Zinedine Zidane – Câu chuyện về anh

bởi Lãng Ca ·

Có quá nhiều mỹ từ để nói về anh rồi. Tôi cũng dành rất nhiều câu  chữ sâu lắng nhất, ngọt ngào nhất dành cho anh rồi nhưng viết về anh  thì bao nhiêu cũng không đủ, ký ức về anh bao giờ cũng đẹp, cũng  nồng nàn như thế.

Đến mùa hè World Cup 2014 này, anh chia tay với trái bóng tròn đã  tám năm rồi nhỉ, đã hai kỳ World Cup không có anh rồi nhỉ? Tôi lại  nhớ anh bằng nỗi nhớ xa xưa, cũ kỹ như thứ không khí dang dở trong  hai câu thơ cổ:

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu…

Zinedine Zidane -Pháp

Từ ngàn xưa, mỹ nhân và danh tướng luôn là những kẻ làm chấn động cả thiên hạ, giang sơn. Người đẹp nở một nụ cười làm nghiêng nước nghiêng thành, vị tướng tài hét một tiếng quân lệnh khiến vạn người vùi thây nơi sa trường. Một bên là má hồng, là son phấn, là vạn người say đắm còn một bên là đao gươm, là chiến bào, là anh hùng muôn kẻ cúi đầu. Họ đều giống nhau, họ đều có một thời huy hoàng và dẫu thế nào họ vẫn phải tàn phai theo năm tháng. Người đẹp đến mấy theo năm tháng sẽ tóc bạc, da mồi, khóe mắt tràn nếp nhăn; kẻ anh hùng đến bao nhiêu thì vẫn có tuổi già, vẫn sẽ bệnh tật và yếu đuối.

Đa số họ không muốn như vậy, họ thà chấp nhận thê lương hơn, bi tráng hơn: hồng nhan bạc mệnh, danh tướng thì vận mạng gửi lại chốn sa trường, chẳng thể sống cho đến lúc bạc đầu.

Sự nghiệp của một đời cầu thủ cũng không khác với mỹ nhân và danh tướng thuở xưa. Dù thời đỉnh cao có ghi đến 1000 bàn thắng đẹp, có chinh phục vô số những kỷ lục, có làm say đắm hàng triệu người hâm mộ thì đến khi về già họ chỉ còn lại những kỉ niệm, những nuối tiếc khôn nguôi. Họ rất ít những lựa chọn để trở thành hồng nhan bạc mệnh hay danh tướng gửi thân chốn sa trường ngày xưa.

Zinedine Zidane lại khác. Anh là một đặc biệt cũng như vô số những danh hiệu, những tài năng, những phẩm chất cầu thủ đặc biệt khác chỉ riêng mình anh vậy.

Anh không như những danh thủ khác kết thúc sự nghiệp ở những chân trời xa lắc, những nơi mà đọc tên đội bóng thôi cũng khó khăn, những nơi mà người hâm mộ chỉ có thể theo dõi trên YouTube. Anh không như những huyền thoại của những đội bóng khi về già leo lắt trên băng ghế dự bị, có thể họ vẫn quan trọng bằng kinh nghiệm và đẳng cấp thật đấy nhưng với hình ảnh của thời đỉnh cao thật vương vấn nhiều tiếng thở dài. Anh cũng không muốn kết thúc sự nghiệp lẫy lừng của mình trong những trận cầu nhỏ bé, những bước chân nặng nhọc, những đôi vai trĩu nặng của năm tháng. Nói một cách khác, sự nghiệp cầu thủ của Anh không có tuổi, Anh chưa bao giờ hết thời.

Bời vì anh là Zinedine Zidane – Một cầu thủ hoàn hảo nhất, toàn vẹn nhất.

zidane

Trận đấu cuối cùng của anh là trận chung kết World Cup 2006, anh ghi bàn, anh là cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu, anh là người hùng của nước Pháp. Anh không lụi tàn tại bất cứ nơi nào. Anh giống như một đại tướng vĩ đại có nằm xuống cũng phải nằm xuống tại trận đấu khốc liệt nhất, vẻ vang nhất và lừng lẫy nhất.

