Vì sao David Moyes không xứng được tại vị?

bởi Dũng Lê ·

Câu hỏi trên có thể sẽ dẫn đến những tranh cãi nảy lửa, nhất là khi môi trường hâm mộ túc cầu Việt Nam có phần đông là NHM Manchester United. Cuộc tranh luận này sẽ còn mãi mãi kéo dài cho tới khi một trong hai điều xảy ra: United giành một danh hiệu trong tương lai gần (rất gần) hoặc David Moyes bị sa thải.

Trăm ngàn ý kiến đang tuôn ra mỗi ngày về chuyện nói trên. Đến Sir Alex Ferguson cũng đã góp lời một vài lần (dù chừng ấy là đủ khiến ông thành biểu tượng cho những người còn tin Moyes):

Họ (United) sẽ ổn thôi. Mới là thời gian đầu và đã có quá nhiều sự thay đổi. Cậu ấy (Moyes) cần thời gian. Tôi đã ở đó 27 năm nên với một HLV mới, người ta sẽ cần thời gian. Nhưng mọi thứ sẽ ổn.

– Sir Alex Ferguson, Telegraph, 02/3/2014.

Bài viết này cũng đơn giản chỉ là một ý kiến dự thêm vào cuộc tranh luận. Cảnh báo: nó trái chiều với những gì Ngài Ferguson nhận định phía trên.

1. Không chút tiềm năng

Chị vùng chạy ra ngoài giữa lúc trời tối đen như mực, đen như cái tiền đồ của chị vậy!

– Ngô Tất Tố, Tắt Đèn.

Hãy làm một phép so sánh giữa David Moyes và Brendan Rodgers, vị HLV được tin tưởng nhất kể từ thời kỳ hậu Rafael Benitez của Liverpool – một CLB ngang hàng Manchester United về tầm cỡ.

Ở mùa giải hiện tại, trong mùa đầu tiên của triều đại HLV mới, United chủ yếu quanh quẩn ở nhóm vị trí từ thứ 6 tới thứ 9, trong đó thời gian qua “ổn định” ở vị trí thứ 7. Trong mùa đầu tiên Rodgers nắm quyền tại Anfield, Liverpool thậm chí còn tệ hơn ở nửa đầu mùa 2012/13 khi chủ yếu quẩn quanh ở đầu… nửa dưới BXH, tức từ vị trí thứ 10 tới thứ 13. Họ vùng lên mạnh mẽ ở nửa mùa sau nhưng cũng gắn chặt với vị trí thứ 7 suốt từ vòng 23 tới vòng 38 (chỉ 3 vòng thay đổi vị trí nhưng không đáng kể).

Cả Rodgers và Moyes đều là những nhà cầm quân được đánh giá cao ở những đội bóng tầm trung bình yếu trước đó. Và rồi, ở những thời điểm khác nhau, họ chuyển sang CLB mới. Thế nhưng có những điều mà Moyes đang không làm được cho United như cách Rodgers làm được cho Liverpool.

Yếu tố thành tích (đều kém) của cả hai được NHM đón nhận một cách rất khác biệt: trong khi Rodgers vẫn nhận được sự tin tưởng rằng ông có thể là cái tên cho tương lai lâu dài thì Moyes đang ngày càng bị nghi ngờ nhiều hơn bởi chính những CĐV trung thành nhất.

Lý do đáng được chỉ ra là ở chiến thuật của hai đội, thông qua đó NHM có thể nhìn thấy tương lai phát triển.

Brendan Rodgers thumb up

Rodgers là một người theo đuổi triết lý tiqui-taca, điều này đã được một vài tờ báo nhai đi nhai lại đến phát ngán. Những ai từng theo dõi bộ phim tài liệu Being: Liverpool sẽ hiểu rất kỹ, nhưng kể cả những ai chỉ theo dõi một cách thông thường cũng sẽ thấy được sự thay đổi rõ rệt ông tạo ra cho CLB.

Mọi thứ bắt đầu trên sân tập và sân đấu. Một lối chơi mới theo tinh thần “kiểm soát bóng, kiểm soát thế trận hay là chết” được vận hành nhưng nó không gắn với một sơ đồ cụ thể, thậm chí là thay đổi sơ đồ liên tục để phù hợp với yếu tố con người. Rodgers trung thành với triết lý nhưng ông không bảo thủ về việc cải thiện từng điểm yếu, phát huy từng điểm mạnh.

Liverpool của Rodgers ban đầu là một đội bóng chơi hấp dẫn, còn giờ đây là một đội bóng chơi hấp dẫn và hiệu quả. Họ đang nắm lợi thế lớn nhất trong cuộc đua giành vé dự Champions League 2014/15 so với những Tottenham, Manchester United, Everton… – đó là biểu hiện sinh động cho sự vươn lên. Sự vươn lên ấy được xây dựng trên một triết lý bóng đá phù hợp cho một đội bóng mạnh.

