Đội hình danh thủ… chấn thương

bởi Simon D Trix ·

Dạo này page có mấy confess nói về đội hình kiếm hiệp, có ad nào làm cho em một đội hình về các cầu thủ nếu không bị chấn thương hủy hoại thì có khả năng vươn lên tầm siêu sao hoặc gần như thế không ạ?

Câu hỏi của bạn tương đối hay, dùng để kiểm tra trí nhớ rất tốt đấy. Chấn thương là một vấn đề hết sức khó nói trong bóng đá hiện đại, nó đến nhanh như chớp và để lại hậu quả không biết thể lường trước được, một chấn thương dây chằng đầu gối có thể hủy hoại gần như toàn bộ sự nghiệp của một cầu thủ, hay một chấn thương ở dọc bắp đùi có thể đưa cầu thủ trên đỉnh thế giới về dĩ vãng, nói để thấy tránh được chấn thương là một điều rất khó, sau đây mình sẽ đáp ứng đúng yêu cầu của bạn – lập ra đội hình này (tất nhiên là không bao gồm vị trí HLV nhé).

Thủ môn:

Vị trí này có lẽ là khó tìm người nhất vì rất ít khi bị chấn thương, người mình chọn là Rene Adler ngày trước bắt cho Leverkusen và bây giờ là Hamburg. Vào thời điểm trước World Cup 2010, người mà Low chọn cho vị trí thay thế Jens Lehmann là Adler, thế nhưng thủ môn có mái tóc vàng óng và cực kì đẹp trai này đã bị gãy xương sườn vào cuối tháng Tư, cơ hội World Cup bị tuột vào tay Manuel Neuer và bây giờ thì ai cũng biết Neuer kinh khủng thế nào. Nếu Adler không chấn thương và đến Nam Phi vào mùa hè năm ấy, biết đâu Carles Puyol đã không thể đưa được bóng vào lưới trong trận bán kết và người Đức sẽ lên ngôi, ai mà biết được.

Hậu vệ trái:

Chắc chắn là Francesco Coco, không thể nghi ngờ gì nữa rồi. Chấn thương đã tàn phá 100% sự nghiệp của cầu thủ đẹp trai nhất nước Ý này.

Trung vệ:

Cái tên đầu tiên là Christophe Metzelder – sinh năm 1980, năm 22 tuổi anh cùng với những Stephane Reuter, Christian Worns, Tomas Rosicky, Lars Ricken, Jan Koller tạo nên một Borussia Dortmund đầy biến hóa dưới tay Matthias Sammer để vượt qua Bayern Munich trong cuộc đua đến đĩa bạc Bundesliga. Năm đó anh cùng tuyển Đức đến Viễn Đông. Và như ai cũng nhớ thì trong toàn bộ giải Kahn chỉ phải vào lưới nhặt bóng đúng hai lần trong trận chung kết. Kết thúc giải đấu, Metzelder được coi là niềm hy vọng số một của hàng phòng ngự Đức, người ta đã nghĩ đến một Kohler mới.

Nhưng tất cả thay đổi sau khi Metzelder dính chấn thương gót Achilles và phải nghỉ thi đấu gần 2 năm, lỡ mất Euro 2004. Khi quay trở lại Metzelder không bao giờ trở lại như xưa nữa cho dù anh vẫn là trụ cột hàng phòng ngự Die Mannschaft tại World Cup 2006 và Euro 2008. Metzelder sau này có thời gian sang Real và lại chấn thương liên miên trước khi quay lại vùng Ruhr thi đấu cho Schalke 04. Hiện nay 34 tuổi anh đang chơi những ngày tháng cuối cùng của sự nghiệp cho CLB nghiệp dư TuS Haltern.

Người thứ hai là Ledley King. Hẳn không ai quên được trung vệ cao to này, anh được coi là người thay thế xứng đáng cho vị trí của Sol Campbell khi trung vệ huyền thoại này chuyển sang thi đấu cho kình địch Arsenal vào năm 2001. King đã thể hiện một phong độ rất xuất sắc và thể hiện anh hoàn toàn có thể cạnh tranh sòng phẳng với Terry, Ferdinand và Carragher. Song, chấn thương ở mắt cá đã làm hỏng sự nghiệp của anh. Nó cứ lặp đi lặp lại làm King lỡ mất World Cup 2006, thời gian không đến mức cả năm trời như Metzelder, chỉ ở mức … 3-6 tháng thôi. Năm 2012, King giải nghệ khi mới chỉ 32 tuổi.

