10 danh thủ vĩ đại nhất lịch sử World Cup: Gerd Mueller

bởi Dũng Phan ·

Gerd MullerBạn muốn tôi bắt đầu thế nào về ông đây? Như nói về Franz Beckenbauer chăng? Không thể nào, nói về ông nhiều như số bàn thắng của ông vậy. Hậu bối hôm nay chúng ta biết về ông chỉ là những dòng tít: “ABC, XYZ đang sắp phá kỷ lục của Gerd Mueller”. ABC, XYZ ấy là những Messi, CR7, Luca Toni, Klose, Ronaldo… – những siêu tiền đạo đi thách thức một kỷ lục trường tồn của một tiền đạo vĩ đại khác đã từng lập nên trong lịch sử. Vậy thì Gerd Mueller là ai mà khiến cho các cầu thủ khác đuổi theo ông như đuổi một trái banh vậy, để rồi khi họ sắp chạm ngưỡng một kỷ lục ghi bàn nào đó ghê gớm lắm, thì hóa ra trên đầu họ còn có một Gerd Mueller đứng đấy?

Vào thập niên 70 của thế kỷ trước, có một biệt danh làm rung chuyển cả làng bóng đá thế giới. Một biệt danh xứng đáng nhất, kinh hoàng nhất, đáng sợ nhất: “Kẻ dội bom” Gerd Mueller. Người đàn ông Đức ấy bước vào sân và hệt như mang một pháo đài bay B52 vào sân cỏ, dội ầm ầm những bàn thắng vào khung thành đối thủ như bom rải thảm. Ở mọi tư thế, mọi tình huống, mọi hoàn cảnh ngặt nghèo. Anh ta cứ mắc võng trong vòng cấm, lừ đừ, lừ đừ tiến tới và Goal!!! Không ai ngăn cản được anh ta. Kể cả Catenaccio của người Ý. Người đàn ông ấy là cầu thủ vĩ đại thứ 2 của lịch sử bóng đá Đức. Ông là Gerd Mueller.

Miêu tả về đóng góp của ông, Hoàng Đế Beckenbauer đã nói:

Bóng đá Đức sẽ không thể có được chức vô địch châu Âu năm 1972 cũng như vô địch thế giới năm 1974 nếu không có Muller.

Thật ra Beckenbauer nói thiếu, Bayern Munich cũng được hưởng lợi như vậy từ khả năng ghi bàn thần sầu của ngài “Der Bomber”. Với 566 bàn trong 607 trận, ông đã giúp sư đoàn Bavaria giành tổng cộng 14 danh hiệu lớn nhỏ, trong đó có 4 chức vô địch Bundesliga và 3 Cúp C1 liên tiếp. Franz Beckenbauer, Gerd Mueller và Sepp Maier – bộ ba hoàn hảo của bóng đá thế giới trong thập niên 70, với Beckenbauer là libero vĩ đại, Sepp Maier là siêu thủ môn, và Gerd Mueller là siêu tiền đạo.

Gerd Mueller luôn là người đâm nhát dao kết liễu cuối cùng vào tim đối thủ của bóng đá Đức để đưa vinh quang về cho dân tộc này. Khả năng ghi bàn của Mueller quá khủng khiếp tới mức ông bị các hậu vệ chăm sóc rất kỹ. Nhưng bằng cách nào đó, vẫn ghi bàn ngon lành. HLV của TSV 1861 Nordlingen đã miêu tả về cách ghi bàn của Mueller như sau:

Cho dù bị vây chặt bởi những đối thủ to cao hơn cậu tới cả cái đầu, thậm chí cả những kẻ có ý định phang vào chân. Cậu ta vẫn có thể ghi những bàn thắng dễ như lấy đồ vật trong túi vậy.

