Tổng quan World Cup 2014: Ai mạnh, ai yếu?

bởi 4231.vn ·

Chỉ còn hơn hai tháng nữa, World Cup 2014 – ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sẽ chính thức khởi tranh. Chúng ta đã xác định được cả 32 đội sẽ lên đường tới Brazil tranh cúp vàng, và ngày hôm nay hai cây viết Dũng LêThắng Nguyễn của 4231 sẽ đưa ra ý kiến về 32 anh tài sẽ góp mặt tại Brazil mùa Hè năm nay.

Tất cả các đội bóng tham dự sẽ được Dũng Lê và Thắng Nguyễn xếp hạng từ 1 tới 32, tương ứng với vị trí xếp hạng là một số điểm nhất định: đội thứ nhất được 32 điểm, đội thứ nhì được 31 điểm, đội thứ 3 được 30 điểm… Sau đó, điểm số này sẽ được cộng lại để có bảng xếp hạng tổng quan. Các đội bóng có điểm số cộng gộp bằng nhau sẽ được phân cao thấp dựa trên thứ hạng hiện tại của họ trên bảng xếp hạng của FIFA.

Brazil confederations cup 2013

1. Brazil (32 + 32 = 64đ)

Năm 2002, HLV Luiz Felipe Scolari đã mang về chức vô địch World Cup cho Brazil bằng một đội hình có nòng cốt là bộ ba siêu sao Ronaldo – Ronaldinho -Rivaldo. Năm 2014, ông sẽ phải làm được điều tương tự với Fred – Hulk – Neymar. Chưa ai trong số ba cầu thủ hiện nay có thể so sánh được với ba huyền thoại năm nào, tuy vậy chiến thắng của Brazil tại Confederations Cup cùng phong độ xuất sắc của họ trong những trận giao hữu gần đây cho thấy Selecao đã trở thành một tập thể vững mạnh và hiệu quả – một trong những thương hiệu của Scolari. Những điểm yếu vẫn còn tồn tại – trận El Clasico vừa qua cho thấy cả Marcelo và Daniel Alves chưa thể đảm bảo xuất sắc nhiệm vụ phòng ngự; và sức ép từ các CĐV nhà có thể sẽ là những trở ngại rất lớn cho các cầu thủ, nhưng người Brazil chưa bao giờ khao khát World Cup như lúc này. – TN

2. Tây Ban Nha (31 + 29 = 60đ)

So với chính họ bốn năm trước, Tây Ban Nha phần nào đã suy yếu ở hàng thủ và kém hiệu quả ở hàng công. Phong độ không thực sự tốt của La Furia Roja tại Confederations Cup, vòng loại World Cup và các trận giao hữu gần đây cũng khiến cho người hâm mộ không khỏi lo lắng. Tuy vậy, gần như trái ngược với thời gian trước, giờ đây Tây Ban Nha đã trở thành một đội thi đấu “đì đẹt” ở vòng loại nhưng lại là “thứ dữ” ở các vòng chung kết. Hàng tiền vệ của họ vẫn rất mạnh, và hàng công của họ sẽ được củng cố đáng kể bởi sự góp mặt của Diego Costa. – TN

3. Đức (29 + 30 = 59đ)

Kể từ Euro 2012 tới nay, HLV Joachim Loew đã có những thay đổi chiến thuật để biến Đức thành một đội bóng có lối chơi tấn công chủ động, hoa mỹ hơn – ông thậm chí đã giải quyết bài toán tiền đạo cắm bằng cách thử nghiệm “số 9 ảo”. Kết quả, đội bóng vẫn ghi bàn đều đều, nhưng hàng phòng ngự của họ đã bị ảnh hưởng đáng kể – Hy Lạp, Italia đều ghi hai bàn vào lưới họ ở Euro, trong khi Thụy Điển ghi tới bảy bàn trong hai trận vòng loại World Cup. Đây là điểm yếu mà Đức cần khắc phục, nhất là khi chấn thương của Sami Khedira có thể khiến họ mất đi một tiền vệ phòng ngự bậc nhất. – TN

