Bộ ba Thụy Điển của AC Milan

bởi 4231.vn ·

Những người hâm mộ bóng đá hẳn đều biết về “Bộ ba Hà Lan bay” lẫy lừng một thời của AC Milan, nhưng rất ít người biết rằng trước đó, Milan còn có một bộ ba khác nữa, một ba xuất chúng chẳng kém và đã tạo nên một dòng chảy oai hùng cho Milan xuyên suốt thế kỷ. Đó là “Bộ ba người Thụy Điển” Gunnar Gren, Gunnar Nordahl và Nils Liedholm. Hay còn gọi là “Bộ ba Gre-No-Li”.

Hẳn bạn còn nhớ anh Vu Hoang – người đã là trả lời câu hỏi về lý do vì sao Qủa Bóng Vàng thường lãng quên những cầu thủ chơi phòng ngự. Hôm nay anh Vu Hoang sẽ quay lại với chúng ta và trả lời về câu hỏi này, để tất cả những người hâm mộ bóng đá được biết về một câu chuyện cũ, về một trong những bộ ba tài năng nhất của bóng đá thế giới nhưng ít được biết tới.

Chúc các bạn vui vẻ !

Dũng Phan

* * *

Milan Gre-No-Li

Admin có thể giới thiệu về Bộ ba Gre-No-Li huyền thoại của Milan? Sự nghiệp của bộ ba này trước khi đến Milan cũng như sau khi giải nghệ, làm HLV?

Chào bạn, cám ơn vì bạn đã hỏi câu này để những Milanista có dịp hồi tưởng về bộ ba tấn công xuất chúng của mình trong quá khứ.

Thực ra, nói về bộ ba Gre-No-Li, chúng ta sẽ phải cần nhiều bài viết mới nói hết về họ được vì bản thân mỗi cầu thủ trong bộ ba đó là một huyền thoại của bóng đá Thụy Điển cũng như bóng đá thế giới. Ở đây, tôi chỉ xin vắn tắt vài điều thú vị nhất về họ. Thuật ngữ Gre-No-Li chỉ xuất hiện khi cả ba cầu thủ này khoác áo AC Milan. Đó là thời điểm cả ba cùng ra sân tại Serie A vào tháng 9-1949. Trước đó, dù chơi cùng nhau nhiều trận ở ĐTQG, họ cũng không có cái mỹ danh này. Thành tựu lớn nhất của họ là ghi tổng cộng 71 bàn thắng ở mùa giải 1949-1950 (kỉ lục đáng sợ) và giúp Milan đoạt Scudetto năm 1951 sau 44 năm chờ đợi.

Đầu tiên, chúng ta cần nhớ rằng Thụy Điển chỉ có 1 danh hiệu duy nhất trong lịch sử, đó là chiếc HCV bóng đá Olympic 1948 (thời đó Olympic vẫn là một giải đấu danh giá). Chiếc HCV ấy có sự đóng góp cực lớn của bộ ba này trong đó Gunnar Nordahl ghi 7 bàn, Gunnar Gren và Nils Liedholm ghi tổng cộng 5 bàn và trận chung kết là sân khấu của riêng họ (Nordahl 1 bàn, Gren 2 bàn). Nhưng đó là chiến quả cuối cùng mà họ đem lại cho Thụy Điển. Lí do vì một nguyên nhân kì quặc: LĐBĐ Thụy Điển không chấp nhận cho các cầu thủ chuyên nghiệp thi đấu cho ĐTQG ở thời điểm ấy và họ đã tham dự World Cup 1950 mà không có các cầu thủ giỏi nhất (kết cục chỉ đứng vị trí thứ 3 một cách đầy tiếc nuối).

Về Gunnar Gren, cầu thủ kém tiếng tăm nhất trong bộ ba này, ông là người có thời gian gắn bó với Milan ngắn nhất, chỉ 4 mùa giải. Là người đầu tiên đoạt giải “Quả Bóng Vàng Thụy Điển”, ông nổi danh nhờ lối chơi thông minh và khéo léo dù khả năng ghi bàn của ông cũng được đánh giá cao. Chính điều đó đã giúp ông được tặng biệt danh “Giáo sư” và thậm chí còn trở thành HLV tạm quyền của Milan khi CLB tham gia Latin Cup 1953. Sau khi rời Milan, ông đá thêm vài mùa ở Serie A trước khi dưỡng già ở quê nhà và trở thành HLV. Mặc dù vậy, sự nghiệp HLV của ông không mấy hào hùng như sự nghiệp cầu thủ ngoài một câu chuyện hài hước. Đó là mùa hè năm 1961, ông trở thành GĐKT cho Juventus, CLB đã VĐ Serie A 2 mùa liên tiếp trước đó. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, ông được Chủ tịch Agnelli đẩy lên ghế HLV, đổi chỗ cho Július Korostelev do ông này dẫn dắt Juve chỉ giành được 1 điểm sau 2 trận. Tuy nhiên, việc này cũng chẳng khá hơn, với Korostelev làm GĐKT và Gren là HLV, Juve cũng chỉ có được 1 điểm sau 2 trận. Lần này thì chẳng có sự đổi chỗ nào nữa: Agnelli sa thải cả hai!