Chính tôi là người từng cho rằng Moyes có thể là một sự lựa chọn tốt để kế vị Ferguson, với điều kiện ông thể hiện được sự thích ứng với tư duy bóng đá cần thiết cho một đội bóng lớn.

Trong khi đó, những gì Moyes đang làm thật tệ.

David Moyes - Man Utd

Jose Mourinho đã chứng minh rằng một CLB mạnh không nhất thiết phải thi đấu hấp dẫn, nhưng nhất thiết phải tránh xa hình ảnh của một CLB yếu. Bạn đã thấy Frank Lampard sút xa, Deco chọc khe, Didier Drogba đánh đầu, Eden Hazard rê dắt trong hai nhiệm kỳ của Mourinho. Trong khi đó những gì Moyes làm được cho United như thể bê nguyên phong cách Everton – một đội bóng trung bình – tới Old Trafford.

Shinji Kagawa là nạn nhân của triết lý bóng đá của một đội bóng trung bình. Đừng nói về chuyện anh ta phải đá ở cánh trái vì điều đó không liên quan, vấn đề nằm ở cách các cầu thủ United sử dụng trái bóng:

Taca-dada. Thật khủng khiếp. Bản thân nó không phải một cái gì đó quá tồi, nhưng chỉ nên như Sir Ferguson: coi nó là một trong nhiều công cụ tấn công đối thủ, thay vì là một bài bản chính.

Và hãy nhớ rằng sau thời gian tệ hại nửa đầu mùa 2012/13, Rodgers đưa về hai món hàng thải Daniel Sturridge, Philippe Coutinho và rồi họ tỏa sáng. Trong khi đó, sau nửa mùa 2013/14, Moyes có món hàng nóng Juan Mata để rồi giờ anh tậm tịt theo cả tập thể.

2. Vấn đề hệ thống?

Hệ thống ở đây không chỉ nằm lại riêng ở một HLV nữa, mà của toàn bộ bóng đá Vương Quốc Anh.

Hãy điểm lại những HLV đã khiến giải Ngoại Hạng điên đảo kể từ thời kỳ bùng nổ trong thế kỷ mới: những Gerard Houllier, Rafael Benitez, Jose Mourinho, Carlo Ancelotti, Roberto Mancini hay mới nhất là Manuel Pellegrini đang áp đảo các HLV nội của Anh. Điểm ra một vài gương mặt khả dĩ, chỉ thấy có Sir Alex Ferguson là thực sự bằng hoặc hơn tầm những HLV nói trên. Phải chăng mặt bằng HLV nội của Anh là quá thấp?

Theo số liệu của nhà báo Paul Tomkins cung cấp trong tạp chí Blizzard, VQ Anh có lượng HLV Loại A, B và có bằng huấn luyện chuyên nghiệp ít hơn rất nhiều so với những đất nước bóng đá phát triển khác tại châu Âu: họ có 2.679 HLV, trong khi đó tại Tây Ban Nha là 23.995, Ý có 29.420 còn Đức là 34.970 người. Pháp, một nước bị đánh giá là kém hơn cả 4 quốc gia trên về công tác huấn luyện cũng có tới 17.588, tức gần gấp sáu lần VQ Anh.

Liệu điều này có liên quan tới chất lượng công tác huấn luyện? Có thể lý giải rằng, trong một môi trường mà sự cạnh tranh là quá nhiều, bản thân các HLV của Ý, Đức hay TBN sẽ phải phấn đấu tìm con đường phát triển và nhờ vậy họ tìm tòi kiến thức một cách chủ động hơn. Rodgers như thể “của hiếm” trong làng HLV UK nhưng thực ra ở TBN hay Đức, người ta đã tìm tới triết lý của Marcelo Bielsa hay Pep Guardiola mà ông ưa thích từ lâu rồi.

Chúng ta đã quen thuộc với việc một HLV Ý thường sẽ tài giỏi (đến Mancini còn vô địch giải Ngoại Hạng!), còn các HLV Đức đang ngày càng tạo được thương hiệu trong đào tạo trẻ – có lẽ củng bởi họ… đông hơn và có thể chăm sóc từng tài năng một cách kỹ càng hơn.

Trong khi đó, nước Anh – quốc gia phát triển nhất trong liên hiệp – vẫn đang có một ông già bảo thủ mang tên Sir Trevor Brooking ở vị trí giám đốc phát triển bóng đá, còn HLV trưởng là một ông già khác, người chỉ chuyển sơ đồ thi đấu từ 4-4-2 sang 4-4-1-1 đã được coi là… bước tiến hóa lớn lao.

Rodgers vì thế cũng là một sự “đột biến” lạ trong làng HLV trì trệ của bóng đá Anh. Điểm lại nhiều năm qua, ngoài Harry Redknapp thì chẳng thấy nổi một gương mặt xứng đáng vinh danh nữa.

Thế nên khi Sir Alex chọn người kế vị quốc tịch Scotland, bản thân điều đó đã là một sự đánh cược. Liệu Moyes có thể chứng minh rằng mình không phải một Hodgson?

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^