Rồi thì ngay cả khi chia tay sân Bernabeu, hình ảnh của Zindane cũng đẹp vô ngần. Anh lại ghi bàn, anh lại ăn mừng và khóc, nước mắt chia ly rơi khẽ như hơi thở và xa xăm như một ánh mắt cô thiếu nữ đang yêu.

Phải, bạn cứ để ý mà xem, hình ảnh nào của Zidane cũng đẹp, cũng riêng và duy nhất. Anh luôn là hạt nhân, là trái tim, là đầu tàu của mọi màu áo anh khoác: từ đội bóng tầm trung Bordeaux đến thế lực của châu Âu bấy giờ là Juventus, từ dải ngân hà sáng lấp lánh Real Madrid đến ĐTQG Pháp đánh đông dẹp bắc khắp năm châu bốn bể. Tại bất cứ đâu, Zidane luôn thể hiện một tầm quan trọng, một sức ảnh hưởng rất lớn. Anh là người hùng của những giây phút quyết định nhất: 2 bàn thắng trong trận chung kết World Cup 1998 đem về cup vàng lần đầu tiên cho người Pháp, pha sút phạt thần sầu vào lưới Tây Ban Nha, bàn thắng vàng vào lưới Bồ Đào Nha tại Euro 2000, cú panenka ở chung kết World Cup 2006, cú volley kinh điển vào lưới Bayern Leverkusen.

Anh cầm trịch lối chơi của toàn đội, kỹ thuật qua người, chuyền bóng, chọc khe, điều tiết… đều ở mức bậc thầy. Nhiều cầu thủ sau này học theo lối qua người roulette của Zidane, hay cái cách Zidane khống chế quả bóng khi thì như chú mèo vờn cục len, khi thì khoan thai như một võ sư nhu đạo, khi thi đẹp mắt bay bổng như một vũ công ballet. Đôi chân dẻo dai như bún, óc quan sát tinh tế mà lãng mạn, kiến tạo như gió như mây. Xem Zidane đá bóng mới thấy những tinh hoa rực rỡ nhất của môn thể thao này.

Tên họ của anh có lẽ nên được từ điển bóng đá đặt thêm thành tính từ. Cứ nhắc đến lối chơi rất… Zidane là đủ hiểu lối chơi đó thế nào.

Tôi xem bóng đá bây giờ mà cứ nhớ anh ngày xưa, anh à. Tôi nhớ những đêm hè cháy bỏng đã trầm trồ sững người khi anh điều khiển trái bóng nhẹ nhàng và tinh tế, nhớ tiếng thét bỏng rát khi anh volley nghiêng người ghi bàn vào lưới Bayern Leverkusen, nhớ những giọt nước mắt rưng rưng, cánh tay giơ thật cao chào khán giả Madrid lần cuối cùng, nhớ lúc anh cúi đầu lặng lẽ đầy tiếc nuối bên chiếc cúp vàng thế giới.

Trong những câu chuyện bóng đá người ta vẫn thường kể cho thế hệ sau nghe, trong những lớp tháng năm có nhiều nhặn gì đâu, tôi luôn giữ mãi những hình ảnh của anh vẹn nguyên như thế. Đợi đến bao giờ những đứa trẻ sau này lớn lên, trưởng thành, tốt nghiệp, lập gia đình, già cỗi… thì những câu chuyện của tôi về anh chắc vẫn còn được nhắc đến mãi. 

Zinedine Zidane. Chàng cầu thủ vĩ đại.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Lãng Ca
4 bài viết
“"Trước khi là người, tôi là một mũi tên... Từ rất, rất lâu rồi..."”
Phát bóng lên ^