Lặng lẽ Rui Costa

bởi 4231.vn ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Rui Costa - Bồ Đào Nha

Cầm bút viết về anh thật khó… Trước tiên, phải nói thời hoàng kim của Rui Costa những năm từ 1990 tới đầu 2000. Rui Costa đến từ Bồ Đào Nha, đất nước vốn không được các trang báo Việt Nam nhắc đến nhiều ở thời kì trước CR7, và cuối cùng, tính cách thâm trầm của anh không phải là một chủ đề ăn khách. Tuy nhiên nhận được tín nhiệm của Dũng Phan, một “bạn bóng đá” mà tôi rất nể trọng, tôi quyết định chấp bút viết về anh, “El Maestro” Manuel Cesar Rui Costa, một người Bồ trầm lặng…

Rui Costa là nhạc trưởng xuất sắc nhất trong lịch sử bóng đá Bồ Đào Nha, đó là điều không phải bàn cãi. So với thế hệ của mình, Rui Costa có lẽ cũng được xếp vào hàng danh tiếng trên thế giới, ít ai bì kịp. Sinh ngày 29 tháng 3 năm 1972 tại Amadora, cùng tuổi với Luis Figo, hai anh cùng nổi lên như những tiền vệ trẻ sáng giá nhất thế giới vào đầu những năm 90, trong hai màu áo đối địch: Rui Costa chơi cho Benfica còn Figo đá cho Sporting.

Có một câu chuyện nhỏ nói về việc Rui Costa được nhận vào lò trẻ của Benfica. Năm lên 5 tuổi, Rui Costa thử vận may tại đây, và tuyển trạch viên cho Benfica năm đó chính là huyền thoại Eusebio. Chỉ sau vài phút, quá ấn tượng với kĩ năng chơi bóng toàn diện của cậu nhóc, Eusebio đã tuyển thẳng anh vào đội, và từ đó Rui Costa gắn bó 13 năm trong màu áo Benfica Juniors. Cho tới khi giành được HCV giải trẻ thế giới năm 1991, anh mới được đôn lên đội một Benfica.

Rui Costa thường chơi rất tự do trong đội hình thi đấu, anh điều tiết lối chơi như một nhạc trưởng. Sớm nổi lên với những kĩ năng của một thiên tài, Rui Costa thường xuyên làm xiếc với trái bóng, anh thường đi bóng như chỗ không người qua ba, bốn đối thủ, sau đó hoặc tung ra những đường chuyền xé toang hàng thủ đối phương, hoặc dứt điểm. Biệt danh “Maestro” tức là Nhà ảo thuật đã nói lên tất cả về các phẩm chất chơi bóng ở anh, lắt léo biến hóa khôn lường. Rui Costa cùng Joao Pinto là cặp bài trùng cho hai chức vô địch Bồ Đào Nha trong những năm đầu thập niên 90 của Benfica. Màn trình diễn chói sáng của anh đã lọt vào mắt xanh của các ông chủ giàu có ở Châu Âu, và như một sự tất yếu, hè 1994 Benfica bí tiền, Rui Costa thu xếp hành lí sang Italia với bản hợp đồng tương đương 6 triệu euro. Rui Costa ra mắt Seria A từ ngày đó…

Chẳng mất nhiều thời gian, chàng tiền vệ hào hoa đã chứng minh giá trị của mình tại giải đấu khốc liệt nhất thế giới. Rui Costa hợp cùng “vua sư tử” Gabriel Batistuta và “thú hoang” Edmundo thành bộ ba hoàn hảo của sân Artemio Franchi.

Nơi đó, Rui Costa áo số 10, hộ công cho cặp tiền đạo Batigol – Edmundo, giúp Fio nhiều năm liền đứng trong top đầu của Seria A. Đó là những năm tháng tươi đẹp của La Viola, nơi mỗi ngày cuối tuần, họ được thấy vũ điệu say cùng trái bóng của Rui Costa, những hoan ca bất tận của Batistuta, và cả những bàn thắng phá phách của Edmundo, còn trên ghế chỉ đạo là tiếng huýt sáo của Trappatoni.

