Sinh nhật thứ 38 của Alessandro Nesta: Viết cho người đi xa

bởi Dũng Phan ·

Nesta Sheva Ngày 20/10/2013, Alessandro Nesta nói lời giã từ thế giới bóng đá. Một thế giới đã đẹp  hơn nhờ có  anh, và nó cũng mất đi một hương vị ngọt ngào khi anh tạm biệt. Hương vị ấy  là hương vị chỉ có  anh đưa tới, khi những người hâm mộ bóng đá phát hiện ra bóng đá  nào chỉ đẹp qua  những bàn thắng và những pha qua người, mà còn đẹp ở những cú tắc  bóng của người hậu  vệ. Sandro! Mới chỉ như hôm qua thôi, anh còn đứng đấy, đẹp lịch  lãm, mái tóc đen và đôi mắt sa mạc.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện, một câu chuyện từ thuở đầu tiên – thuở anh ở  SS  Lazio kiêu hãnh. Năm 1984, người bố Giuseppe dắt cậu bé Alessandro tới khu vực  tuyển  mộ cầu thủ trẻ của Lazio. Ông Felice Pulici – một thành viên của Ban giám khảo,  khi  chứng kiến cậu bé Nesta biểu diễn đã thốt lên:

 Tôi yêu cái phong cách dẫn bóng  ngẩng  cao đầu của cậu bé này, tôi yêu cái sự nhẹ nhàng này, cách ngoặt bóng ấy quá đẹp.  Cậu  bé này là món quà mà thiên nhiên trao tặng cho thế giới bóng tròn.

Khi đó Nesta mới chỉ tám tuổi.

30 năm sau những câu nói ngày hôm ấy, Nesta đã gieo vào lòng người yêu trái bóng  tròn hơn cả những câu chữ của ông Pulici. Những cái đẹp nằm trong tâm trí Nesta từ  thuở nhỏ, và anh đưa những cái đẹp thuộc về bản năng đó vào trong thế giới khô cằn của phòng ngự. Điều ấy không chỉ biến anh thành nhà thơ của hàng phòng ngự, mà còn biến những xúc cảm khô khan của người hâm mộ về những người hậu vệ thành làn gió mát.

Trong những tháng ngày anh là đội trưởng của Lazio, “đội trưởng của những đội trưởng” là một biểu tượng của Lazio, sánh ngang với Francesco Totti khi ấy ở AS Roma. Nesta và Totti đã hình thành nên một cặp bài trùng trong ước nguyện của những người dân thành Rome, về một sự kết hợp đã chẳng bao giờ thành hiện thực. Họ như anh em Romulus va Remus ở trong bóng đá. Những biểu tượng La Mã cùng sinh năm 1976, một người là vẻ đẹp của tấn công, còn người kia là vẻ đẹp của phòng ngự.  Nhưng rồi những hình ảnh đó giờ chỉ còn nằm trong ký ức của những tifosi thuở đầu.

1484775_647809855267760_1296390024_n

Trái lại, các Milanisti đã có một Nesta rất trọn vẹn. Cho tới lúc anh giã từ với đôi mắt ngấn lệ của buổi chiều hè tháng Năm ấy, di sản anh để lại cho Milan là bất tử. Những Milanisti bởi thế luôn thầm cảm ơn Sergio Cragnotti, chủ tịch một thời của Lazio. Nếu không có sự phá sản của người đàn ông này, họ sẽ không thể sở hữu một trong những hậu vệ vĩ đại nhất của lịch sử. Điều tiếc nuối vẫn còn vang vọng mãi trong tim những cổ động viên của Lazio,  không chỉ bởi một thời kỳ vàng son đã mất đi, mà còn bởi một “Hoàng tử” đã phải ra đi để trả nợ cho đội bóng.

Điều tôi yêu quý ở Nesta không chỉ vì tài năng và vẻ đẹp phòng ngự, mà còn là những chấn thương đau đớn và thường xuyên như  tiền đạo. Bạn phải để ý, bởi đó là điều rất hiếm ở những hậu vệ – những con người vốn chỉ gieo chấn thương cho người khác để bảo vệ mảnh lưới của đội nhà. Nesta khác các hậu vệ thông thường theo cả cái cách dễ nhận biết ấy. Người ta nhìn ra được cái kiểu tắc bóng “vào trong phong nhã, ra ngoài hào hoa” đó, và khi anh đặt cái đẹp lên hàng đầu của một pha bóng cản phá, anh đã cho đối thủ quyền được làm tổn thương bản thân mình. Sandro đã đặt mình vào thế mong manh ấy. Không nói quá chút nào, anh là một Iosha của Jindo Itto bước ra từ trong trang sách.

Nesta tackle 2150 ngày kể từ khi anh nói lời từ giã đã đi qua trong vội vã, nhưng một thứ phòng ngự nghệ thuật đẹp từ khuôn mặt ra tới bóng đá như Nesta e rằng thêm bao nhiêu năm tháng nữa cũng chưa chắc tìm lại được. Anh rồi đi, ta rồi quên, cái cảm giác bồi hổi bồi hổi đó để mong chờ một bóng dáng vuốt nhẹ mái tóc sau mỗi cú cản phá bóng như Nesta giờ đây chỉ đưa đến cảm giác nghẹn ngào mỗi khi nhớ lại. Một phong thái vững chãi và đầy sắc sảo khi cắt bóng, một nét trầm tĩnh nhưng vẫn đầy tốc độ khi truy đuổi.

Trong những ngày tháng cuối cùng anh còn xỏ giày bên Bắc Mỹ xa xôi, điều tôi nhớ nhất về anh không phải là những chiến quả mà anh làm nên ở đất Châu Âu, mà là những pha bóng cản phá bằng gót chân móc ngược. Hình ảnh ấy đẹp và lạ. Tự nhiên tôi giật mình nhận ra, cái phong thái ấy giờ tôi đâu còn thấy ở hậu vệ nào nữa. Anh đã đem nó theo đến Bắc Mỹ rồi, và giờ anh đưa cái chất ấy vào trong cánh gà lịch sử, để lại những sự nhung nhớ cho các tifosi.

Phát sinh

Ngày 19 tháng 03 năm 1976, tại bệnh viện Policlinico, Umbeto (Roma, Italia), cậu bé Alessandro Nesta nặng 4,1 kg chào đời. Bố mẹ cậu, ông bà Giuseppe và bà Maria Laura đã đón cậu về ngôi nhà ấm áp của họ. Nơi đó, một huyền thoại đã sinh ra. Huyền thoại ấy gieo vào thế giới bóng đá cách phòng ngự vị nghệ thuật, một vẻ đẹp của các hậu vệ, trong đêm đông, giữa ngày hè, nét lịch lãm trôi dài 38 mùa xuân.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^