Hậu vệ phải:

Marcus Babbel. Hậu vệ người Đức bắt đầu sự nghiệp của mình ở Bayern Munich, và như thường lệ được cho sang một CLB khác chơi trong một thời gian trước khi trở về sân Olympic. Babbel đã chơi tới 170 trận cho Hùm Xám trong 6 năm, cao 1m91 nhưng Babbel có thể chơi cả trung vệ lẫn hậu vệ phải. Nếu những ai còn nhớ thì tại Euro 1996 tại Anh, người đưa bóng để Mathias Sammer đóng chốt trận tứ kết cực kì khó khăn với Croatia chính là Babbel. Chơi xuất sắc, Babbel sau đó chuyển sang Anfield để tạo nên một mùa giải huyền ảo với Liverpool khi dành cú ăn 5, trong trận chung kết UEFA Cup với Alaves thì Babbel chính là người mở tỉ số! Năm đó 29 tuổi, Babbel tràn đầy năng lượng để có thể trở thành một cái tên đi vào huyền thoại của bóng đá thế giới. Ngoài lề một chút khi một trong những game quản lí bóng đá đầu tiên trên thế giới USM98 chấm chỉ số phòng ngự của Babbel lên tới 97/99.

Và điều không thể tin nổi đã xảy đến, Babbel bị mắc Gullian – Barre, một hội chứng về thần kinh có thể dẫn đến liệt tay và chân, sự nghiệp sau đó của hậu vệ người Đức có thể nói là bị phá hủy hoàn toàn bởi căn bệnh có tỉ lệ mắc phải là 3/100.000 này.

Tiền vệ:

Owen Hagreaves. “Lá phong đỏ Canada” – nỗi nuối tiếc của Manchester United chắc chắn là một cái tên không thể không có trong danh sách này. 20 tuổi thay thế xuất sắc con hổ Stefan Effenberg để thống lĩnh hàng tiền vệ Hùm Xám đánh bại Real Madrid của những MacManaman, Luis Figo, Guti… trong trận bán kết Champions League, phong tỏa Gaizka Mendieta trong trận chung kết Champions League và lên ngôi vô địch châu Âu, thử hỏi có mấy người Anh làm được những điều kì diệu như Hargreaves.

Quãng thời gian sau này của Hargreaves thì như một tiểu thuyết buồn, thăng hoa rực rỡ khi lên ngôi vô địch châu Âu cùng United năm 2008 và chấn thương liên miên trong những năm tiếp theo. Hargreaves sau này chuyển sang Man City một thời gian trước khi giải nghệ hẳn vào năm 2012 khi mới chỉ 31 tuổi.

Sebastian DeislerNhững ai đã từng biết đến chàng tiền vệ điển trai này có lẽ khi đọc lại tên anh đều sẽ có những cái thở dài đầy tiếc nuối, Deisler quá tài năng và kết thúc sự nghiệp theo một cách quá đáng tiếc. Điểm sáng duy nhất trong một kì Euro thất bại toàn diện của Đức năm 2000 chính là Deisler năm đấy mới chỉ 20 tuổi.

Những năm sau đó trong màu áo của Hertha Berlin, Deisler vẫn thi đấu xuất sắc cho dù thời gian nghỉ thi đấu do chấn thương dây chằng vẫn chiếm đa số. Anh đã lỡ mất World Cup 2002 và Euro 2004 cũng vì chấn thương quái ác này. Chuyển đến Bayern năm 2004, sự nghiệp của Deisler bị che phủ bởi chấn thương dai dẳng, giây phút anh tỏa sáng hiếm hoi là trận đấu với Bremen tại trận chung kết Cúp Quốc Gia năm 2005, Bayern thắng 3-2 với Deisler cú đúp và một bàn của Ballack cũng do Deisler kiến tạo.