Giai đoạn này, sơ đồ 4-4-2 cùng hai tiền đạo đang thịnh hành, và Rui Costa chính là một số 10 cổ điển rất đẹp mà chúng ta thường hay biết tới. Khác với khi ở Milan sau này và đội tuyển quốc gia Bồ Đào Nha khi đó, thể lực tốt giúp anh chơi rộng hơn, lùi xuống thấp để điều phối thế trận tấn công bằng những đường chuyền xẻ cánh 40-50m, và đương nhiên nhận nhiệm vụ mồi bóng cho cặp tiền đạo thượng thặng bên trên.Rui Costa - Fiorentina

Cũng tại môi trường Seria A, những kĩ năng và phong cách chơi bóng của Rui được trui rèn tới mức độ thượng thừa. Anh không còn những pha xử lí rườm rà nữa mà thay vào đó là những pha qua người theo kiểu “xoay compa” dùng lòng bàn chân vê bóng rất nhanh, gọn và tiếp theo đó là những đường xử lí cực kín. Rui Costa chứ không phải Zidane là người cho tôi biết đến những pha qua người theo kiểu đó, anh thậm chí thực hiện còn đẹp mắt hơn huyền thoại người Pháp. Rui Costa có một phong cách thi đấu rất khoan thai. Anh xử lí bóng gọn và đủng đỉnh như một ông chủ trên sân. Hiếm khi thấy Rui vội vã, anh bình tĩnh nhận bóng, xử lí và chọn phương án tối ưu cho đồng đội.

Xem Rui Costa thi đấu quả là một niềm hứng thú say mê, anh như một họa sĩ, bình tĩnh và thầm lặng nhưng rất thanh thoát, lựa chọn những gam màu chính cho bức tranh trận đấu. Luôn vào sân với gương mặt tươi cười và thi đấu với đôi tất tụt xuống rất thấp để lộ cả bọc ống đồng, Rui Costa chậm rãi nhưng không rườm rà, hoa mĩ như một nghệ sĩ nhưng mạnh mẽ dứt khoát như một đấu sĩ, dần dần tạo nên một tác phẩm đẹp mãn nhãn. Dù là một trequartista có quyền biếng nhác, nhưng Rui vẫn làm hết các công việc chính, từ điều phối, đá phạt ở mọi cư li, dứt điểm đến tham gia phòng ngự, âm thầm lặng lẽ đóng góp những nét tuyệt diệu vào trận đấu. Một trong những phút thăng hoa của Rui Costa chính là chiến thắng 4-0 của Fio trước AC Milan mùa 2000-01, thời điểm mà Fio đã suy yếu rất nhiều. Rui đá phạt cho Nuno Gomes đánh đầu ghi bàn mở tỉ số, đích thân ghi bàn thứ ba và dọn cỗ cho Enrico Chiesa ghi bàn thứ tư.

Rui Costa chuyển sang Milan ở tình thế bắt buộc khi Fio sắp phải phá sản, tại đây, trong sơ đồ cây thông của Ancelotti, với ba playmaker xuất sắc, và đều là những số 10 (Pirlo, Seedorf, Rui Costa) thì Rui vẫn là người được tin tưởng nhất để giao cho vị trí hộ công, anh đá ở vị trí cao nhất trong hàng tiền vệ, và là điểm cung cấp bóng hoàn mỹ cho Andriy Shevchenko và Filippo Inzaghi công phá mành lưới đối phương. Một đội hình thật mạnh!

Tại một tập thể mạnh như Milan, Rui Costa không còn vất vả như thuở ở Fiorentina.  Anh đã trình diễn những pha bóng để đời của một cầu thủ số 10 cổ điển, đầy tính duy mỹ. Đỉnh cao của Rui Costa ở Milan chính là chức vô địch Champions League 2002-2003, nơi anh là nhạc trưởng dẫn dắt lữ đoàn đỏ đen đăng quang trên sân Old Trafford. Những cú chọc khe, những cú mớm bóng, những pha ngả người của anh trong mùa giải năm đó thật sự xứng đáng đến từng đồng xu mà Milan bỏ ra để có được anh từ Fiorentina.