4. Argentina (28 + 31= 59đ)

Không phủ nhận rằng vẫn còn những vì tinh tú khác xứng đáng được nhắc tới như Sergio Aguero, Gonzalo Higuain, Angel Di Maria… nhưng nhắc tới Argentina mà không nhắc tới Lionel Messi và món bảo vật thiếu sót cuối cùng trong bộ sưu tập danh hiệu của anh – World Cup – thì thật tệ. Vấn đề của Messi chỉ còn nằm ở việc liệu HLV Alejandro Sabella có thể giải được bài toán chênh lệch sức mạnh giữa tuyến công và hàng thủ mà thôi. – DL

Malta v Italy - FIFA 2014 World Cup Qualifier

5. Italia (30 + 28 = 58đ)

Brazil 2014 sẽ là lần cuối cùng cho Andrea Pirlo để thể hiện mình ở một giải đấu lớn và cũng rất có thể sẽ là của… Francesco Totti. Người Ý sở hữu dòng máu bản lĩnh trong những giải đấu lớn và họ đang có một tài năng lớn trên băng ghế huấn luyện của Cesare Prandelli, cộng thêm sự đồng đều ở cả lực lượng lẫn chiến thuật, chắc chắn Azzurri vẫn là ứng cử viên sáng giá bậc nhất của châu Âu ở kỳ World Cup này. – DL

6. Pháp (27 + 27= 54đ)

Sau nhiều năm khó khăn và chật vật với những vấn đề quản lý nhân sự, đường lối phát triển, chính sách dụng nhân… cuối cùng Pháp cũng đã có được sử ổn định vào thời điểm cần thiết nhất – giai đoạn 6 tháng trước khi World Cup bắt đầu. Giờ đây Didier Deschamps đang tạo ra một tập thể khá đồng đều trên nền tảng hai sơ đồ 4-3-3 và 4-2-3-1, trong đó làn gió trẻ đang thổi mạnh trong Les Bleus với những Paul Pogba, Raphael Varane, Eliaquim Mangala… – DL

7. Uruguay (26 + 24 = 50đ)

Đội bóng Nam Mỹ đã thiếu đi sự ổn định trong suốt chặng đường vòng loại World Cup, nhưng bù lại họ vẫn có những cá nhân có thể kéo gánh cả tập thể. Tôi đang nói về Luis Suarez và Edinson Cavani – cặp sát thủ khét tiếng trời Âu suốt vài mùa giải qua. Vấn đề của Uruguay nằm ở hai tuyến còn lại: các cá nhân chỉ ở mức trung bình và còn chưa xác định được tinh thần nhập cuộc thực sự phù hợp. Họ chỉ lọt vào vòng chung kết nhờ vé vớt (thắng Jordan ở play-off), nhưng điểm số cao của 4231 cho thấy rằng, Uruguay vẫn có một chút gì đó tiềm tàng bất ngờ, như chính họ bốn năm về trước trên đất Nam Phi. – DL

8. Hà Lan (23 + 25 = 48 đ)

Cũng như những đội bóng khác của Louis Van Gaal, rất khó có thể nhìn vào kết quả của những trận đấu gần đây để đánh giá thực lực của Hà Lan 2014. Họ đã có một chuỗi 17 trận bất bại, trước khi bị Pháp hạ gục với tỷ số 2-0 trong một trận đấu hồi đầu tháng Ba. Những kết quả này cho thấy Hà Lan đã có được một sự ổn định nhất định – điều mà không phải lúc nào Oranje cũng có. Phong độ của Robin Van Persie sẽ ảnh hưởng nhiều tới kết quả của họ tại World Cup, nhưng với những cầu thủ đầy kỹ thuật như Wesley Sneijder, Arjen Robben cùng với sức trẻ của Jordy Classie, Siem de Jong và Jeremain Lens sẽ giúp ích rất nhiều cho đội bóng. – TN

9. Bồ Đào Nha (21 + 26 = 47đ)

Nhìn vào đội hình của Bồ Đào Nha, dễ nhận ra rằng họ gần như không có chút thay đổi nào về mặt sức mạnh nhân sự so với World Cup 2010, đồng nghĩa rằng trên lý thuyết, họ đang có một tập thể gắn bó lâu dài và đầy kinh nghiệm. Tuy nhiên trên thực tế, việc lối chơi ít được định hình mà chỉ dựa vào một vài yếu tố con người nhất định (bài bản quen thuộc: Joao Moutinho chọc khe, Cristiano Ronaldo nhận bóng và sút) đang dần khiến cho BĐN gặp rất nhiều vấn đề. Làm sao để tận dụng hết tiềm năng con người sẽ là bài toán đố cho HLV Paulo Bento. – DL

