Bi kịch Old Trafford: Nhà hát của những… cái tôi

bởi Dũng Lê ·

Rất có thể vì họ [Wayne Rooney và Robin Van Persie] không tin tưởng vào các cầu thủ còn lại. Ví dụ Rooney bao giờ cũng như thể muốn tự mình chuyền bóng lên phía trên cho chính mình, bởi cậu ấy không tin bất kỳ ai cả! Van Persie cũng thế. Chúng ta đã điểm ra nhiều tình huống tương tự – hai anh chàng này không chuyền cho nhau. Họ thậm chí chẳng tin tưởng lẫn nhau!

– Danny Mills, BBC’s Match Of The Day 2, 16/3/2014.

Cựu tuyển thủ quốc gia Anh đã đưa ra những nhận định khó có thể phủ nhận cho câu hỏi: vì sao các tiền đạo của Manchester United lại thường xuyên lùi quá sâu để nhận và làm bóng, thay vì trực cơ hội “đánh úp” khoảng trống sau lưng hàng thủ Liverpool.

Bóng đá là trò chơi của tập thể. 11 người trên sân và những bộ não trên băng ghế chỉ đạo đều phải phát huy tối đa hiệu quả cá nhân trong một trận đấu, nhưng cũng không thể không kết hợp như những mắt xích trong một cỗ máy để vận hành ổn định, đi tới thành công.

Trên sân Old Trafford hôm qua, khó có thể cho rằng những bóng áo đỏ trên sân đã làm tốt.

Nhiều người cho rằng Brendan Rodgers đã cao tay hơn David Moyes khi “bất ngờ” sử dụng sơ đồ 4-4-2 với hàng tiền vệ kim cương. Thực chất, HLV trưởng của Liverpool đã áp dụng sơ đồ này trong chiến thắng ba sao trên sân của Southampton ngày 01/3 và quan trọng hơn; sơ đồ này của ông không phải không có những điểm yếu nhất định.

Ví dụ, một điểm yếu không tránh khỏi của sơ đồ này là việc đội sử dụng chỉ có thể bảo vệ một trong hai khu vực: biên và trung lộ. Trong trường hợp bóng được đẩy sang hai cánh, việc chỉ có một hậu vệ biên và một tiền vệ lệch biên phòng thủ sẽ khó có thể chống lại các trường hợp đối thủ có từ ba người trở lên – điều United dễ dàng làm được bởi cả Rooney hay Juan Mata đều thường xuyên di chuyển rất rộng khắp chiều ngang sân. Ngược lại nếu bị hút sang cánh thì trung lộ sẽ hở – hẳn các bạn còn nhớ tình huống Wayne Rooney dứt điểm ở phút thứ 44.

Sự khác biệt giữa hai đội có thể dễ dàng chỉ ra ở độ hiệu quả của hàng công. Kevin Kilbane, cựu cầu thủ của Everton – nay là chuyên gia phân tích của chương trình Match Of The Day, đã có những phân tích cực kỳ sắc sảo:


(Cám ơn LiverpoolFC Vietnam Community vì video sưu tầm)

Và chúng ta lại dẫn tới giải thích của Mills về việc cả hai tiền đạo của United thường xuyên lùi sâu: họ không tin tưởng nhau. Theo thống kê, suốt cả trận đấu, Rooney và Persie chỉ có 9 đường chuyền cho nhau (4 trong hiệp một và 5 trong hiệp hai), trong đó họ chỉ tạo ra được đúng 1 cơ hội cho nhau (pha đánh đầu của Persie phút thứ 75).

Tệ hơn nữa, trong 9 đường chuyền đó thì có tới 4 đến từ… những pha giao bóng giữa sân (khi hiệp đấu bắt đầu và khi bị thủng lưới). Cám ơn Tử Minh đã chỉ ra điều này.

Sau trận đấu, Rooney tỏ ra vô cùng buồn bã với kết quả này và xét trên việc anh đã thi đấu khá tích cực (so với các đồng đội khác) thì anh chàng trị giá 300,000 bảng/tuần quả là đáng thương! Trong khi đó, hãy xét tới Persie – cầu thủ bị WhoScored chấm điểm thấp nhì trận (hơn… Nemanja Vidic).

Như Kilbane đã phân tích, lẽ ra anh phải là người chờ đợi cơ hội và xộc nách các hậu vệ Liverpool thay vì liên tục lùi sâu, quay lưng với khung thành Simon Mignolet, bởi thực chất anh cũng chẳng giúp gì hơn trong việc xây dựng thế trận cho đội nhà.

Các thống kê sau trận đã cho thấy rằng Persie chỉ thực hiện được 16 đường chuyền trong trận này, hơn duy nhất… David De Gea (14) và kém cả… Mignolet (20). Anh có 4 cú dứt điểm đều không chính xác và hầu như không đóng góp bất kỳ điều gì trong lối chơi tập thể.

Ở đây tôi xin phép dùng chữ “nếu”. Nếu Sir Alex Ferguson còn tại vị, chắc gì Persie vẫn xuất hiện trên sân trong cả hiệp hai?

Vấn đề không phải ở đẳng cấp săn bàn hay thói quen thi đấu mà chỉ là tâm lý trên sân. Persie dư thừa đẳng cấp để lẩn lút và tìm kiếm bàn thắng, nhưng anh đã không làm như vậy.

Phải chăng Moyes không dám thay anh – người đã đóng góp quá lớn vào chức vô địch Premier League cuối cùng của Sir Alex? Khó có thể khẳng định chính xác, nhưng khi ông đưa Rio Ferdinand vào thay Juan Mata, chút hi vọng nhỏ nhoi rằng ông có thể tạo ra thay đổi đã hoàn toàn tắt ngấm.

Trong cabin bình luận của SkySports, cựu thủ lĩnh của Quỷ Đỏ – Gary Neville tỏ ra bực tức trong gần như cả 90 phút của trận đấu. Anh cho rằng trách nhiệm “có thể qui về những cá nhân nhất định”. Đó có thể là Moyes, người được cổ động viên Liverpool gọi là… “thiên tài bóng đá”. Đó cũng có thể là những “ông” sao mặc áo đỏ, những cái tôi khổng lồ tại Nhà Hát Của Những Giấc Mơ.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^