, nhưng Man City đã có một cái lồng đợi sẵn, và lần này thì số 10 của Barca không có pha độc diễn lừa hết tất cả đối thủ nào cả. Sanchez bị cô lập bởi Clichy và Kolarov bên cánh phải. Hai hậu vệ biên của Barca lại đều rất ít khi tham gia tấn công: Alba chủ động đứng thấp, trong khi Alves bị kiềm tỏa phần nào bởi chiến thuật hai hậu vệ biên từ Pellegrini. Cuối cùng, chúng ta thấy một Barcelona áp đảo về mặt cầm bóng nhưng lại không tạo ra được kết quả như ý – một quá trình được gọi là sterile domination.

Với thế trận độc tôn của mình, Barca có ít cơ hội để phản công. Tuy nhiên họ đã lợi dụng một cơ hội như vậy để ghi bàn thắng mở tỉ số: bắt nguồn từ pha phạm lỗi chiến thuật của Busquets, Iniesta nhận được bóng khi các tiền vệ của Man City đang dâng lên cao, có khoảng trống (do Busquets di chuyển kéo Zabaleta xuống). Lúc này, Demichelis đứng quá cao và rõ ràng là sẽ thất bại khi phải chạy đuổi theo Lionel Messi, trong khi vị trí đứng của Kompany không cho phép anh cắt đường chuyền của Iniesta cũng như trực tiếp bọc lót cho trung vệ người Argentina. Barca là đội bóng sở hữu nhiều cầu thủ có thể phản công rất tốt, và đó là điều Martino đang cố gắng thêm vào cho đội bóng xứ Catalan.

3) Chiếc thẻ đỏ và những sự thay đổi

Chơi với 10 người trên sân trong tư thế bám đuổi (mà lại còn để đối phương ghi bàn thắng trên sân khách) buộc Man City phải vùng lên nếu họ còn hi vọng thắng cuộc. Pellegrini đã làm như vậy: ông tung Nasri thay Navas (đồng thời đưa Lescott vào để trám chỗ trống bên cạnh Kompany). Lúc này City chơi với sơ đồ 4-4-1, Silva trái, Nasri phải, cả hai cầu thủ đều có xu hướng tấn công theo hướng chéo về phía cầu môn; còn Negredo (sau là Dzeko) chiến đấu trực tiếp với các trung vệ đội khách. Man City đẩy cao nhịp độ và tấn công nhiều hơn – đây là lúc họ tới gần hơn bao giờ hết tới khung thành Valdes. Nếu như Man City chơi chủ động hơn từ đầu, có lẽ kết quả đã khác?

Barcelona vẫn giữ nguyên cách phối hợp và triển khai lối chơi khi đối phương đã mất người. Man City dễ bị kéo ra khỏi vị trí hơn bao giờ hết, nhưng trông lối chơi của Barca lúc này có vẻ như là họ đang tự mãn và mất tập trung nhiều hơn, trong đúng lúc mà cần phải kiểm soát thế trận nhiều hơn, điều khiển nhịp độ và kéo giãn đối thủ.

Martino có lẽ nên tung Neymar vào sớm hơn để làm mới những phương án tấn công của Barca, tuy nhiên việc ông thay trực tiếp Sanchez cho Neymar chứ không rút Iniesta hay Fabregas là một quyết định hợp lí, vì nếu làm vậy Barca sẽ bị hở ở hàng tiền vệ và càng khó chống những đòn phản công của Man City hơn. Messi, Neymar và Alves, lúc này không còn bị cản trở, lập thành một bộ ba phối hợp nhuần nhuyễn với nhau.

Điển hình là tình huống Barca ghi bàn thắng thứ hai: Alves thoải mái băng lên, chồng biên với Neymar; Lescott lúc này bị hút theo cầu thủ Brazil, trong khi Kompany không di chuyển tương ứng sang trái (vì có Messi ngay sau lưng), để khoảng trống giữa hai người cho Alves băng vào dứt điểm thành bàn.

4) Kết luận

Manuel Pellegrini đặt ra những nghi ngờ về công tác trọng tài, nhưng có lẽ ông cũng nên nhìn lại về màn trình diễn của đội bóng của mình. Man City có đấu pháp rõ ràng, cụ thể và phần nào khống chế được Barca tuy còn có một số chuệch choạc nhất định, nhưng các phương án tiến lên phía trước lại thiếu và yếu. Chiếc thẻ đỏ rõ ràng đã khiến Man City lâm vào thế cực kì bất lợi, nhưng tốt nhất là họ nên nghĩ về trận đấu tại Nou Camp.

Còn về phía Barca, họ đã thắng dù không giòn giã, và mặc dù những điểm yếu cố hữu trong hệ thống vẫn tồn tại, Barca vẫn thắng với lợi thế hai bàn sân khách. Tuy vậy, tôi không cho rằng Martino sẽ thật sự thỏa mãn – hơn ai hết, ông biết và muốn cải cách Barca.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
72 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^