Nuno Gomes, tạm biệt thiên nga

bởi Dũng Phan ·

P200607080459901

Viết về anh vào ngày hôm nay là một cái gì đó hơi phiêu du. Khi những thần tượng thuở đầu của thế hệ người hâm mộ như tôi cứ lần lượt thay nhau đi vào sau cánh gà sân cỏ. Họ để lại cho tôi và bạn những đoạn video và những dòng ký ức. Đối với riêng Nuno, lại càng là những ký ức. Và rằng với tôi nhìn anh cũng chỉ hoài niệm duy nhất một ký ức ấy. Ký ức Euro 2000, có một sát thủ mang khuôn mặt công chúa.

Mùa hè trên đất Bỉ – Hà Lan, Bồ Đào Nha của Figo, Rui Costa đi vào tới bán kết. Điều ấy có phải bất ngờ không? Có chứ, khi mà hai năm trước thậm chí họ còn không thể giành vé tới Pháp. Trong giai đoạn mà bóng đá thế giới chỉ có thể dùng bốn chữ “Cao thủ như mây” ấy, việc Bồ Đào Nha rũ bỏ được hình ảnh dang dở của mình, hạ gục cả đội tuyển Anh một cách đơn giản ở vòng bảng bằng một cú nã đại bác tầm xa của Figo, còn Sergio Conceicao lập hat-trick bắn gục nước Đức, vào bán kết lại khiến Pháp của thiên tài Zidane phải toát mồ hôi hột và chỉ vượt qua bằng một quả penalty đầy tranh cãi, thì rõ ràng Bồ Đào Nha năm ấy chỉ có số phận mới buộc họ phải thất bại.

Sau này tôi được nhìn Bồ Đào Nha vào đến chung kết Euro 2004, bán kết World Cup 2006, Euro 2012 nhưng không bao giờ họ còn có được một vị thế đầy khủng khiếp như năm 2000 đó nữa. Cái cách mà những Figo, Rui Costa, Joan Pinto áp đặt lên đối thủ trên đất Bỉ – Hà Lan năm đó là tư thế của kẻ bề trên đầy ngạo nghễ, kể cả đối thủ có là Anh, là Pháp, là Đức. Họ tự tin vào sức mạnh của bản thân, và xác lập một tôn nghiêm trên sân cỏ, giống như Hungary của 1954. Vậy điều khác biệt nào của Bồ Đào Nha năm 2000 so các năm tiếp theo? Rui Costa miêu tả:

Bồ Đào Nha mạnh mẽ như một con hổ, nhưng là con hổ không có nanh vuốt.

Bồ Đào Nha sở hữu một trong những thiên tài chạy cánh xuất sắc nhất lịch sử bóng đá thế kỷ – Luis Figo, một thủ môn kỳ tài là Victor Baia, một số 10 cổ điển đẹp mơ màng là Rui Costa, một hậu vệ công thủ toàn diện là Pinto. Để hoàn thiện mảnh ghép cho đoàn quân đang ở độ chín này. Họ có một tiền đạo trẻ măng mới 24 tuổi: Nuno Gomes. Chính Nuno Gomes chứ không phải ai hết, mới là điểm khác biệt lớn nhất của bóng đá Bồ Đào Nha 40 năm trở lại đây. Đáng tiếc thay, rất ít người nhận ra được điều ấy. Nuno Gomes là cái “chất” còn thiếu cho một Bồ Đào Nha xưng bá quần hùng. Bồ Đào Nha có số một về thủ môn, có số một về tiền vệ. Để vô địch, họ cần một cầu thủ là số một tại vị trí tiền đạo. Nuno Gomes – móng vuốt sắc bén trên khuôn mặt đẹp không tì vết là điểm nhấn cuối cùng cho “Thế hệ vàng” dang dở của bóng đá Bồ Đào Nha.

Câu chuyện cũ hôm nay như bảo kiếm đã rời vỏ.

Chao ôi, quá ít người nhìn ra được Nuno Gomes đã từng đẹp đến thế nào? Đã từng hay đến thế nào? Bàn thắng duy nhất vào lưới Thổ Nhĩ Kỳ, cú đánh đầu cắt mặt tung lưới đội tuyển Anh, cú volley ngoài vòng cấm làm cậm lặng đội tuyển Pháp. Tất cả những siêu phẩm ấy đều hoàn hảo, đều gây nức lòng những người hâm mộ. Đội tuyển Bồ Đào Nha với anh ở bên trên, đơn độc, mà quá đỗi nguy hiểm. Đẹp đẽ mà cực kỳ lạnh lùng. Tôi vẫn nhớ lời chị gái tôi đã thốt lên trong bản tin thể thao tối sau trận đấu với Thổ Nhĩ Kỳ:

Đó đó, chị thích anh ta đấy. Cái anh chàng vừa đẹp trai vừa ghi bàn giỏi.

