Ngon nơi này, không hay nơi nọ

bởi Ken MU ·

Admin cho em hỏi là có những cầu thủ chỉ duy nhất chơi hay ở 1 CLB khi sang 1 CLB khác tiềm lực hơn, mạnh mẽ hơn lại thụt lùi đáng kể so với CLB trước như David Bentley,Van der Vaart,Robbie Kean hay Downing, Kaka. Do sức ép đồng tiền hay áp lực tâm lý quá lớn khiến đôi chân họ không còn thanh thoát nữa vậy ạ ? Xin cảm ơn các admin.

Đây là một câu hỏi rất thú vị và rất đáng thảo luận. Chúng tôi sẽ đưa ra quan điểm của mình và rất mong nhận được những ý kiến thể hiện quan điểm của các bạn.

Một cầu thủ đang thi đấu thăng hoa ở CLB này, chuyển sang CLB khác với biết bao nhiêu tiền của, bao nhiêu sự kỳ vọng, bao nhiêu quyết tâm nhưng rồi tất cả biến thành một nỗi thất vọng lớn lao, bóng đá thế giới hầu như lúc nào cũng phải chứng kiến điều này, nó quen thuộc tới mức mà cứ mỗi khi một quả “bom tấn” chuẩn bị nổ là y như rằng những quả “bom xịt” trong quá khứ lại bị đào bới lên để so sánh, để mỉa mai, để mổ xẻ phân tích. Việc một cầu thủ thất bại khi chuyển màu áo là do rất nhiều nguyên nhân, khách quan có, chủ quan cũng có, và dưới đây là những nguyên nhân chủ yếu nhất.

1. Không thể thích nghi với môi trường bóng đá, tư duy chiến thuật, vị trí thi đấu

Mùa hè năm 2001, Juan Veron lúc đó y hệt như Yaya Toure hay Bastian Schweinsteiger bây giờ, là một trong những tiền vệ trung tâm đẳng cấp, toàn diện và được thèm khát bậc nhất thế giới. Manchester United đã phải “đập két” bỏ ra tới gần 30 triệu bảng Anh để đưa anh về Old Trafford, với hy vọng rằng anh sẽ cùng với Paul Scholes và Roy Kean tạo nên tuyến giữa bá đạo nhất Châu Âu. Kết quả là Veron chỉ ở đó có 2 mùa, ra sân vỏn vẹn 51 trận tại Premier League, ghi được 7 bàn trước khi bị đẩy qua Chelsea. Nguyên nhân thất bại của Veron đã được Sir Alex Ferguson lý giải như sau:

Verón là một cầu thủ đẳng cấp. Tuy nhiên, tôi phải thừa nhận tôi gặp nhiều khó khăn khi làm việc cùng các cầu thủ Argentina, mà bất đồng ngôn ngữ chính là nguyên nhân chính. Nhưng đẳng cấp vẫn là đẳng cấp. Cậu ấy sở hữu sự thông minh trong lối chơi, cùng nguồn năng lượng tưởng chừng như bất tận. Vậy bạn sẽ tự hỏi, tại sao đây lại có thể là một bản hợp đồng thất bại được? Vấn đề tưởng chừng rất đơn giản: chúng tôi không thể tìm một vị trí thích hợp cho cậu ấy. Nếu chúng tôi để cậu ấy đá tiền vệ trung tâm, thì cậu ấy thường xuyên dâng cao, hoặc dạt trái, dạt phải. Cậu ấy chỉ muốn đuổi theo trái bóng mà thôi. Chúng tôi không làm cách nào để tìm ra công thức hữu hiệu nhất cho cậu ấy, Scholes và Keane.

Dù có những đóng góp nhất định, nhưng Verón không thể tìm được chỗ đứng trong đội hình chúng tôi. Bởi, cậu ấy quá cá nhân. Hãy tưởng tượng như này, trong một buổi tập được chia thành hai đội đỏ và vàng, thì cậu ấy sẽ chơi cho cả hai. Cậu ấy chơi ở bất cứ vị trí nào, bất cứ nơi nào cậu ấy muốn. Kể cả cho tôi dẫn dắt cậu ấy thêm một trăm năm nữa, tôi cũng không biết xếp cậu ấy chơi ở đâu.

Manchester United v Leeds UnitedNgắn gọn là như thế này, Veron là cầu thủ trưởng thành từ bóng đá Nam Mỹ, lối chơi kỹ thuật và ham làm chủ trái bóng ngấm vào trong máu. Những năm tháng đỉnh cao ở Italia, anh càng có cơ hội phát huy cái tố chất “ông chủ” của mình. Tức là sao, anh có quyền giữ quả bóng trong chân rất lâu, có cả tá thời gian để quan sát đồng đội, được HLV cho phép đi bóng, chạy chỗ tự do, tóm lại là muốn làm sao thì làm, vì ở Seria A người ta phòng ngự theo kiểu khu vực, họ có thể cho anh cầm quả bóng bên ngoài khu vực cấm địa thoải mái, chỉ khi nào anh có ý định xông vào vòng cấm của người ta, người ta sẽ bằng mọi cách ngăn anh lại. Còn ở Anh thì hoàn toàn khác, anh chạm bóng ở bất cứ đâu, sẽ có người lao vào anh ngay lập tức, nên anh chỉ có 3 giây để đưa quả bóng cho đồng đội, hoặc là anh sẽ mất nó. Veron không đá được ở Anh đơn giản vì anh cầm bóng quá lâu (Sir Alex nói anh ích kỷ có lẽ là vì lý do này), anh đá quá tự do và không tuân theo nguyên tắc chiến thuật của người Anh, gọi nôm na là “bất đồng ngôn ngữ”, HLV nói một đằng anh làm một nẻo, và anh thất bại.