Xét trên bình diện ĐTQG, Deisler là người kế thừa xứng đáng cho Andreas Moller lẫn cả Thomas Hassler nhưng vị trí tiền vệ phải của người Đức vẫn là Bern Schneider qua từng đấy thời gian, chỉ vì chấn thương mà Deisler chỉ góp mặt trong đúng một kì Confeds Cup năm 2005 cho Đức.

Deisler chấm dứt sự nghiệp năm 2007 khi mới 27 tuổi, sau một thời gian quá dài không thể khỏi được chấn thương dây chằng, anh còn bị trầm cảm cực nặng trong giai đoạn điều trị.

Vicente Rodriguez. Đây là cầu thủ người TBN tôi yêu thích nhất, nếu theo phong cách teen ngày xưa thì tôi có thể miêu tả sự nghiệp của anh bằng một chữ “HẬN”.

Năm 2001, 20 tuổi – Vicente đã đá chính ở mặt trận La Liga trong đội hình Valencia cực mạnh của Hector Cuper. Năm 2004, 23 tuổi – Vicente đoạt cú đúp UEFA Cup vs La Liga cùng Bầy dơi khi chơi cực kì xuất sắc ở vị trí tiền vệ trái. Vicente rất nhanh, đi bóng rất đặc biệt và sút tốt bằng cả hai chân,, ở những năm 2004 đấy có lẽ chỉ có nổi Pavel Nedved và Ryan Giggs là có thể “ngồi cùng mâm” với chàng tiền vệ người TBN mà thôi.

Và rất bình thường với một cầu thủ, Vicente cũng dính chấn thương, cũng được chữa trị nhưng điều đáng để nói là ở chỗ khi chưa hoàn toàn bình phục chấn thương đội ngũ “bác sĩ” của Valencia vẫn cứ cho Vicente ra sân. Tái phát – Sắp khỏi – Cho ra đá – Tái phát, cái quá trình khủng khiếp ấy được lặp đi lặp lại với Vicente và sự nghiệp của cầu thủ TBN tôi yêu quí nhất bị phá hỏng hoàn toàn.

Vicente hiện tại đã thất nghiệp sau khi rời CLB Holve & Albion vào năm 2013. Quá buồn cho sự nghiệp của một viên kim cương đã bị một đống lang băm phá nát.

Gigi Meroni. Năm 1967, anh đỡ bóng trong vòng cấm, cự li đến khung thành là khoảng 7m, trước mặt là hậu vệ xuất sắc nhất thế giới vào thời điểm ấy – Giacinto Faccheti, số 7 của Torino khi ấy nhẹ nhàng cứa bóng bằng chân phải, bóng bay lên góc cao khung thành và bàn thắng. Cả Fachetti lẫn thủ thành Giuliano Sarti đều đứng im, không có một phản xạ nào, đội trưởng Armando Picchi thì vỗ tay thán phục – đó là Gigi Meroni. “Geogre Best của nước Ý” là cái tên mà tất cả gọi anh, Torino đã tiến rất gần đến Scudetto lần đầu tiên sau thảm họa Superga năm 1949 nếu sự nghiệp của Meroni không đột ngột chấm dứt.

Gigi Meroni không chấn thương, anh … chết. Chỉ vài tháng sau bàn thắng mà tất cả các phóng viên thừa nhận rằng kì diệu nhất nước Ý từ trước đến nay, Meroni đã bị một tai nạn trên đường phố Turin. Sau khi đang cố để gọi cho vợ sắp cưới Meroni bị một chiếc xe ô tô tông thẳng vào người, anh bị bắn ra đường, và tiếp tục một chiếc xe khác … Giống như Cliff Burton của ban nhạc lừng danh Metallica, Meroni sau đó bị thương rất nặng và chết. Trớ trêu là người đâm chết Meroni là một CĐV của Torino và sau này còn trở thành chủ tịch của CLB trong giai đoạn từ 2000 – 2005.

Gianluigi Lentini. Nếu như trong thảm họa Superga năm 1949, đội trưởng Valentino Mazzola được con trai Sandro Mazzola kế tục thì với Meroni phải đến hơn 20 năm sau mới có người làm gợi nhớ đến anh. Đó chính là Gianluigi Lentini.