10. Colombia (25 + 19 = 44đ)

Jose Pekerman, cựu HLV của Argentina tại World Cup 2006 đã xây dựng Colombia dựa trên sức mạnh của một hàng tiền vệ xuất chúng cùng khả năng tấn công tuyệt vời của Radamel Falcao. Vấn đề lớn nhất của đội bóng hiện nay là chấn thương bất ngờ của tiền đạo hiện đang đầu quân cho Monaco. Nếu anh không kịp trở lại thi đấu, những người thay thế như Jackson Martinez và Adrian Ramos sẽ phải hoàn thành thật tốt nhiệm vụ của họ – với sự giúp đỡ của James Rodriguez, Juan Cuadrado và Teo Gutierrez. – TN

11. Bỉ (23 + 21 = 44đ)

Đây có thể coi là thế hệ cầu thủ xuất sắc nhất của Bỉ trong rất nhiều năm trở lại đây. Ở hầu hết các vị trí – có lẽ chỉ ngoại trừ hai vị trí hậu vệ cánh – Bỉ đều sở hữu rất nhiều tài năng: Thibaut Courtois, Simon Mignolet, Jan Vertonghen, Vincent Kompany, Thomas Vermaelen, Marouane Fellaini, Moussa Dembele, Axel Witsel, Eden Hazard, Kevin Mirallas, Christian Benteke, Romelu Lukaku và còn nhiều nữa. Điều chưa chắc chắn về Les Diables Rouges lúc này là khả năng thi đấu của họ tại một giải đấu lớn như World Cup – nơi mà HLV còn thiếu kinh nghiệm Marc Wilmots chưa bao giờ thử sức. – TN

Vidal Chile

12. Chile (22 + 20 = 42đ)

Lối chơi pressing mạnh mẽ, di chuyển linh hoạt và kiểm soát thế trận rất tốt mà Marcelo Bielsa đã xây dựng ở Chile sẽ được một trong những “môn đồ” của ông, Jorge Sampaoli (cũng là một người Argentina) kế thừa và phát triển. Từ khi lên nắm quyền, Sampaoli đã giành được nhiều kết quả ấn tượng trước các đối thủ mạnh như Uruguay, Colombia, Brazil, Tây Ban Nha, và mới đây nhất là Anh. Trong bối cảnh Bỉ  và Colombia đang nhận được sự chú ý rộng rãi của giới truyền thông, Chile đã nổi lên như một “ngựa đen” thực sự của giải đấu năm nay. – TN

13. Anh (18 + 21= 39đ)

Từ “một bước lùi về thời đen tối” với sơ đồ 4-4-2 cục mịch, Roy Hodgson đã có một trong những bước thay đổi tư tưởng mang tính… vĩ đại khi chuyển sang sơ đồ 4-3-3 cùng một lối chơi đầy tốc độ theo gợi ý của Brendan Rodgers. Đội hình chính của Tam Sư hứa hẹn sẽ gồm… phân nửa là cầu thủ Liverpool và điều này hoàn toàn có lợi khi The Reds đang bay cao tại giải Ngoại Hạng với những cá nhân tương tự trong đội hình. Nếu có được một sự ổn định và toan thích thích hợp, Anh hoàn toàn có đủ khả năng để tiến sâu. Một vị trí ở vòng bán kết không phải là không thể, nhưng nếu bị loại trước tứ kết thì họ vẫn sẽ không thể chống lại những lời chỉ trích về hình ảnh “đội tuyển nhỏ ở những giải đấu lớn”. – DL

14. Thụy Sĩ (15 + 23 = 38đ)

Đến Brazil với một dàn cầu thủ trẻ tài năng như Xherdan Shaqiri, Granit Xhaka, Pajtim Kasami, Ricardo Rodriguez bên cạnh những trụ cột như Gokhan Inler và Stephan Lichtsteiner, tuy vậy “ngôi sao” thực sự của đội bóng là HLV Ottmar Hitzfeld – chiến lược gia lão làng người Đức có khả năng nhào nặn những đội bóng có sức mạnh tập thể dựa trên một nền tảng chiến thuật phòng ngự – phản công hoàn hảo. Tuy được đánh giá là đội yếu nhất trong nhóm hạt giống, nhưng Thụy Sĩ luôn biết cách làm nên bất ngờ ở những giải đấu lớn. – TN

