Ý tưởng khởi nguồn hay áp lực không đáng?

bởi Simon D Trix ·

Leonardo Di Caprio as Jordan Belford

Trong năm 2013 vừa rồi, cả thế giới đã lại một lần nữa lên cơn sốt vì Leonardo Di Caprio. Sau hình ảnh một quý ông cực kì lịch lãm trong The Great Gasby thì chàng trai Jack Dawson trong Titanic ngày nào đã vào vai một Jordan Belfort đầy năng lượng trong Wolf Of Wall Street một cách hoàn hảo. Vai diễn này ấn tượng đến nỗi đã cộng đồng mạng gần như đã phát điên lên sau khi anh không thể dành được tượng vàng Oscar năm nay.

Thế nhưng theo thang điểm của cộng đồng uy tín IMDB thì Leo với Wolf Of Wall Street vẫn không được đánh giá điểm cao nhất trong sự nghiệp của anh mà vẫn xếp sau The Departed (2006) và đặc biệt là siêu phẩm Inception (2010).

Phải rồi, Inception – đây chính là điều tạo ra cảm hứng cho người viết.

Tất nhiên, đây không phải là một bài review về bộ phim đầy trí óc này, nội dung chính vẫn sẽ về bóng đá. Nhưng hãy cùng đến với câu thoại ở phần đầu khi Sato (Ken Wantanabe) hỏi Cobb (Leo) và Athur (Josef Gordon Lewitt) về ý tưởng khởi nguồn.

Cobb: Ông muốn gì?
Sato: Ý tưởng khởi nguồn, có khả thi không?
Arthur: Đương nhiên là không?
Cobb: Nếu các anh có thể đánh cắp ý tưởng, sao lại không thể cấy nó vào trong trí não chứ?
Arthur: Được rồi, hãy tưởng tượng tôi đang cấy ý tưởng vào não ông. Tôi sẽ nói: Đừng nghĩ về con voi. Ông sẽ nghĩ như thế nào?
Sato: Voi?
Arthur: Phải, nhưng đấy không phải là ý tưởng của ông. Ông sẽ luôn nhớ rằng tôi đã là người nói với ông về điều đó.

Đúng vậy, “đừng nghĩ về con voi” và chắc chắn ông ta sẽ nghĩ về nó.

Đội tuyển U19 Việt Nam – lứa cầu thủ đang là niềm hy vọng lớn nhất của cả dân tộc đang có đợt tập huấn tại Anh. Mới chỉ vài ngày trước thôi đội bóng của những Công Phượng, Đông Triều đã làm nức lòng các CĐV quê nhà khi đả bại đội U19 của Arsenal lừng lẫy tới 3-0, trong đó Công Phượng có một cú đúp. Và như một lẽ dĩ nhiên, nền báo chí thể thao nước nhà lại được dịp mổ xẻ đủ thứ chuyện về các em, về Công Phượng tài năng thế nào, về khả năng nói tiếng Anh của Tuấn Anh tốt ra sao và thậm chí cả chuyện nếu không ăn còn bị phạt tiền.

Tất cả đáng lẽ cũng không có quá nhiều điều để đặc biệt chú ý nếu như không xuất hiện hai tiếng “World Cup”.  Hai tiếng này bắt đầu từ người đứng đầu bộ máy bóng đá VFF là Quyền Chủ tịch Lê Hùng Dũng, khi ông đến tiễn đội lên đường sang Anh. Ông phát biểu đầy “lạc quan” rằng “đặt hy vọng với Tuyển U.19 VN ở vòng loại World Cup 2018”. Báo chí lại mổ xẻ cái quan điểm này, nào là “ông Dũng mơ mộng …”, rồi “Tuyển U.19 VN chắc phải lớn nhanh cỡ Thánh Gióng mới ‘hy vọng’ ở vòng loại World Cup” và đương nhiên lại bênh vực “không nên đặt quá nhiều áp lực vào các em” hay các câu chữ đại loại thế.Lê Hùng Dũng

Thế nhưng có ai nghĩ rằng các em đã nghe thấy tiếng “World Cup”, đã nghe thấy cả người lãnh đạo cao nhất lẫn cả nền báo chí bàn ra tán vào về cái mục tiêu hoang tưởng này thì chắc chắn sẽ phải nghĩ đến nó, chắc chắn sẽ có áp lực về nó. Kể cả cho dù bảo với các em rằng “Các em cứ việc đá còn World Cup cứ để VFF lo” thì cũng chẳng thể nào khác được, cái cúp vàng cao quý kia đã được xướng lên và gắn nó vào các em thì không bằng một cách nào có thể quên phắt đi, hệt như câu chuyện về con voi trong Inception kia.

Người ta vẫn hay kháo nhau rằng lý do tại sao VFF luôn muốn thuê thầy ngoại về dẫn dắt đội tuyển là vì thầy ngoại… không đọc báo. Không đọc báo thì sẽ “né” được rất nhiều ngón đòn của báo giới, của truyền thông, và đương nhiên “né” được rất nhiều áp lực. Nhưng thật “tiếc”, lứa U19 không những giỏi tiếng Việt mà còn tốt cả ngoại ngữ nữa.

Thế nhưng, báo chí có lỗi không? Câu trả lời là có mà lại không, đương nhiên có lỗi là vì đã gây áp lực lên các em nhưng không có lỗi vì chẳng lẽ có thông tin mà lại không khai thác. Thế lỗi chung quy là vì đâu, và như trong phim, ý tưởng đó đến từ người đầu tiên thốt ra cái từ “World Cup” ấy – Quyền Chủ tịch VFF, Lê Hùng Dũng. Chúng ta hẳn không thể nào quên vào lễ khai mạc cúp Nutifood hồi đầu tháng Một, ông Dũng đã như thế nào khi đọc diễn văn, vị chủ tịch khi ấy đã giơ cả hai tay lên và gằn giọng hét như một đứa trẻ, ông thực sự rất phấn khích.

Có lẽ cái câu nói về World Cup kia cũng là một phút sung sướng của ông, cũng là một phút ông quên đi thực tại nó đang khó khăn như thế nào.

Và câu hỏi được đặt ra cuối cùng, liệu U19 Việt Nam có vì một phút phấn khích của vị lãnh đạo cao nhất mà chết ngộp trong sức ép không?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Simon D Trix
45 bài viết
“Forgotten.”
Phát bóng lên ^