Mùa giải 2003-2004, Milan đón về sân San Siro một anh chàng người Brazil trẻ măng có tên là Kaka với mục đích thay thế dần Rui Costa đang dần ở bên kia sườn dốc sự nghiệp. Tuy vậy, họ còn đưa về một người làm được nhiều điều hơn thế. Kaka trở thành phát hiện lớn nhất trong mùa giải 2003-2004 – mùa giải Milan giành Scudetto và Sheva đoạt Quả bóng vàng Châu Âu.

Kaka đã tới, hiển thị dần dần một vị trí mà sau này chúng ta nhắc đến rất nhiều: một số 10 hiện đại. Điểm yếu của Rui Costa là điểm mạnh của Kaka: Ghi bàn. Rui Costa là cầu thủ đơn thuần làm bóng, trong khi Kaka ghi bàn rất mắn, cùng với tuổi tác, tốc độ, và khả năng tham gia phòng ngự. Kaka chỉ cần một mùa bóng để thay thế Rui Costa ở vị trí chính thức – đó là sự kế thừa tuyệt vời của Milan và đưa đến thành công liên tục cho họ. Sau này, khi Milan đi dần về cuối con dốc, Kaka thành số 9 rưỡi để đưa vinh quang về cho Milan ở Athens.

Còn Rui Costa? Chàng tiền vệ số 10 đẹp đẽ ấy ở đâu trong những tháng ngày ấy ? Anh mất dần vị trí, lặng lẽ trên ghế dự bị những mùa cuối ở Milan. Tuy nhiên Rui vẫn chơi trên 30 trận/mùa cho Milan và có những đóng góp nhất định cho CLB.  Tổng cộng, anh có 5 mùa bóng cho Milan từ mùa giải 2001-2002 đến mùa giải 2005-2006.

Rui Costa tài năng và có một sự nghiệp được cho là khá thành công, mặc dù anh còn để lại nhiều nuối tiếc với thế hệ vàng của bóng đá BĐN. Tuy nhiên nhắc đến một Rui Costa khác bên ngoài sân đấu cũng khiến cho người ta cảm phục.

Lý do tôi chọn tiêu đề bài viết là “Lặng lẽ Rui Costa” một phần vì những nét đẹp anh âm thầm mang cho thế giớ bóng đá, nhưng cũng là từ những nghĩa cử cao đẹp của anh bên ngoài sân cỏ. Rui Costa chưa bao giờ đề nghị ra đi, anh chỉ sang Fio khi Benfica gặp khó về tài chính, và cũng phải đến khi Fio phá sản anh mới sang Milan. Luôn là ngôi sao được các ông lớn săn đón và thèm muốn nhưng anh chưa bao giờ gây sức ép để ra đi. Lòng trung trực của Rui một phần nào đó giống với người đồng đội Batistuta ở Fio, khi những thiên tài đóng băng tuổi thanh xuân tại một CLB hạng trung mà không hề yêu sách.

Có chút gì đó tiếc nuối cho Rui cũng như Batigol, họ xứng đáng được nhiều hơn nhưng lại chọn  cách cống hiến một cách lặng thầm. Năm 2006, Rui Costa từ bỏ hợp đồng còn thời hạn một năm trị giá 4.6 triệu euro để trở về CLB cũ Benfica, khi anh cảm thấy không còn khả năng cống hiến ở đỉnh cao cho Milan và thấy xấu hổ khi nhận lương cao. Anh trở về Benfica và đề nghị với  CLB một bản hợp đồng trắng, trong đó anh không quan tâm đến mình nhận bao nhiêu. Chủ tịch Benfica Felipe Vieira đã thú nhận cảm thấy bất ngờ với hành động đó của Rui như một sự tri ân với CLB. Rui Costa là thế, âm thầm tỏa sáng trên sân cỏ, lặng lẽ với những nghĩa cử của mình…

Rui Costa - Benfica

Hiện nay, Rui Costa khá bận rộn với cuộc sống sau khi giải nghệ, anh đang giữ chức giám đốc thể thao tại Benfica và đã có công đưa về sân Da Luz những tên tuổi lớn như Pablo Aimar, Saviola, Reyes, Javi Garcia, Garay… Rui vẫn lặng thầm cống hiến vào những bước phát triển chung của CLB quê nhà, CLB của trái tim anh, Benfica.

Độc giả: Nam Hoàng

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^