15. Ecuador (20 + 18 = 38đ)

Ecuador đã có thành tích tốt tại vòng loại World Cup – trong một thời gian dài họ đã chiếm giữ vị trí thứ ba, và chỉ để mất nó vào tay Chile ở những vòng đấu cuối. Cái chết của Chucho Benitez đã ảnh hưởng nhiều tới đội bóng, nhưng Ecuador đã chứng tỏ được sức mạnh tinh thần đáng nể của các cầu thủ. Việc phải vào cùng bảng với Pháp và Thụy Sĩ sẽ là một thử thách thực sự đối với các cầu thủ Nam Mỹ, và những cái tên như Antonio Valencia hay Felipe Caicedo sẽ phải nỗ lực hết sức để không phụ lòng người hâm mộ. – TN

16. Bờ Biển Ngà (19 + 14 = 33đ)

Việc Bờ Biển Ngà lọt vào top 16 là một điều tương đối thú vị – họ là quốc gia duy nhất của châu Phi góp mặt trong nhóm này. Bờ Biển Ngà là hiện thân của một lối chơi đầy… hoang dã. Họ dựa cả vào những cái tên không-thể-không-biết như Didier Drogba, Yaya Toure, Kolo Toure, Gervinho… Rất khó để phong tỏa hoàn toàn hai cái tên đầu tiên, nhưng một đội hình đồng đều hơn chắc chắn đủ sức để khiến BBN gục ngã. – DL

17. Nga (16 + 16 = 32đ)

Nga có hai lợi thế ở thời điểm hiện tại: 1-Họ có Fabio Capello, một HLV thừa đủ bản lĩnh và đầu óc để nâng tầm của họ lên… hơn cả khả năng thực tế; 2-Thành phần ĐTQG Nga chủ yếu gồm các cầu thủ của ba CLB: Zenit, Dynamo Moscow và CSKA Moscow nên họ sẽ dễ tìm được nhịp điệu và ăn ý với nhau hơn. Tuy nhiên vấn đề của họ lại nằm ở chính vấn đề này: Các cầu thủ của họ chủ yếu chỉ thi đấu trong giải quốc nội nên trình độ và kinh nghiệm cũng không thực sự cao. – DL

Kiyotake18. Nhật Bản (17 + 15 = 32đ)

Sức mạnh của Nhật Bản đến từ hàng tiền vệ với rất nhiều cầu thủ có kỹ thuật rất tốt: Makoto Hasebe và Yasuhito Endo ở vị trí trung tâm, trong khi Keisuke Honda, Shinji Kagawa và Hiroshi Kiyotake sẽ là những “kiến trúc sư” có xu hướng tấn công. Tuy nhiên, điểm yếu của Nhật cũng đến từ đặc điểm thể hình của người châu Á – họ không sở hữu những trung vệ và tiền đạo cắm cao to đủ để tranh chấp thật tốt trong vòng cấm. Vì lý do đó, phong độ của tiền đạo chủ lực Shinji Okazaki sẽ ảnh hưởng nhiều tới thành tích của đội bóng. – TN

19. Croatia (14 + 13 = 27đ)

Nói về những cái tên, Croatia đang sở hữu không ít danh thủ vào loại ưu mà nổi bật là Luka Modric, Mario Mandzukic, Darijo Srna hay kém danh hơn một chút là Matteo Kovacic, Ivan Rakitic, Ivan Perisic, Ivica Olic… Vấn đề là họ đang có một HLV khá thiếu kinh nghiệm đỉnh cao – Niko Kovac. Những màn trình diễn trước Scotland hay Serbia tại vòng loại đã cho thấy điểm yếu chết người ở trung tuyến – họ quá mỏng manh. Croatia vì thế không được 4231 đánh giá thực sự cao. – DL

