Tản mạn về Wayne Rooney

bởi El Hoho ·

Tôi và những người bạn của mình thường hay nói với nhau rằng, viết về Wayne Rooney, quả thật chưa bao giờ dễ…

Old Trafford đêm 28 tháng 9 năm 2004, hắn đứng đó, giữa những kì vọng của bảy vạn khán giả, giữa niềm tin của những đồng đội mới và sự căng thẳng tột độ của những cái bóng sọc vàng đen… Một cú thở hắt, bốn bước đà và bóng đi găm vào lưới trong sự vui sướng của những chiếc áo màu đỏ. Hat-trick cho chàng trai chưa đầy 19 tuổi và những người đã sống trọn cái đêm Champions League đầy huyền ảo ấy hiểu rằng, một thiên tài đã đến với Manchester United để dẫn dắt họ đi qua ba năm đằng đẵng tủi nhục dưới cái bóng của những kẻ đến từ thành London.

Soccer - UEFA Champions League - Group D - Manchester United v Fenerbahce

Nhắm mắt một cái, hắn vẫn trong màu áo đỏ…nhưng thiên tài của mười năm về trước đã không còn. Nhìn hắn, ta chợt tự hỏi rằng, mười năm qua, hắn đã làm gì và được gì?

Có lẽ, hắn sinh ra không phải để làm kẻ ngự trị trên đỉnh thế giới như người ta đã kì vọng… Hắn, là cái gì đó khác biệt hơn nhiều…

Chuyện kể rằng, trong tay HLV nọ có một cầu thủ rất tuyệt vời. Hắn mạnh mẽ, tốc độ, và mang trong mình một bản năng sát thủ khó ai bì kịp. Nhưng nào chỉ có vậy. Hắn còn toàn diện hơn thế nữa. Toàn diện đến nỗi, nếu cứ để hắn chơi như một tiền đạo cắm, thì sẽ là một sự phí phạm hết sức đáng tiếc. Và vị HLV ấy nhận ra rằng, để đội bóng luôn ngự trị trên đỉnh thế giới, ông cần hắn hi sinh bản thân mình, mãi mãi…

Nhiều năm trôi qua, người ta quên mất rằng, hắn là ai và nổi tiếng nhất vì điều gì. Đọng lại trong mắt họ, hắn không còn là một tiền đạo khủng khiếp nữa mà chỉ là một cầu thủ đa năng, mạnh mẽ với đôi chân không biết mỏi mệt. Một cái tên để họ trông ngóng giữa những thời khắc đen tối nhất…

Phải. Chẳng phải từ lâu lắm rồi, họ vẫn chờ đợi một người như vậy ư? Một thủ lĩnh đích thực trên sân cỏ, một ngọn cờ đầu để dẫn dắt cả đội tiến lên…

120320113233-wayne-rooney-gallery-horizontal-gallery

Nhưng nhìn thế nào, hắn cũng chẳng cao cả đến thế..

Có thủ lĩnh nào bị người ta dựng hình nộm rồi thiêu đốt trong căm giận đâu? Có thủ lĩnh nào bị người hâm mộ hăm he đốt nhà chứ? Có thủ lĩnh nào đối đáp lại sự bảo bọc của những người cùng chiến tuyến bằng những yêu sách cho cá nhân không?

Ngày hôm đó, thành Manchester ngập trong màu đỏ của vinh quang, của một đế chế hùng mạnh. Nơi ấy, Manchester United chính thức trở thành kẻ thống trị vĩ đại nhất nước Anh với ngôi vô địch quốc gia lần thứ 20 trong lịch sử. Dưới chân Quỷ Đỏ là cựu hoàng Liverpool lụn bại, kẻ thù truyền kiếp Arsenal ngủ quên trong quá khứ, Chelsea không tìm được một vị thủ lĩnh thích hợp và Manchester City, kẻ đáng ghét ấy đã phải quỳ gối chịu hàng với khoảng cách vời vợi trên bảng xếp hạng.

Cả triệu con tim mang trong mình dòng máu Quỷ đều cùng chung nhịp đập, khi cha già nói lời tri ân, khi những người đồng đội đứng bên nhau trong niềm vui khôn xiết. Riêng hắn ngồi đó, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai, cố nở nụ cười nhưng không giấu nỗi vẻ miễn cưỡng, u tối.

“CÚT ĐI ROONEY!” Tiếng la ó bất chợt vang lên giữa biển người làm hắn bừng tỉnh. Thoáng đưa mắt rảo quanh rồi nhanh chóng quay đi. Hắn chợt nhận ra rằng người ta đã không còn yêu quý hắn như lúc xưa nữa…như cái ngày định mệnh của gần 9 năm về trước...