Người tiếp theo mà chúng ta nói đến là Nils Liedholm, cầu thủ thế kỉ của Thụy Điển. Liedholm đã gắn bó với Milan 12 năm với tư cách cầu thủ và 8 năm với tư cách HLV, chưa kể 2 năm làm trợ lý cho Nereo Rocco huyền thoại. Tài năng của Liedholm được thể hiện ở khả năng chuyền bóng chính xác, tư duy khoa học và kỹ thuật cá nhân điêu luyện của mình. Có giai thoại nói Liedholm phải mất vài năm mới chuyền hỏng ở Milan, có thể đây chỉ là chuyện hư cấu nhưng nó đủ cho chúng ta hiểu ông là một cầu thủ tuyệt vời như thế nào. Tuy gắn bó lâu năm với Milan nhưng sự nghiệp HLV của ông chỉ thăng hoa khi ông đem tư tưởng tấn công phóng khoáng đến với AS Roma. Với đội bóng thủ đô, ông đã đoạt 4 danh hiệu, đứng trong top 3 tới 4 mùa liên tiếp (điều mà đội bóng này chưa từng làm được thêm lần nào nữa) và tiệm cận chức VĐ châu Âu 1984 khi hai ngôi sao Graziani và Conti của ông thúc thủ trước đôi chân đong đưa của Grobbelaar tại chấm đá luân lưu. Milan với Liedholm đã đoạt Scudetto năm 1979 và được gắn ngôi sao vàng trên áo kể từ mùa giải ấy nhưng có lẽ, điều mà các Milanista nhớ nhất về ông chính là việc vào đầu năm 1985, ông đã đưa một cậu bé ra sân khấu bóng đá. Tên cậu ta là Paolo Maldini.

Cuối cùng là câu chuyện về Gunnar Nordahl. Nordahl sinh ra trong một gia đình có tới 5 anh em chơi bóng cho ĐTQG Thụy Điển. Trước khi đến Milan, ông là một cầu thủ nghiệp dư và nghề chính của ông là lính cứu hỏa! Mặc dù vậy, khả năng ghi bàn của ông lại không hề nghiệp dư chút nào, với 217 bàn sau 213 trận và 44 bàn sau 32 trận ở ĐTQG. Ông chính là khởi nguồn của bộ ba Gre-No-Li khi ông đã tiên phong tới Italia để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp đầu tiên của Thụy Điển và sau nửa mùa giải, tiến cử 2 đồng đội cho CLB AC Milan. Nordahl là một cầu thủ mà ta có thể dễ dàng đo đếm sự vĩ đại qua các con số. Ông đã ghi được khoảng hơn 466 bàn chỉ sau có 534 trận đấu. Xét một cách toàn diện, có lẽ ông là chân sút vĩ đại nhất trong lịch sử Serie A dù chỉ xếp thứ 3 về số lượng bàn thắng. Trong danh sách các cầu thủ ghi nhiều hơn 150 bàn tại giải VĐQG Italia, Nordahl là người duy nhất thi đấu dưới 300 trận còn 2 người đứng trên ông cần số trận nhiều gần gấp đôi (hơn 500 trận). Sau khi rời Milan, Nordahl thi đấu tại Roma 3 mùa với mùa cuối kiêm nhiệm vụ HLV và sau đó trở lại quê nhà tiếp tục sự nghiệp cầm quân. Tuy nhiên, cũng như Gren, ông không đạt được nhiều thành công trên cương vị này. Nordahl có lẽ là cầu thủ giữ kỉ lục về danh hiệu Vua phá lưới giải VĐQG: 9 lần, với 4 ở quê nhà và 5 ở Italia. Theo ý kiến cá nhân tôi, nếu giải Quả Bóng Vàng châu Âu có sớm hơn 10 năm cũng như Thụy Điển không loại ông khỏi World Cup 1950, rất có thể Nordahl đã sánh ngang với những cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại mà chúng ta từng biết đến.

Thụy Điển sau này đã tham dự World Cup 1958 tại quê nhà với Gren và Liedholm ở tuổi xế chiều (Gren 38 và Liedholm 36). Họ đã giành được chiếc huy chương bạc, chỉ thua trước Brazil siêu hạng của Didi và Vava (cùng Pele, Garrincha bên cạnh). Rõ ràng, nếu bộ ba này cùng thi đấu tại World Cup 1950, biết đâu, lịch sử bóng đá thế giới đã thay đổi theo một chiều hướng khác…

Một chữ “nếu” có thể bỏ Paris vào cái chai, từ “nếu” đó không xảy ra. Nhưng Milan vẫn còn có đó một bộ ba huyền thoại tuyệt vời cho họ, thế là đủ rồi!

Vu Hoang

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^