20. Nigeria (7 + 17 = 24 đ)

Chỉ hai năm sau khi lên nắm quyền, HLV Stephen Keshi đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt ĐTQG Nigeria. Những cầu thủ đang thi đấu ở nước ngoài nhưng mắc “bệnh ngôi sao” đã bị gạt sang một bên, thay vào đó là các cầu thủ chơi ở giải quốc nội, những người sẵn sàng tuân thủ khuôn mẫu kỷ luật nghiêm ngặt của Keshi. Với nền tảng đội hình được xây dựng xung quanh Emmanuel Emenike và Mikel John Obi, Nigieria đã vô địch CAN 2013 – một thành tích đáng nể. Điều quan trọng vào lúc này là họ không nên để những yếu tố chính trị làm ảnh hưởng quá nhiều tới thành tích thi đấu của ĐTQG. – TN

21. Hàn Quốc (13 + 10 = 23đ)

Cũng giống như Nhật Bản, Hàn Quốc đang có trong tay khá nhiều cầu thủ chất lượng thi đấu tại những giải đấu hàng đầu châu Âu, trong đó nổi bật là Son Heung-Min ở hàng công, Ki Sung-Yueng hay Kim Bo-Kyung ở hàng tiền vệ. Nhìn chung họ vẫn có thể tạo ra đột biến nhờ hàng công, nhưng sẽ rất khó để tiến sâu nếu hàng thủ của họ không chơi… trên sức. – DL

22. Ghana (11+11 = 22 đ)

Bốn năm sau khi vào tới tứ kết World Cup 2010, những ngôi sao của Ghana vẫn còn đó. Asamoah Gyan, anh em Dede – Jordan Ayew, Sulley Muntari, Kwadwo Asamoah đều đang có phong độ tốt, và sự trở lại của Kevin Prince Boateng sẽ củng cố sức mạnh cho đội hình Ghana. Tuy vậy trong thời gian gần đây đã có quá nhiều cầu thủ vắng mặt trong những buổi luyện tập và thi đấu của đội bóng, dù là giao hữu hay chính thức, và điều đó là chưa đủ để thuyết phục người hâm mộ rằng họ là một tập thể đoàn kết và thống nhất. – TN

23. Bosnia & Herzegovina (9 + 12 = 21 đ)

Bosnia & Herzegovina giống như một phiên bản hạ cấp của Uruguay tại châu Âu. Họ sở hữu một cặp song sát đáng nể là Edin Dzeko – Vedad Ibisevic, những người đã ghi tổng cộng 18 bàn ở vòng loại. Con số đáng nể này cũng có đóng góp rất đáng kể của nhạc trưởng Miralem Pjanic, tuy nhiên đó cũng gần như là ba cái tên thực sự đáng chú ý ít ỏi của họ. – DL

24. Hy Lạp (10 + 9 đ = 19 đ)

Những trận thắng 1-0, 2-1, 2-0 ở vòng loại World Cup của Hy Lạp có thể gợi nhớ tới lối chơi của họ tại Euro 2004, khi đội tuyển nước này vẫn còn được dẫn dắt bởi HLV Otto Rehhagel. Dẫu vậy, 10 năm sau khi lên ngôi ở châu Âu, Hy Lạp hiện tại được coi là đội bóng yếu nhất của châu lục này, và họ sẽ khó lòng lập lại được thành tích đáng nể của 10 năm trước. – TN

25. Cameroon (12 + 6 = 18 đ)

Với sự góp mặt của những tài năng hàng đầu châu Phi như Alex Song, Joel Matip, Maxim Choupo-Moting hay Vincent Aboubakar, Cameroon đủ sức làm nên bất ngờ tại Brazil. Thành tích của họ sẽ phụ thuộc vào ba yếu tố: phong độ của Samuel Eto’o, sự ổn định chiến thuật của HLV Volker Finke, và vấn đề tiền thưởng từ phía LĐBĐ nước này. Nếu cả ba đều ổn, Cameroon sẽ là một đối thủ đáng gờm – nhưng đó là một chữ “nếu” rất lớn. – TN

Donovan 2013

26. Mỹ (8 + 8 = 16 đ)

Lọt vào một trong những bảng đấu được đánh giá là khó khăn nhất tại World Cup 2014 với các đối thủ là Đức, Bồ Đào Nha và Ghana, cơ hội đi tiếp vào vòng knock-out của Mỹ là không nhiều. HLV Jurgen Klinsmann đã xây dựng một đội bóng có lối chơi tấn công chủ động khá đẹp mắt, nhưng những thất bại trước Costa Rica, Jamaica và Honduras cho thấy họ vẫn chưa thể là một thế lực ở tầm châu lục hay thế giới. – TN

