Galaticos 1.0 vs. Rossoneri XI

bởi Dũng Phan ·

Ad cho em hỏi : em thấy rằng gần đây fan Real và Milan tranh luận với nhau khá căng thẳng về chuyện so sánh hai đội hình Galacticos 1.0 và đội hình huyền thoại của AC Milan ( Stam, Maldini,…) vậy theo ad , ý kiến của ad về hai đội bóng này như thế nào ? Đội nào nhỉnh hơn và điểm mạnh, điểm yếu của hai đội bóng?

Điều đầu tiên tôi muốn nói, tôi sẽ so sánh Real Madrid mạnh nhất và AC Milan mạnh nhất. Real Madrid mạnh nhất là Real Madrid còn Makelele và Beckham chưa tới. Còn AC Milan mạnh nhất của Ancelotti (mà ý câu hỏi của bạn đang đề cập với Stam, Maldini…), là AC Milan đã thất bại khủng khiếp trước Liverpool ở Istanbul 2005.

galacticos-10

Real mạnh nhất, cũng là một Real thất bại, đó là Real Madrid sau khi bổ sung “Người ngoài hành tinh” Ronaldo. Họ thua trong trận bán kết với Juventus sau khi đã hạ Manchester United ở tứ kết bằng chiến thắng 3-1 ở lượt đi và cú hattrick của Ronaldo ở lượt về.

Bạn nhìn bức ảnh minh họa, và sẽ hiểu hôm nay chúng ta đang nói về hai đội hình ghê gớm đến thế nào.

– Iker Casillas và Dida: Dida vững chãi hơn Iker, bắt pen tốt hơn và to khỏe hơn. Nhưng Iker phản ứng tốt hơn và ít khi mắc những sai lầm thô thiển như kiểu của Dida. Tuy vậy, tôi đã xem hai thủ môn này trình diện những năm tháng ấy, thì Dida danh tiếng tuy không bằng nhưng tuyệt đối không kém một Iker Casillas tuổi trẻ tài cao. Điểm 8,5/8,5.

– Roberto Carlos và Paolo Maldini: Thôi, xin lỗi tình yêu đi. Hai người này quá cân tài cân sức. Nghe cái tên là hiểu hàng rồi. R.Carlos chỉ thua Maldini khi người ta đặt một vị trí cầu thủ hậu vệ cánh trái của thế kỷ. Chứ đặt trên bình diện so sánh 1 đối 1. Rất khó có thể nói Roberto Carlos thua Maldini. Carlos thua Maldini về khả năng phòng ngự, nhưng trội hơn Maldini ở khả năng tấn công. Dù gì đi chăng nữa, chúng ta vẫn đang nói về hai hậu vệ cánh trái khủng khiếp nhất lịch sử bóng đá thế giới. Điểm 10/10.

– Salgado và Cafu: Cafu nổi tiếng hơn, tốc độ vũ bão, kỹ thuật và leo biên không biết mệt mỏi. Bên kia, người đàn ông thầm lặng với mái tóc vàng óng Salgado có lẽ không bằng. Nhưng về sự ổn định và tính cần cù thì Salgado rất đáng ngợi khen. Điểm 8/9.

– Cặp đôi trung vệ:

Fernando Hierro và Alessandro Nesta. Người đội trưởng vĩ đại của Real Madrid trong giai đoạn hoàng kim nhất của Real ( 1998-2002 ). Một hậu vệ tài năng trong phòng thủ và có khả năng ghi bàn …kinh khủng, lục lại con số thống kê, tin nổi không, một trung vệ ghi được tới 108 bàn thắng trong sự nghiệp thi đấu. Nhưng đối thủ của Hierro lại quá nặng cân, Alessandro Nesta – một trong những trung vệ vĩ đại nhất lịch sử đất nước hình chiếc ủng, đẹp trai như bức tượng La Mã, biến phòng ngự sắt đá thành hoa hồng, sau mỗi cú tắc bóng là một cái vuốt tóc, tuổi 36 vẫn chặn được Messi. Người khiến Del Piero phải lắc đầu “Nhìn hắn ta tôi chỉ muốn chuyền bóng”. Và, chủ tịch Real Madrid Florentino Perez đã cố gắng mua cho được Nesta để làm đẹp thêm cho Galacticos 1.0 mà không thể. Điểm 9/10.

Ivan Helguera và Japp Stam: Helguera rất lặng lẽ và ít được chú ý tới. Nhưng anh ổn định và duy trì được phong độ. Stam thì quá đỗi ghê gớm rồi. Anh là hòn đá tảng quá tuyệt vời. Điểm 7,5/9.

Không bất ngờ lắm khi điểm số hàng hậu vệ của Milan và Real Madrid có sự chênh lệch rõ ràng. Galacticos 1.0 kém hơn AC Milan đỉnh cao trong phòng ngự.

Milan: 46,5 điểm.

Real: 43 điểm.

milan

Nhưng còn hàng tiền vệ thì sao?

Chúng ta bàn qua sơ đồ trước, Milan đá với sơ đồ cây thông Ancelotti với 3 playmaker trên sân (Seedorf, Pirlo, Kaka) và một người bơm máu: Gattuso. 4-3-1-2 (Pirlo lùi 1 chút, Seedorf hơi lệch, còn Kaka hộ công cho cặp tiền đạo Shevchenko và Crespo).

