El Derbi Madrileno: Bên ấy – bên này

bởi Lãng Ca ·

Real-Madrid-vs.-Atlético-Madrid

Tâm điểm của Primera Liga vòng 26 chính là trận derby máu lửa của thành Madrid. Có lẽ lâu lắm rồi trận derby này mới quyết định đến cả mùa giải đến vậy. Đêm chủ nhật này người hâm mộ thủ đô Madrid sẽ chia nửa tình yêu, chia đôi ký ức, chia đôi niềm vui và tất nhiên sẽ có những nỗi buồn và giọt nước mắt…

Nhắc đến Derby Madrid là phải nhắc đến Real Madrid và Atletico Madrid, chứ không phải một đội bóng thủ đô Tây Ban Nha nào khác như Getafe hay Rayo Vallecano. Đơn giản sự thù hận của Real với Atletico đã trải qua hàng trăm năm thăng trầm, giữa một bên là đội bóng của “cấp chính quyền”, một bên lại mang tính đại chúng, một bên là tư sản, đối chọi với vô sản; cánh hữu đối lập với cánh tả.

Ngay cả khi nói đến xuất thân trận Derby Madrid càng có thêm lý do để thù hận, Atlético Madrid được thành lập bởi ý tưởng của ba sinh viên người xứ Basque, sau khi bị các CLB ở Madrid từ chối thu nhận. Xuất xứ này đã góp phần khiến mối “thâm cừu” giữa hai đại kình địch cùng thành phố càng trở nên gay gắt hơn. Atletico được cho là đại diện của tầng lớp lao động bình thường, trong khi Real lại là “đứa con” được cưng chiều hết mực của bộ máy cầm quyền, đại diện là những người thuộc Hoàng gia Tây Ban Nha.

Bên ấy là màu trắng của dài thiên hà, là niềm tự hào của hoàng gia, là đẳng cấp hào nhoáng của những siêu sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Bên này là nửa sắc Đỏ – Trắng của tầng lớp lao động yêu nét đẹp chân chất, của những con người bình dị sống, làm việc và hoan ca.

Bên ấy là đội bóng vĩ đại nhất của Lục Địa Già. Bên này nhỏ bé, nép mình dưới gã hàng xóm trong dòng sông dài lịch sử.

Đó có thể là ký ức, có thể là nỗi đau, có thể là niềm vui, hay là vô vàn cảm xúc mà người Madrid khi đứng trước mỗi trận derby sẽ ngẫm lại, cảm nhận và vỡ òa…

Trở lại với thực tại, đã chính xác 18 năm (từ năm 1996) Atletico Madrid chưa một lần được chạm tay vào chiếc Cup vô địch giải đấu cao nhất xứ Bò Tót. Trên sân Vicente Calderon, Los Rojiblancos chưa từng một lần giành chiến thắng từ mùa giải 1998-99, tức là đã 15 năm, quá lâu mất rồi.

Diego Costa -Atletico Madrid

Một chiến thắng có thể quyết định ngôi vô địch sau 18 năm, lấy lại niềm kiêu hãnh sau 15 năm cúi đầu. Atletico muốn lắm chứ, khát khao lắm chứ. Họ khởi đầu mùa giải một cách không thể tuyệt vời hơn, độc chiếm ngôi đầu bảng, đánh sập thánh địa Bernabeu của kẻ thù Real. Họ như một làn gió chướng, thổi bay những trở ngại là cuộc đua song mã nhàm chán giữa Real với Barca trong gần một thập kỷ qua.

Nhưng khi những trái tim lãng mạn, những đôi mắt mơ màng nhất nghĩ đến những cái kết tuyệt vời thì thực tế một lần nữa lại nằm ngoài tầm với. Cái tên hàng xóm Real Madrid lại xuất hiện đâm thêm một nhát dao sắc lẹm khiến Atletico mang thêm những vết thương rỉ máu vào trái tim từ hàng trăm năm qua chưa một lần liền sẹo. Sau hai trận bán kết Copa del Rey, Real đại thắng 5-0, Atletico trở về với thực tại như một đứa trẻ bị bóc trần sự thật là bấy lâu nay nó vẫn chỉ là con hổ giấy, chỉ một ngọn lửa là tàn lụi.