27. Mexico (6 + 7 = 13đ)

Trong nhiều năm qua, Mexico đã đạt được những thành công nhất định ở các giải đấu trẻ, nhưng nhìn chung họ vẫn thiếu một chiến lược phát triển lâu dài, và điều đó chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới thành tích của ĐTQG tại các đấu trường lớn. El Tricolor tới Brazil với thành tích hết sức tệ ở vòng bảng – chỉ có vỏn vẹn hai trận thắng trong tổng số 10 trận đã thi đấu. Miguel Herrera, HLV thứ tư của họ chỉ trong năm 2013 đã mang lại những thay đổi tích cực và giúp họ đánh bại New Zealand ở trận play-off, tuy vậy tương lai của Mexico vẫn rất ảm đạm. – TN

28. Australia (4+4 = 8đ)

Thời điểm này, Australia không còn nhiều ngôi sao như bốn năm trước, và phần lớn các trụ cột của họ đều đã cao tuổi – Brett Holman (30), Luke Wilkshire (32), Mile Jedinak (29), Tim Cahill (34). Tất cả hy vọng sẽ được đặt lên Ange Postecoglou, vị HLV đã giành nhiều danh hiệu cùng hai đội bóng Australia, South Melbourne và Brisbane Roar. – TN

29. Costa Rica (5 + 2 = 7đ)

Dù có khá nhiều cầu thủ tấn công có tiếng tăm như Bryan Ruiz, Christian Bolanos, Alvaro Saborio và mới đây nhất là tài năng trẻ Joel Campbell, HLV Jorge Luis Pinto vẫn sử dụng sơ đồ chiến thuật 4-5-1 trong phần lớn các trận đấu, và điều này khiến cho các đối thủ mất rất nhiều thời gian để đánh bại hàng phòng ngự đông đảo của Los Ticos. Dù vậy, điểm yếu cố hữu của họ trong những năm qua vẫn là hàng công kém hiệu quả. – TN

30 . Algeria (3+3 = 6đ)

Sau một thời gian dài không giành được thành tích đáng kể nào ở đấu trường quốc tế, Algeria đã bắt đầu có những chuyển biến tích cực kể từ khi HLV Vahid Halilhodzic lên nắm quyền. Đội hình của Algeria có sự cân bằng giữa kinh nghiệm nơi hàng thủ của Madjid Bougherra, Djamel Mesbah cùng sự xuất chúng của lứa tài năng trẻ bao gồm Faouzi Ghoulam, Saphir Taider và Nabil Bentaleb, tuy vậy ở trận play-off trước Burkina Faso, họ đã phải sử dụng khá nhiều tiểu xảo mới có thể vượt qua được đối thủ của mình. – TN

31. Iran (1+5 = 6đ)

Không nghi ngờ gì, HLV Iran, Carlos Queiroz còn nổi tiếng hơn nhiều so với các học trò của ông. Từng là trợ lý của Sir Alex Ferguson ở Manchester United, Queiroz đã thất bại trên cương vị HLV ĐTQG Bồ Đào Nha nhưng ông đã rất thành công trong việc áp dụng chiến thuật phòng ngự – phản công sở trường của mình ở Iran. Trong 14 trận vòng loại, Team Melli chỉ để lọt lưới bảy lần, và sức mạnh hàng thủ sẽ là hy vọng của đội bóng. – TN

32. Honduras (2+1 = 3đ)

HLV Luis Fernando Suarez, người đã giúp Ecuador vượt qua vòng bảng World Cup 2006 đã áp dụng sơ đồ chiến thuật 4-4-1-1 khá bài bản ở Honduras. Sức mạnh của họ dựa trên sự phối hợp ăn ý giữa các bộ đôi ở hàng hậu vệ và tiền vệ, cùng khả năng ghi bàn của Jerry Bengtson. Dẫu vậy, nhiệm vụ vượt qua những đối thủ như Pháp, Ecuador và Thụy Sĩ sẽ là không dễ dàng chút nào. – TN

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^