Ừ thì, hắn là một kẻ đáng ghét. Hắn phản bội tất cả giữa lúc người ta chỉ còn hắn để trông chờ. Như người tình bội bạc, ngoảnh mặt bỏ ta đi khi ta cần vòng tay của họ nhất.

sod_of_rooney

Hắn, có lúc như ngọn cờ đầu phấp phới, có lúc dỗi hờn như trẻ nít lên ba. Có lúc khiến con người ta hân hoan khôn xiết, có lúc lại khiến họ cùng cực thất vọng. Có lúc như Quỷ Vương hùng mạnh giữa đất trời, có lúc như bóng ma vất vưởng nơi nhà hát. Có lúc cháy bỏng trong lửa tình nồng đượm, có lúc làm lòng ta hụt hẫng bằng những lời vô tình…

Nhưng hắn có đáng thương không? Đêm mưa Moscow ấy, có ai dõi theo từng bước của hắn ở nơi biên trái chăng? Có ai nhìn thấy những giọt mồ hôi, ánh mắt đợi chờ để rồi bùng nổ trong sung sướng từ vị trí của một người thừa chăng?

Còn ai nhớ cái chân phải tập tễnh tung hoành giữa những gã người Đức như lang sói? Còn ai nhớ những vết rách dài trên trán, những tháng năm cày ải ở tuyến giữa để làm nền cho những kẻ ở tuyến trên không? Hay đêm Wembley của ba năm về trước, nơi hắn như thiên thần mang lại ánh sáng giữa đêm đen, để rồi đành nuốt nước mắt vào trong khi gục ngã trước cổng thiên đường…

Ngày xưa người ta muốn hắn đến đây để làm một vai chính. Nhưng giờ hắn chỉ còn là thân xác rã rời, là đôi chân không còn dũng khí để để tung những cú dứt điểm sấm sét, là nỗi cô đơn của kẻ đóng thế nơi tuyến giữa. Vinh quang thì đầy rẫy trong tay, nhưng nào có cái gì là dành riêng cho hắn đâu.

rooney_fail

Phải rồi. Rooney là một kẻ như thế. Là vai phụ không thể thiếu giữa nhà hát. Là kẻ thắp lên ngọn lửa của Qủy, nhưng không bao giờ là nguời xứng đáng với vị trí ấy. Hắn nói yêu đấy, nhưng chưa bao giờ quên đi cái dục vọng cá nhân. Hắn là kẻ có thể chơi bất kì nơi nào trên sân, nhưng cũng sẵn sàng hất đổ mọi yêu thương kì vọng chỉ bằng một khoảnh khắc bồng bột. Hắn vừa đáng thương, mà cũng vừa đáng giận.

Hắn là thiên tài, nhưng chỉ là một thiên tài để làm lá xanh của thiên hạ…Người ta yêu hắn vì đức hi sinh. Nhưng nào có biết hắn chẳng hề muốn cái tình yêu ấy. Có kẻ nào đủ thực lực làm ngôi sao tỏa sáng vạn trượng, lại cam chịu phận lót đường cho kẻ khác lấy vinh quang?

Có người hỏi hắn, liệu có cam tâm không? Tôi lại cho rằng, nếu hắn cam tâm, thì làm gì có chuyện khiến người ta phải ngoảnh mặt mà đả kích thậm tệ chứ?

Nhưng có cam tâm hay không, giờ đâu còn quan trọng. Cái tài năng ngày xưa ấy đã không còn trọn vẹn. Mà người ta giờ cũng đâu nhìn hắn bằng những yêu thương mong chờ của ngày đó nữa.

Kì vọng càng nhiều thì lại càng đau. Hai lần phản bội đã hất đi gần hết những niềm tin dành cho hắn, để rồi giờ đây trong mắt nhiều người, kẻ tưởng chừng như sẽ là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu ấy chẳng khác gì một kẻ lọc lõi hám tiền.

Manchester City v Manchester United - Premier League

Một thoáng không cam tâm làm lá xanh của thiên hạ, người ta đã coi hắn là bùn thối dưới hoa. Công lao của hắn ngày suốt bao nhiêu năm ròng ấy, những hình ảnh, những tình cảm tưởng chừng như bất diệt ấy, giờ có khác chi tro tàn?

Chiếc băng đội trưởng tương lai dành cho hắn, vị trí thủ lĩnh người ta đã luôn chờ đợi hắn nắm lấy giờ đã sắp trọn vẹn trong tay. Nhưng sau tất cả, liệu có xứng không? So với đứa con bị ruồng rẫy David Beckham, cách hành xử của hắn trong màu áo đỏ liệu có đủ để trở thành biểu tượng? So với Quỷ Vương Eric Cantona, hắn có khác chi đứa trẻ con hay dỗi hờn?

Và rồi đây, khi mối lương duyên vừa mới được hàn gắn trong kim tiền này kết thúc, trong kí ức mỗi người chúng ta, hắn sẽ là ai? Sẽ vẫn yêu thương như ngày xưa hay nhếch miệng cười khinh bạc?

Thôi thì đành thở dài mà ngậm ngùi rằng : “Phải chi, ngày xưa hắn đừng toàn năng như thế….đừng khiến người ta lầm tưởng nhiều như thế…”

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
El Hoho
26 bài viết
“Hohohohoho”
Phát bóng lên ^