Manchester United: Cười cho ngày cất đầu lên

bởi Ken MU ·

Trước mặt là tử địch, sau lưng đã không còn đường lùi. Chiến đấu là cách duy nhất để tồn tại, định mệnh của anh hùng là ngạo nghễ giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
– Hàn Tín

Đối mặt với ánh mắt coi thường của thiên hạ, ta càng phải cười. Cười vì số phận không cho phép ta bỏ cuộc, cười cho ngày cất đầu lên.
– Lưu Bị

David Moyes Bayern Munic

Sau trận hòa 1-1 trước Bayern Munich tại lượt đi tứ kết Champions League, David Moyes đã mỉm cười. Rooney, các đồng đội của anh và người Manchester cũng đã cười, không phải vì niềm vui chiến thắng, cũng chẳng phải vì nỗi sợ hãi đã đi qua, nụ cười đó thay cho một tiếng thở phào nhẹ nhõm, là nụ cười hướng về phía một góc nhỏ khán đài sân Old Trafford – nơi các CĐV của Bayern Munich nán lại để giành cho Quỷ Đỏ thành Manchester một sự tôn trọng và khâm phục. Giữa muôn vàn khó khăn, giữa những áp lực đè nặng trên đôi vai của David Moyes và các học trò, họ vẫn chiến đấu, vẫn chứng tỏ được sức mạnh và lòng tự tôn của mình trước đội bóng mạnh nhất thế giới. Sau tất cả, Old Trafford vẫn là nơi dễ đến, khó về.

Bàn thắng gỡ hòa của Bastian Schweinsteiger đã khiến hy vọng của Man Utd giảm đi một nửa. Trước mắt Quỷ Đỏ giờ đây là Allianz-Arena, nơi Bayern Munich khó lòng bị đánh bại, là nơi Barcelona từng ra về với bốn bàn thua trắng một năm về trước. Sau lưng họ, là một mùa giải thất bại toàn diện, hậu quả của việc thiếu vắng bàn tay tài hoa của Sir Alex Ferguson. Nếu Man Utd không thể dự Champions League mùa sau, đó sẽ là một gáo nước lạnh dội vào niềm kiêu hãnh của những ai đã trót đem lòng yêu mến đội bóng này, đã giành trọn vẹn sự tin tưởng cho David Moyes, cho Wayne Rooney và các đồng đội. Do đó, Man Utd phải chiến đấu để giành lấy sự sống, vì định mệnh của Quỷ đỏ đang bị đặt giữa ranh giới sinh tử, khi trước mắt là tử địch, còn sau lưng đã không còn đường lùi.

Người Munich hẳn chưa quên trận tứ kết Champions League mùa giải 2006-07 với AC Milan. Họ hòa 2-2 sau 90 phút lỳ lợm ở San Siro, sau hai lần bị Milan vượt lên dẫn trước. Khi mà tất cả đều nghĩ rằng Hùm xám sẽ đi tiếp, họ lại phải dừng bước sau thất bại cay đắng 0-2 ở trận lượt về trên sân nhà. Hay như trận chung kết lịch sử tại Nou Camp 15 năm trước, trước chính Manchester United. Tất cả sụp đổ chỉ trong vòng vỏn vẹn ba phút… Nếu Bayern Munich tiếp tục chủ quan, họ sẽ phải trả giá.

Còn với Manchester United, những màn lội ngược dòng kinh điển là một phần lịch sử đội bóng này. Juventus, Porto hay Olympiacos là những nạn nhân gần nhất. Tất nhiên, Man United đã không còn là chính họ trong quá khứ, và Bayern Munich cũng không phải là… Olympiacos, Juventus hay Porto. Nhưng khi mọi thứ vẫn còn ở phía trước thì Quỷ Đỏ vẫn phải hy vọng, họ phải mơ về những kịch bản bất ngờ nhất, viển vông nhất. Và quan trọng là họ phải chiến đấu hết mình để biến những hy vọng ấy thành hiện thực.

Trước chuyến hành quân tới nước Đức, David Moyes vẫn cười, nhưng là nụ cười méo mó. Sau khi mất Van Persie, nhiều khả năng ông sẽ mất nốt Rooney trong cuộc đối đầu mang ý nghĩa quyết định tới tương lai, sự nghiệp của ông, và số phận của Quỷ đỏ. Nhiệm vụ duy nhất của chiến lược gia người Scotland lúc này là… cầu nguyện để Rooney kịp bình phục, vì Manchester United khó lòng chiến thắng nếu thiếu anh. Cần bằng chứng, hãy lật lại cơn ác mộng bốn năm về trước, khi Man Utd cũng phải chạm trán với Bayern ở tứ kết. Có Rooney trên sân, họ thi đấu hừng hực khí thế. Vắng anh, sức sát thương của Quỷ đỏ hoàn toàn bị triệt tiêu khi không còn nanh vuốt.

Tuy nhiên, dù có hay không có Rooney, Manchester United vẫn phải thắng, hay chí ít là phải ghi bàn tại Allianz-Arena. Kagawa, Welbeck, Chicharito hay thậm chí là… Vidic sẽ phải thay thế Rooney thực hiện nhiệm vụ đó nếu Wazza không thể ra sân. Nên nhớ, ở cả hai trận đấu bị dồn vào bước đường cùng ở mùa này, trước Olympiacos và Bayern, Man United đều thi đấu rất hay. Đó sẽ là cơ sở để người Manchester hy vọng vào một cuộc lật đổ ngoạn mục, dù cho tới lúc này, Bayern Munich vẫn chưa hề cho đối thủ bất cứ lý do nào để đánh bại họ.

Cuối cùng, từ nay cho tới đêm thứ tư, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra (bao gồm cả sự vắng mặt của Rooney), David Moyes vẫn phải cười, cười trước ánh mắt coi thường của cả Châu Âu, cười vì số phận không cho phép ông bỏ cuộc.

Cười cho ngày cất đầu lên!

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Ken MU
15 bài viết
“"Chỉ có kẻ chiến thắng mới được quyền lên tiếng"”
Phát bóng lên ^