Những trường hợp tương tự như Veron: David Beckham, Wesley Sneijder, Kaka ở Real; Yaya Toure, Zlatan Ibrahimovich, và phần nào là Macherano (bị đẩy xuống đá trung vệ) ở Barcelona; Fernando Torres ở Chelsea; Dimitar Berbatov ở United…

2. Đẳng cấp có hạn

Nghe thì hơi phũ nhưng sự thật thì có một số cầu thủ thi đấu rất hay ở những đội bóng tầm trung, nhưng khi chuyển tới thi đấu cho một đội bóng lớn thì họ hiện nguyên hình là những cầu thủ… bình thường. Họ phải chơi bóng ở một môi trường khắc nghiệt hơn, ở đẳng cấp cao hơn, bị đòi hỏi khắt khe hơn nên họ không thể đáp ứng được yêu cầu về mặt chuyên môn.

Những ví dụ cho trường hợp này thì đầy rẫy ra. Ashley Young, Antonio Valencia của United; Stewart Downing, Andy Caroll, Ryan Babel của Liverpool; Marko Marin, Demba Ba, Steve Sidwell của Chelsea… Các bạn có thể kể thêm nếu muốn, có nhiều trường hợp gây tranh cãi như Alexis Sanchez của Barca hay Ezequiel Garay của Real Madrid chẳng hạn (ý tôi không phải nói họ không có đẳng cấp, chỉ là đẳng cấp thấp hơn yêu cầu của CLB thôi).

3. Chấn thương, tâm lý thi đấu yếu, chịu quá nhiều áp lực

Có ai còn nhớ Yann Gourcuff không nhỉ? Truyền nhân của Zinadine Zidane, nhạc trưởng của Bordeaux từng làm mê mẫn cả châu Âu, một trong 10 tiền vệ tấn công hay nhất thế giới trong cuộc bầu chọn cách đây vài năm. Chuyển qua Lyon rồi tắt ngúm cho tới bây giờ. Nói Gourcuff bị chấn thương hành hạ cũng chẳng sai, nhưng ngay cả khi khỏe mạnh sung sức nhất, anh cũng chưa bao giờ đáp ứng được sự kỳ vọng của CLB Lyon ngoại trừ một vài khoảnh khắc le lói theo bản năng. Gourcuff không thể vượt qua được chính bản thân mình, dưới cái áp lực nặng hàng tấn từ biệt danh “Zidane mới”, đây là một sự nuối tiếc rất lớn với cá nhân Gourcuff nói riêng và nền bóng đá Pháp nói chung. Sau thời của những nhạc trưởng lừng danh thế giới như Michel Platini, Zidane, họ đang sống nhờ một cầu thủ chạy cánh là Franck Ribery.

Hay Nani chẳng hạn, hồi ở Lisbon đá như hack, đá hay hơn cả Cristiano Ronaldo ở cùng độ tuổi, về United 6 mùa rồi cứ lúc nổ lúc xịt, lúc thăng hoa thì chả ngán ai, nhưng cứ phải gánh áp lực trên vai là chân như đeo chì, múa may loăng quăng, đến nỗi phải ngồi dự bị cho cả Young và Valencia. Tiềm năng, đẳng cấp cái gì anh cũng có, chỉ mỗi cái tâm lý thi đấu là không bao giờ khá nổi, 18 tuổi như thế đã đành, giờ 27 tuổi rồi vẫn cứ thế, nhìn Nani đá nhiều lúc tôi chả biết nên giận hay nên thương. Nani, Cristiano Ronaldo - Bồ Đào Nha

Ngoài những nguyên nhân kể trên thì còn cả tỉ nguyên nhân khác, kiểu như bất đồng quan điểm với HLV, bị đồng đội ghét bỏ, rồi thì phải đá trái với vị trí sở trường, không thì mắc bệnh ngôi sao, gái gú rượu chè be bét chẳng hạn.

Nói chung, mình thấy có nhiều bạn hay thắc mắc những câu đại loại như “Sao không mua thằng này thằng nọ mà lại mua thằng lọ thằng chai”, “Thằng này đẹp trai thế không mua lại đi mua cái thằng rõ xấu” hay “Đội kia ngu quá, thằng đó đá ngu thế mà vẫn cứ mua”, mà khổ nỗi lúc người ta mua thì thằng đấy nó đá rõ hay chứ có đá ngu đâu. Các bạn nên hiểu rằng việc mua bán cầu thủ nó khác với việc các bạn ra chợ mua mớ rau, và những bài học ở trên chính là lý do khiến các đội bóng bây giờ luôn cân nhắc rất kỹ lưỡng trước khi quyết định bổ sung đội hình bằng một cầu thủ nào đó, vậy nên hạn chế chửi các đội bóng khi họ không thể mua về những cầu thủ mà các bạn thích đi nhé, tội nghiệp họ lắm!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Ken MU
15 bài viết
“"Chỉ có kẻ chiến thắng mới được quyền lên tiếng"”
Phát bóng lên ^