Biết đâu chia tay lại là một điều tốt lành?

bởi Thành Đỗ ·

Thất bại, lại một thất bại khó nuốt trôi nữa của Arsenal, kéo tuột đội bóng vô địch mùa đông xuống vị trí thứ tư và cơ hội để giải tỏa cơn khát danh hiệu có lẽ giờ đã nằm ngoài tầm với. Bao nhiêu kỳ vọng khi bước sang năm mới giờ đây đã sập tan tành, rốt cuộc Arsenal, dù đã tăng cường mạnh mẽ từ đầu mùa vẫn chưa thể thoát khỏi cái danh “lũ trẻ” đã đeo bám họ suốt gần một thập kỷ qua. Đáng buồn thay, nhưng đó là sự thật. Vậy tại sao một đội bóng mà mười năm trước còn được mệnh danh là “The Invincibles” giờ lại trở nên như vậy? Một trong những lý do quan trọng là họ đã đánh mất đi truyền thống của một CLB hàng đầu.

Đánh mất giá trị truyền thống

Van Persie, Wenger

Điều đầu tiên được nêu ra trong suốt gần mười năm qua là thực tế, chính sách chuyển nhượng của Arsenal không hề ổn. Họ không thể giữ chân một trụ cột đủ lâu để thấu hiểu được giá trị lịch sử của CLB. Kể từ khi Thierry Henry rời đội, Arsenal tuy vẫn là nơi thu hút các cầu thủ tài năng nhưng gần như không có khả năng giữ chân khi họ thành danh. Từ Ashley Cole rồi đến Nasri, Fabregas, Alex Song và mới nhất là Van Persie đều bỏ đi khi nhận được những lời đề nghị từ các đội bóng khác, điều rất ít khi xảy ra trước đây.

Cách đây hai năm, dù Arsène Wenger phần nào tạm ngừng công tác “mua giống về bán” của mình để mang về những cầu thủ trưởng thành hơn, và thực tế những gì ông thu lại được là khá tích cực. Thế nhưng trớ trêu thay, công tác thay máu của ông dường như lại quá vội vàng, và có lẽ ông cũng không thể ngờ được rằng chỉ trong hai năm mà cả đội trưởng và đội phó của mình đều ra đi, để lại một đội hình chính mà người thích hợp nhất để đeo băng đội trưởng là Vermaelen mới có ba năm trong đội, còn Rosicky, dù đã có sáu năm nhưng lại quá thường xuyên chấn thương.

Giờ đây, nhìn vào danh sách các cầu thủ Arsenal chúng ta có thể thấy họ không hề có một chút bản sắc nào cả, chẳng có ai ở CLB đủ lâu để có thể trở thành một đàn anh, một thủ lĩnh để truyền đạt lại những giá trị truyền thống – vốn rất quan trọng với bất cứ một đội bóng lớn nào. Hãy nhìn vào các đội bóng khác: Liverpool thì có Steven Gerrard, Chelsea có John Terry và Frank Lampard, Manchester United vẫn còn có Ryan Giggs và Darren Fletcher – những biểu tượng truyền thống cho thế hệ đàn em noi theo, còn Arsenal có ai? Không ai cả.

Dấu hỏi đào tạo cầu thủ trẻ

Nghe có vẻ phi lý, nhưng thực tế có vẻ như hệ thống đào tạo của Arsenal đang sa lầy. Nếu để ý, các bạn sẽ thấy những trụ cột trong đội hình Arsenal trong gần mười năm thảm họa đã qua không có một ai thực sự xuất phát từ lò đào tạo của chính Arsenal mà họ hoặc là những cầu thủ được mua về, hoặc là các tài năng trẻ từ các đội bóng khác được Wenger đem về và đào tạo sao cho phù hợp với lối chơi của mình. Người cuối cùng mang dòng máu thuần Arsenal được chơi chính trong đội hình Arsenal là Ray Parlour – cầu thủ đã ra đi từ năm 2004.

Thực tế không phải Arsenal không tạo ra được những tài năng, nhưng đáng tiếc, thay vì cho họ cơ hội cọ xát với Premier League thì Wenger lại đem cho mượn ở khắp nơi và hệ quả là từ một cầu thủ hứa hẹn, họ cứ mãi phải chơi ở các giải hạng thấp và rồi lựa chọn duy nhất là ra đi. Những tài năng mà Wenger đã phí phạm gần đây cũng không hề ít, có thể kể tới những Emmanuel-Thomas, Frimpong hay sắp tới có thể là Afobe cũng sẽ ra đi.Ray Parlour, Arsene Wenger

Thất bại trong việc đào tạo và tạo cơ hội cho cầu thủ trẻ cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến Arsenal đánh mất bản sắc của mình. Thế nhưng cũng như điều trên, Wenger một lần nữa không có lựa chọn vì sức ép phải thành công từ ban lãnh đạo và các CĐV.

Đến lúc rồi, Giáo Sư

Giờ đây, người ta dễ dàng nhận thấy Arsenal đã tụt lùi so với hầu hết các đội bóng lớn nước Anh, từ một tập thể của những người đàn ông, giờ đây họ giống như một cô gái tuy đẹp nhưng mong manh yếu đuối và dễ bị tổn thương. Không thể phủ nhận Arsenal đã “tụt hạng”, từ một trong những đội bóng mạnh nhất nước Anh luôn đặt mục tiêu là ngôi vô địch, họ chỉ còn là một đội bóng ở tốp thứ hai, ngang hàng với những Tottenham và Everton và cạnh tranh cho một vị trí thứ tư.

Đừng vội trách Wenger, bởi dù ông là người phải chịu trách nhiệm cho những thất bại thì điều đó cũng vì một đội bóng Anh luôn phải chịu ảnh hưởng rất lớn của dư luận. Nhưng nếu thành công ngoảnh mặt quá lâu với một đội bóng như Arsenal thì có lẽ đã đến lúc ông nên chủ động nói lời chia tay, để người hâm mộ nhớ đến ông như một người thầy, một vị Giáo Sư vĩ đại đã gây dựng nên một chu kỳ thành công cho CLB và tạo cơ hội cho một người trẻ tuổi hơn đem lại một triết lý mới, một cuộc cách mạng mới cho đội bóng.

Biết đâu, chia tay lại là một điều tốt lành?

Tại sao lúc nào HLV Wenger cũng thua về mặt chiến thuật khi đối đầu không chỉ với những người như Rodgers, Mourinho, Pellegrini mà giờ còn thua cả Martinez?

Sau ngày hôm nay, mình không phản bác lại những ý kiến cho rằng HLV Wenger nên ra đi sau mùa giải năm nay.

Nhưng câu hỏi đặt ra là: CLB có thực sự sẵn sàng để ông ra đi và có một sự lựa chọn sẵn, một plan B, cho trường hợp ông ra đi?

Mình nghĩ câu trả lời là không…
Felix, Facebook, 06/4/2014.

Arsene Wenger facepalm

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^