Cái cách miêu tả này chẳng khác gì miêu tả về một đại cao thủ đi vào trong trại giặc, xách đầu tướng giặc đi ra mà chẳng bị tổn hại một cọng lông nào. Gerd Mueller là vậy, suốt cả một thập niên 70, ông là hung thần của mọi hàng hậu vệ trên thế giới. Rõ ràng rất lâu nữa thế giới mới có một cầu thủ được như Mueller. Tuy vậy thế giới bóng đá sau này tồn tại một cầu thủ cũng khá giống với G.Mueller. Đó là một cái tên sẽ gây bất ngờ cho các bạn: Filippo Inzaghi. Tôi có một ông anh làm ở SCTV, ông anh ấy đã kể cho tôi nghe về Gerd Mueller như sau:

Inzaghi đương nhiên là một cái tên không có gì để bàn cãi. Nhưng trước Pippo có một người cũng ra sân là để ghi bàn chứ không còn biết làm gì cả như Pippo. Ông là Gerd Muller.

Một bài bình luận khá lâu rồi trên World Soccer đã nhắc về huyền thoại này như sau: Các bàn thắng của ông không đẹp, cũng không cầu kỳ, nó đơn giản, thậm chí là xấu xí. Cũng giống Pippo, cả trận ông chỉ lởn vởn quanh khu cấm địa, ông không chạy nhiều hay tham gia phối hợp với đồng đội. Ông ghi bàn như một câu nói trong Tiếu Ngạo Giang Hồ: “dùng vô chiêu thắng hữu chiêu”!

Tại sao lại có những nhận định đó? Tôi đã đi xem những thước phim về ông, và tôi giật mình ra đa số các bàn thắng của ông thì những đồng đội đã làm phần việc khó nhất, còn ông chỉ việc đưa bóng vào lưới. Nhưng phải như thế nào để những quả bóng bật ra từ khung thành hay chuyền ngang vào bên trong tới được chân của ông chứ? Vì Gerd Mueller cũng như Inzaghi mà chúng ta biết sau này: phía sau sự lừ đừ đó là một khả năng đánh hơi bàn thắng và chọn chỗ đã đạt đến trình độ “đăng phong tháo cực”. Dù rằng thể hình của ông không hề lý tưởng cho một trung phong xuất chúng đến như thế, mà như huấn luyện viên huyền thoại của Bayern Munich, ông Zlatko Cajkovski nói:

Một gã trai tỉnh lẻ, người vạm vỡ nhưng thấp, đậm, thậm chí còn hơi béo nữa! Đã thế bắp đùi của gã rất to, trong khi cặp chân lại vòng kiềng, nếu gã không kịp khép lại thì dễ đến con chó cũng chui lọt!

Vậy mà người đàn ông ấy, với khả năng ghi bàn ấy, đã có 14 bàn trong lịch sử vòng chung kết World Cup dù giã từ ở tuổi 29, mà vẫn khiến thế giới phải mất 32 năm mới xô đổ nổi.  Đã có 85 bàn thắng trong năm 1972 khiến thế giới phải mất 40 năm mới vượt qua được. Với những thành tích cá nhân và tập thể như thế, ông thật sự là một tay săn bàn tài giỏi vô tiền khoáng hậu của lịch sử.

Gerd Mueller mang áo số 13, một số áo đặc biệt của “Die Mannschaft” mà hậu bối Thomas Mueller hiện sở hữu chúng ta đang được chứng kiến, như chàng trai bi kịch và nhiều đau khổ như Michael Ballack từng mang. Tuy vậy khác với Ballack, ông đã giành vinh quang một cách trọn vẹn, trong một thập kỷ 70 huy hoàng nhất lịch sử bóng đá Đức, những chiến quả chói ngời vinh quang đã tới với ông và vô số lần giương cao chiến thắng.Gerd and Thomas Muller

Tuy vậy số 13 vẫn đeo bám ông, ông đã chiến thắng trên sân cỏ, nhưng đã thất bại trong cuộc đời. Chứng nghiện rượu đã khiến ông khánh kiệt và suy sụp. Nhưng Bayern với những người đồng đội cũ như Beckenbauer,  Uli Hoeness,… đã không bỏ rơi ông. Bayern mời ông về với vị trí đào tạo các tiền đạo trẻ. Gerd Mueller vẫn sống, không chỉ trên những thống kê sử sách, mà đã sống trong cuộc đời này khỏi những cám dỗ, bằng vòng tay đồng đội, bằng nỗ lực vượt qua chính mình. Ông may mắn hơn Garrincha nhiều, rất nhiều…

Hẹn gặp lại các bạn ở Phần 6: Quái kiệt Garrincha.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^