Tôi nhớ người anh họ của tôi khi đến chơi, đã liệt kê Nuno Gomes cùng với Toldo là những siêu sao đẹp nhất ở kỳ Euro2000. Và tôi nhớ cả tôi, bên bàn học, cây bút khoanh vào Nuno Gomes, nói dõng dạc với thằng bạn thân đến nhà chơi:

Đây là vua phá lưới ở World Cup 2002.

Ngày ấy, ai xem Euro 2000, đều biết về một cơn sốt có tên là Nuno Gomes.

Anh gửi lại nụ hôn ngủ vùi trong cỏ
Em khuất xa rồi buổi ấy giêng hai

Những câu thơ lãng mạn ấy, đúng cho Nuno. Bởi rồi anh biến mất, để tôi thảng thốt đi tìm trong những năm tháng mà Internet chưa phát triển. Án phạt của UEFA như một phát súng oan nghiệt bắn vào một con chim thiên nga đang chuẩn bị bay lên bầu trời, cánh chim đang tung cánh hứa hẹn làm được rất nhiều điều cho bóng đá xứ Caribe, thì rơi xuống với một bên ngực trái đẫm máu. Nuno Gomes tan vỡ từ ngày hôm ấy, anh không bao giờ là anh của mùa hè Bỉ – Hà Lan ấy nữa. Sau này tôi còn gặp lại anh, rất nhiều lần, và câu cửa miệng luôn luôn là một câu hỏi “Tại sao không đưa Nuno vào sân?”. Người ta đã làm hoen rỉ đi một bảo kiếm. Nhưng bảo kiếm thì vẫn là bảo kiếm, thời gian cho anh ở trên sân rất ít. Anh vẫn ghi bàn, bàn thắng vào lưới Tây Ban Nha đưa Bồ Đào Nha vào tứ kết Euro 2004, bàn thắng rút ngắn tỉ số trong trận gặp Đức ở Euro 2008. Anh vẫn là anh, vẫn khuôn mặt đẹp trai tưởng như không có tuổi, vẫn mái tóc dài đen và băng đô trên đầu, vẫn những bàn thắng được ghi từ ngoài vòng cấm. Nuno Gomes là tiền đạo sút xa ngoài vòng cấm hay nhất mà tôi hằng được chứng kiến.Soccer - UEFA European Championship 2008 - Quarter Final - Portugal v Germany - St Jakob-Park

Euro 2012, anh không được gọi vào đội tuyển. Tôi và những người yêu mến anh thẫn thờ. Hóa ra, cái xúc cảm nhìn anh dự bị cho Pauleta vẫn còn dễ chịu hơn là nhìn anh lạc lõng trên sân ga ấy. Trên chuyến tàu cuối đi Ukraina, anh cô độc, với hai tay đút túi và hơi lạnh phủ tuyết. Dù khát khao anh vẫn còn nguyên vẹn, dù anh vẫn ghi bàn đều đặn, thì anh vẫn không được đoái hoài.

Tôi có một người bạn yêu Nuno. Người bạn ấy của tôi vẫn lâu lâu nhắn tin cho tôi “Đêm qua Nuno ghi bàn, bàn thắng đẹp lắm”. Tôi nhận ra, có những thứ tình yêu chẳng bao giờ chết, có những thứ chẳng bao giờ đánh đổi được, cái cảm xúc dõi theo thần tượng của mình mới đẹp làm sao, kể cả khi Nuno ở trong đọa đầy, trong bóng tối, thì tình yêu ấy vẫn sáng. Bạn của tôi đã yêu Nuno theo một cách triệt để đến như thế.

03/04/2014, Nuno Gomes nói lời giã từ sự nghiệp. Thế hệ 1976 huyền thoại của bóng đá thế giới vậy là đi gần hết rồi. Thế hệ ấy có Ronaldo, có Ballack, có Nistelrooy, có Nesta, có Seedorf, có Shevchenko, có Guti. Và còn có cả anh, một cánh chim thiên nga dang dở, một tài năng siêu phàm đã chết đi ở tuổi 24 vì một án phạt, rồi một ngày trở lại nhận ra mình chỉ là gã lữ khách cô độc trong thế giới bóng đá hiện đại. Chàng trai dang dở ấy là Nuno Gomes.

Tạm biệt nhé Nuno, tạm biệt nhé, vũ khúc thiên nga của tôi.

Đà Nẵng, 03/4/2014.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^