Yêu bóng đá, thế nào là đủ?

bởi Thành Đỗ ·

Love equals Football

Theo bạn, một người đàn ông có nên yêu bóng đá hơn tất cả mọi thứ trên đời? Theo tôi, câu trả lời rất hiển nhiên và rõ ràng: KHÔNG. Một người đàn ông, cần phải biết được rằng bóng đá rốt cuộc cũng chỉ là một đam mê, chứ nhất quyết nó không thể trở thành một lẽ sống như bao người vẫn mặc nhận.

Tôi không nói tới những người yêu bóng đá đã trưởng thành, bởi họ, dù yêu bóng đá hết mình, nhưng cũng đủ chín chắn để hiểu được rằng mình cần phải sẻ chia thời gian của mình cho những điều khác nữa. Đơn giản vì họ biết rằng trong cuộc đời còn nhiều, rất nhiều thứ khác phải quan tâm thay vì chỉ tập trung cho một môn thể thao, một cầu thủ hay một câu lạc bộ bóng đá ở xa tít tắp tận đâu đâu. Tôi cũng không muốn nói tới những người đang kiếm sống bằng bóng đá, bởi họ là những người may mắn vì có thể kiếm sống bằng chính đam mê của mình. Tôi muốn nói tới những bạn học sinh, sinh viên vô âu vô lo chẳng chịu học hành mà chỉ tập trung vào sở thích là bóng đá, những kẻ vẫn độc thân bám vào bóng đá để biện minh cho việc mãi không tìm được một nửa của mình và những kẻ rảnh rỗi lấy việc lên mạng cãi nhau về bóng đá làm thú vui giết thời gian. Bởi họ rõ ràng, đang lãng phí đi cái quỹ thời gian tuy dài nhưng có hạn.

Đúng vậy, tôi không ủng hộ câu slogan nổi tiếng năm nào “Ăn bóng đá, ngủ bóng đá”, vì nói chung, cái gì quá cũng không tốt, và chú tâm vào một hình thức giải trí quá nhiều sẽ dẫn đến sao nhãng và bỏ qua những mục tiêu khác, những thú vui khác trong cuộc sống mà có khi mình sẽ thấy cần thiết cho mình hơn. Tôi nhìn quanh, và tự hỏi không biết có bao nhiêu kẻ vì thức đêm xem bóng đá mà sao lãng công việc vào ngày hôm sau? Bao nhiêu kẻ vì xem một trận bóng mà trốn ra ngoài quán café với bè bạn, bỏ bê việc chăm sóc vợ con? Và bao nhiêu kẻ bị ám ảnh về bóng đá nặng đến mức dám tuyên bố không cần người yêu mà chỉ cần bóng đá? Những kẻ như vậy, điên cuồng vì bóng đá, liệu có phải là những người yêu bóng đá đích thực không? Cũng không luôn. Chính xác mà nói thì họ là những kẻ sống bám vào bóng đá, sống bám vào một thú vui mà lãng quên đi trách nhiệm của mình trong cuộc sống. Vậy thì với họ, bóng đá cũng chẳng tốt đẹp gì hơn ma túy đâu, cũng chỉ là thứ để họ lãng quên đi thực tại mà thôi.

Các bạn, những người yêu bóng đá hơn mọi thứ trên đời, liệu có nghĩ rằng rồi sẽ đến lúc các bạn phải tạm quên đi bóng đá để tập trung cho những điều khác trong cuộc sống, như công việc, vợ con, cho người yêu hay đơn giản là cho cha mẹ? Ví dụ nhé, nếu có hai người cùng có một bài thi quan trọng vào sang hôm sau, nhưng đêm đó lại có một trận bóng hấp dẫn, một người đi ngủ lấy sức để mai tỉnh táo mà làm bài thi, một người thức đêm và đánh liều với nguy cơ trượt bài thi ấy. Có thể bạn cho rằng người thứ hai mới là fan bóng đá, nhưng tôi thì không. Tôi sẽ không chấp nhận một con người đánh đổi trách nhiệm của mình lấy 90 phút của thú vui cá nhân, bởi đó là dấu hiệu của sự chưa trưởng thành, chưa chín chắn trong suy nghĩ.

Những người mà tôi kể trên, một ngày nào đó sẽ nhận ra rằng một người khi tìm được người con gái của đời mình và nhận thức được trách nhiệm của bản thân khi che chở cho người ấy cũng tức là tình yêu bóng đá sẽ giảm xuống, bởi con tim thì có hạn, làm sao có thể cùng chứa hai mối tình thâm? Rồi khi các bạn có con cái, bạn sẽ phải chăm lo cho nó, uốn nắn cô bé, cậu bé của mình theo con đường trưởng thành, và khi chúng trưởng thành thì có lẽ mình đã già, và rồi ở tuổi ấy, như Rhett Butler đã nói:

Tới một tuổi nào đó, người đàn ông sẽ nhận thức được giá trị của danh dự, trầm tư và nguồn cội.

Vậy với một người chỉ biết đến bóng đá thì biết đến bao giờ họ mới trưởng thành? Và với những người trưởng thành thì bóng đá còn bao nhiêu chỗ trong cuộc đời họ?

Thế nhưng tất cả những điều tôi vừa nói, thật sự thì nó không hề quan trọng đâu, bởi đa số chúng ta, không sớm thì muộn, rồi sẽ đều bị cuốn đi bởi những lo toan của cuộc đời. Để rồi sau đó, khi đã trưởng thành hơn, trong những chuyến đi, trong những lúc rảnh rỗi, chúng ta sẽ lại nghĩ về bóng đá, không phải như một món ăn, không phải như một giấc mộng đẹp đẽ, mà như một thú vui giải trí, để làm chậm lại cuộc sống vội vã và bộn bề.

Bởi vậy, nếu bạn thực sự yêu bóng đá, hãy để nó dừng lại ở đam mê chứ đừng biến nó thành lẽ sống.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^