Còn Real Madrid đá với sơ đồ cổ điển 4-4-2. Trong đó Makelele càn quét ở trung tâm, Zidane đạo diễn thế trận, Figo cánh trái và lãng tử nước Anh Steven McManaman ở cánh phải. Ở bên trên, hai chàng tiền đạo baby, hợp gu nhau: Morientes và Raul Gonzales là tiền đạo.

Đối với hàng tiền vệ này, sẽ là bất công nếu so sánh từng cá nhân. Bởi rõ ràng, các cầu thủ Milan không thể là đối thủ của thiên tài Zizou, kẻ giết chết số 10 Makelele, siêu sao Bồ Đào Nha Figo, hay hoàng tử nước Anh Steve Mc Manaman. Kể cả người đó có là Pirlo, Kaka, Seedorf, Gattuso đi chăng nữa. Tuy vậy, Milan vẫn còn Ancelotti, và vị HLV này với việc kéo Pirlo xuống sâu bên dưới (mà từ đây, bộ não này điều phối mọi hoạt động của Milan khi Makelele không thể chạm vào được anh), đồng thời sắp sơ đồ cây thông, để 3 playmaker trên sân, đã giúp hàng tiền vệ Milan tiệm cận rất gần với hàng tiền vệ Real Madrid do thống chế Zizou cầm quân. Bây giờ ta hãy nói về Galacticos 1.0 lúc này, nó đẹp, đẹp đến nức lòng người hâm mộ. Real Madrid đá bóng mà chỉ có thể miêu tả bằng 4 chữ “Thêu hoa dệt gấm”, mỗi trận đấu là một bữa tiệc, và các siêu sao khi họ đá 100%, họ làm được tất cả mọi thứ. Real Madrid của những ngày ấy là cơn bão trắng càn quét cả Châu Âu. Và đúng là đối phó được với họ, chỉ có các đại diện đến từ nước Ý thuở Serie A còn xưng hùng xưng bá.

Nếu có một sự khác biệt nào ở hàng tiền vệ này, tôi nghĩ có thể là Zidane mà thôi. Và Zidane là người đủ khiến cán cân hàng tiền vệ nghiêng về cho Real Madrid. 20 năm qua. Không có một cầu thủ nào tiệm cận nổi đẳng cấp của Zidane. Kể cả khi anh ở độ tuổi băm, anh vẫn có cách khiến cho Ronaldinho, Kaka phải cam bái hạ phong trong kỳ World Cup 2006, dù thất bại trong trận chung kết, anh vẫn khiến Pirlo, Totti phải nể phục, và Gattuso bất lực trong việc đeo bám.

Một câu chuyện cũ: khi Kaka vật lộn khẳng định mình ở Bernabeu, anh bạn fan Real (Mr Invicible) của tôi đã bình luận thế này “Có một sự khác biệt rất lớn giữa thiên tài và cầu thủ tài năng. Kaka là cầu thủ xuất sắc, nhưng Zidane là thiên tài”.

Và do đó, hàng tiền vệ này nếu chấm điểm thì vẫn là 39/36.

Cặp tiền đạo:

Shevchenko và Raul Gonzales thuở này là một cái gì đó quá đẹp. Hoàng tử Madrid và Hoàng tử Milan. Những cây săn bàn thượng thặng, mà bảng điện tử mỗi cuối tuần đều phải cháy tên vì họ. Morientes tuy kém hơn về tên tuổi cũng như tài năng so với Inzaghi hay Crespo nhưng lại rất hợp cạ với Raul, điều này lại hóa thành ưu điểm. Perez đã khắc phục, bằng cách đưa Ronaldo đến Bernabeu. Và với “người ngoài hành tinh” trên sân cỏ, thì chỉ có chấn thương mới ngăn anh ta không ghi bàn mà thôi.

Điểm 20/19.


Tổng điểm:
Real Madrid: 102 điểm.
AC Milan: 101,5 điểm.

Khác biệt không quá lớn. Và thực tế trên sân, cũng chứng minh điều ấy.

* * *

Kết:

Trên lý thuyết là vậy. Còn thực tế họ đã từng so tài với nhau chưa? Câu trả lời: đã từng.

Vòng bảng thứ 2, Champions League 2002-2003, lá thăm may rủi đưa Real Madrid và AC Milan vào cùng một bảng đấu ( Milan năm ấy vô địch trong trận chung kết toàn Ý với Juventus). Họ có Rui Costa hộ công cho Inzaghi và Shevchenko. Trên San Siro, Milan hạ Real Madrid 1-0 bằng bàn thắng duy nhất của Sheva từ đường chuyền của Rui Costa. Về lại Bernabeu, Real Madrid trả thù bằng nhát dao kết liễu của Raul sau đường chọc khe của Zidane. 3-1 cho Real với cú đúp của Raul, bàn kia của Guti và bàn rút ngắn của Rivaldo. Hai đội mỗi bên thắng một trận. Còn Raul và Sheva đổi áo cho nhau.Nụ cười của Sheva và Raul hôm ấy tôi vẫn nhớ, đẹp và trẻ trung đến sững sờ. Hôm nay tôi múa phím so sánh cho các bạn, chỉ là tìm về những ký ức cũ, chứ không phải phục vụ mục đích cãi nhau của fan hai CLB này. Câu trả lời hy vọng có thể giúp các bạn biết thêm về một thuở Milan và Real kiêu hùng, những đội bóng có ADN Champions League chảy trong huyết quản, những đội bóng vĩ đại đã từng sở hữu những tập thể xuất chúng không dễ có thể tìm lại được. Hai tập thể chỉ còn lại mộng tưởng bằng những đoạn video cũ kĩ.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^