Sự hồn nhiên của bầy Lừa

bởi Thành Đỗ ·

Xin page hãy phân tích về chiến thuật và con người của lừa bay Chievo Verona, đã từng một thời náo loạn Serie A, xin cảm ơn

Trước hết, xin cảm ơn Bóng Đá Confession đá đã gửi cho mình câu hỏi này, vì may mắn và trùng hợp thay, mình vốn là một fan phong trào của Chievo từ chính cái thời Chievo lên hạng và làm ngỡ ngàng cả Serie A bởi lối chơi phóng khoáng của mình. Thế nên có cơ hội được viết về đội bóng mình yêu theo một cách đặc biệt ấy luôn là một cảm xúc đặc biệt.

Bản thân tôi, cũng như số ít người phải lòng Chievo hẳn đều không thể quên được mùa giải 2001-2002. Khi một đội bóng tỉnh lẻ mới thăng hạng ở Serie A, đã vươn lên vị trí thứ năm chung cuộc trong giai đoạn mà Serie A trên đỉnh thế giới và còn vẹn nguyên “7 chị em”. Lừa bay Chievo đã xuất hiện như thế, đẹp đẽ và hoang sơ như thế.

Nếu phải mô tả lối chơi của Chievo mùa bóng đó, tôi sẽ dùng hai từ “hồn nhiên”. Quả thật họ đá bóng rất hồn nhiên, không cần biết đối thủ là ai, cứ thế tự nhiên chuyền bóng, phối hợp với độ ngẫu hứng cao đến không ngờ. Có cảm giác tất cả 11 cầu thủ ra sân là để chơi bóng, không vì lương thưởng gì cả (vì thật ra đồng lương của họ cũng thuộc dạng còi cọc), và HLV Del Neri cũng gần như chỉ xoay quanh hai sơ đồ 4-4-2 hoặc 4-4-1-1. Có lẽ chính bởi sự hồn nhiên đó nên dù không giành được kết quả tốt với những đội bóng thực sự mạnh như Juventus, AC Milan, Roma hay Inter nhưng họ lại “đập bẹp” hầu hết các đội bóng khác.

Nhưng như vậy chưa đủ, bởi chỉ có không biết sợ thì chắc chắn Chievo không thể cứ thế mà leo cao được, bằng chứng rõ ràng nhất là các đội bóng của Zdenek Zeman (tôi thích vị HLV này, nhưng ông hồn nhiên quá, chỉ chăm chăm tấn công thành ra không hợp với đội bóng có khát khao tranh hùng), thành công của Lừa Bay trong mùa bóng này phải kể tới công lao của HLV Luigi Del Neri.

Luigi Del NeriDưới thời của ông, Chievo chơi đơn giản nhưng khá hiệu quả, chủ yếu dùng 4-4-2, pressing toàn sân, phối hợp nhóm nhỏ nhằm kéo giãn đội hình đối phương, thường thì sau đó bóng được đưa lại chân Corini – bộ não ở tuyến giữa, anh này sẽ có thể xẻ bóng xuống hai biên cho hai tiền vệ chạy cánh là Eriberto và Manfredini ập vào trong hoặc chọc khe thẳng cho tiền đạo. Và trong một số trận khi Corini không góp mặt thì ông xoay sang 4-4-1-1 với hai con thoi Perrotta – Barone ở giữa, kéo Marazzina hoặc Zanchetta chơi thấp hơn hỗ trợ cho tiền đạo cắm là Bernardo Corradi hoặc “gà son” Federico Cossatto (gần như lần nào vào sân anh này cũng ghi bàn).

Ở tuyến phòng ngự, hai hậu vệ biên thường được sử dụng là Salvatore L’anna bên trái và Fabio Moro bên phải được khuyến khích dâng cao nhằm tạo áp lực lên hai cánh và hỗ trợ hai tiền vệ biên. Điểm sáng nữa trong đội hình của Chievo chính là cặp trung vệ, tuy không nổi tiếng nhưng rất chắc chắn nhờ thể lực tốt và do chơi bóng lâu năm cùng nhau nên họ hỗ trợ nhau rất tốt, đồng thời đây cũng là hai cầu thủ có ảnh hưởng lớn nhất: đội trưởng Maurizio D’Angelo và đội phó Lorenzo D’Anna. Cuối cùng, nói đến Chievo 2001-2002 người ta sẽ nhớ nhất hình ảnh chàng thủ môn đầu trọc, có cái mặt rất ngầu và đeo áo số 10 Christian Lupatelli (nếu là thời nay tôi sẽ gọi anh ấy là CL10).Chievo Verona

Tóm lại, Chievo là tập hợp của những cầu thủ vô danh, chơi bóng như các anh nông dân giản dị lần đầu ra tỉnh nhưng không hề chùn bước bởi ánh hào quang của những ông lớn. Họ đá đẹp một cách giản dị, không có những đường dắt bóng của cá nhân và gặt hái thành quả nhờ cả một tập thể lao động miệt mài. Cũng từ câu chuyện cổ tích về con lừa biết bay xứ Verona này, hàng loạt những cái tên khác đã thực hiện hóa giấc mơ được khoác áo Azzurri, đó là những Nicola Legrottaglie, Simone Barone, Simone Perrotta hay Bernardo Corradi.

Cũng nhân đây, xin gửi đến 4231, đứa con mới sinh của Bóng Đá Confession lời chúc sớm vươn đến vinh quang như những gì mà các cầu thủ đó đã làm được từ con số 0.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^