Bàng hoàng, xót xa và có cả sự mệt mỏi, Atletico tụt dốc không phanh với 4 trận thua trong 6 trận gần nhất, bao gồm 2 thất bại khó hiểu trước Almeria và Osasuna. Trận thua Osasuna có lẽ là đáng báo động nhất khi thầy trò Diego Simeone để thủng lưới 3 bàn chỉ trong hiệp 1. Niềm hy vọng Diego Costa Diego Costa mới ghi được 4 bàn trong 2 tháng qua, lão tướng David Villa đã 6 trận liên tục không ghi bàn thắng. Los Rojiblancos sẽ đặt niềm tin vào ai nữa?

Bên này, bầu trời đang u ám, không một gợn mây xanh.

Bên kia lại là những ngày nắng ấm tươi đẹp cho màu trắng Real Madrid. Những con số thống kê khủng khiếp đang ủng hộ đội bóng Hoàng Gia Tây Ban Nha. Real bất bại 25 trận liên tiếp, đứng đầu bảng Liga, nghiền nát Schalke 04 một séc tennis ngay trên đất Đức, bước vào trận chung kết Copa del Rey mà không một lần thủng lưới từ đầu giải.

Atletico dựa vào điều gì để ngăn cản bước chân của con ngựa bất kham Real đang băng băng về đích? Bắt chết Ronaldo ư? Thống kê cho thấy Carlo Ancelotti đang tạo được sự cân bằng trong tấn công với tỉ lệ 37% – 29% – 35% (cánh trái – trung lộ – cánh phải). Với ba hướng tấn công ấy, Carletto đã đập tan ý đồ “bắt chết số 7” của các đối thủ. Nói một cách khác, lối chơi của Real bây giờ đã thanh thoát, đẹp mắt và ít phụ thuộc Ronaldo hơn rất nhiều. Không có số 7, Ancelotti vẫn có Bale, có Benzema, có Di Maria. Và khi bộ ba nguyên tử BBC chung vai tác chiến đã có tổng cộng 46 bàn thắng, ăn đứt tất cả các bộ ba khác ở sân chơi số một Tây Ban Nha. Còn tính trên mọi đấu trường, mũi đinh ba này đã đạt cột mốc 70 bàn thắng, bằng số pha lập công của cả đội hình Barca ở La Liga mùa này. Chưa hết, bộ ba này đã có tới 21 đường kiến tạo khác nhau tại Liga. Đó là minh chứng cho thấy Real ngày càng biến ảo khó lường.Pepe, Bale, Cristiano Ronaldo - Real Madrid

Bên dưới là giá đỡ Modric, Alonso và đặc biệt “con mã trong bàn cờ” Di Maria, Real tung hoành mọi đấu trường, tiệm cận đến sự hoàn hảo trong lối chơi. Los Blancos đá đẹp như một gã nghệ sỹ đang chơi một bản tình ca, đầy say đắm lòng người.

Một bên là khúc bi ca sầu thảm, một bên là bản tình ca phơi phới. Trận derby Madrid thứ 264 trong lịch sử lại là hai cung bậc đối nghịch của cảm xúc. Nhưng dẫu sao Derby vẫn là Derby, mọi con số thống kê, biểu đồ về phong độ cũng chỉ để tham khảo. Biết đâu ở bên ấy khi ánh nắng huy hoàng kết thúc buổi hoàng hôn, màn đêm sẽ đến, ở bên này sau cơn mưa u ám, trời lại trong xanh?

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Lãng Ca
4 bài viết
“"Trước khi là người, tôi là một mũi tên... Từ rất, rất lâu rồi..."”
Phát bóng lên ^