Năm 1991, Torino vào đến tận chung kết cúp UEFA với một cơn lốc bên cánh trái, cực kì đẹp trai và lãng tử, Lentini là hình mẫu của tất cả phái đẹp vào thời điểm đó ở Ý. Năm 1992, Lentini chuyển đến Milan với mức giá 13 triệu Euro và trở thành cầu thủ đắt giá nhất thế giới vào thời điểm đó, thay thế xuất sắc vị trí của Angelo Colombo, Lentini cùng Milan đã vào đến chung kết C1 năm 1993 trước khi gục ngã trước Marseille của Papin. Tuy nhiên, Lentini vẫn cùng Rossoneri dành Scudetto năm đó, những tưởng sự nghiệp của anh sẽ thăng hoa rực rỡ thì một tai nạn trên đường cao tốc đã phá hỏng tất cả. Xương sọ của Lentini bị nứt và cả mắt của anh cũng bị ảnh hưởng.

Lentini sau đó vẫn tiếp tục đá bóng như không thể nào trở lại như xưa được nữa. Nếu như trong đêm Athens kì diệu 1994, chúng ta đã quá quen với hình ảnh Van Basten mặc bộ đồ dự bị vỗ tay cười gượng gạo chúc mừng đồng đội thì người ở ngay sau anh chính là Lentini.

Rời Milan vào năm 1996 ở độ tuổi 27, Lentini chơi bóng đến tận năm … 2012 ở một số CLB nghiệp dư.

Ruben De la Red. Một người TBN nữa, người được coi là giống Fernando Redondo nhất trong tất cả các tiền vệ của Real, nỗi tiếc nuối của cây viết Ken MU – Ruben De la Red.

Sinh năm 1985, tức là bây giờ De la Red mới chỉ 29 tuổi nhưng anh đã giải nghệ được 4 năm, trưởng thành từ lò đào tạo của Real Madrid, anh được đẩy cho Getafe mượn vào mùa 2006/2007. Đỉnh cao của De la Red là mùa 2007-2008 khi anh giúp Getafe vào đến tứ kết UEFA Cup và chỉ chịu gục ngã trước… Bayern Munich, phải, là Bayern đó. Phong độ quá ấn tượng đã giúp De la Red có một suất trong đội hình ĐT TBN tham dự Euro 2008, dù chỉ đóng vai trò dự bị nhưng De la Red đã có một bàn thắng trong trận thắng 2-1 của TBN trước Hy Lạp trong lượt trận cuối cùng.

Cái phong thái thi đấu của De la Red làm tất cả liên tưởng tới gã trai mảnh mai Redondo ngày nào, điềm tĩnh và rất tinh tế. Nhưng rồi ngày 8/10/2008 đã chấm dứt tất cả, De la Red gục xuống vì bệnh tim, trải qua những quãng thời gian chữa trị liên tụ De la Red tuyên bố giải nghệ vào ngày 4/11/2010 khi mới chỉ 25 tuổi. Trong buổi họp báo đó, De la Red nghẹn ngào nước mắt “tim tôi vẫn đập vì Real Madrid”.

Tiền đạo:

Eduardo Da Silva. Tiền đạo thì chắc chắn là cái tên này rồi, màu 2007/2008 Eduardo thi đấu cho cả Arsenal lẫn ĐT Croatia trong 45 trận và thành tích là 23 bàn thắng cùng 10 đường kiến tạo, quá ấn tượng! Đến sân Emirates với vai trò thay thế Thierry Henry chuyển sang thi đấu cho Barca – Eduardo đã làm rất tốt. Trong giai đoạn Mùa đông mà Pháo Thủ hay hụt hơi nhất những bàn thắng của Eduardo đã làm tất cả tin vào một chiếc cúp Premier League, thế nhưng trận đấu với Birmingham City vào ngày 23-2-2008 đã làm thay đổi tất cả, một pha vào bóng triệt hạ của Martin Taylor, Eduardo rời sân trên cáng với cẳng chân gần như gãy đôi. Mùa giải 2007-2008 của Arsenal bị vứt đi còn sự nghiệp của Eduardo cũng trở thành một màu đen. Năm đó anh mới chỉ 25 tuổi.

Trong đội hình dự bị sẽ có những cái tên như Sergio Asenjo, Djibril Cisse… nữa, đó là đội hình của tôi còn bạn?

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Simon D Trix
45 bài viết
“Forgotten.”
Phát bóng lên ^