Xin đừng “chuyên nghiệp”!

bởi Rb ·

Bài viết này không phản đối việc bóng đá Việt Nam tiếp tục con đường lên chuyên. Nhưng “chuyên nghiệp” sẽ chỉ là một bước phát triển nếu như được thực hiện đúng với ý nghĩa của nó, chứ không phải chỉ với cái tên và khẩu hiệu…

Từ một sân chơi phong trào

Cách đây ít ngày, người viết có dịp được “dự khán” một vài trận đấu của giải futsal VUG – giải đấu dành cho sinh viên các trường đại học. Dù chỉ là một sân chơi phong trào nhưng những gì toát lên trong những trận đấu, từ BTC, cầu thủ cho đến các cổ động viên là những dấu ấn sâu đậm mà không phải lúc nào người hâm mộ cũng được chứng kiến ở các giải đấu chuyên nghiệp.

VUG2

Đi xem trận bóng nào về cảm xúc cũng đặc biệt khó tả. Nhớ như in từng lần từng lần hò hét ầm ĩ,lo lắng đến suýt khóc, tiếc đến đắng lòng từng cú vào bóng. Nhưng khi bàn thắng cuối cùng ấn định thì như muốn vỡ oà, muốn cởi áo giống anh “captain” của đội rồi chạy quanh sân lắm…
– Cục Nợ Ngọt Ngào, Facebook, 02/4/2014.

Đó là đôi dòng chia sẻ lượm lặt từ facebook của một CĐV nữ. Rất thật lòng và đầy cảm xúc. Điều gì đã lôi kéo một người vốn ít quan tâm đến bóng đá lại có thể đi từ đầu này sang đầu kia thành phố mỗi ngày, chỉ để hòa mình vào không khí của nhà thi đấu vậy? Đơn giản là để cổ vũ cho đội bóng của trường mình ư? Không hẳn. Nó có lẽ nhiều hơn là màu cờ sắc áo.

VUG1

Dưới sân, các cầu thủ, khi không phải chịu sự chi phối của đồng tiền hay áp lực thành tích, chơi bóng như thể lúc nào cũng là giây cuối cùng của trận chung kết. Hết mình, quyết liệt, nhưng không thô bạo và cũng chẳng hề toan tính. Các khán đài tuy không phải lúc nào cũng kín chỗ, nhưng tiếng trống, tiếng hò hét cùng sự cuồng nhiệt thì không lúc nào ngơi nghỉ. Nơi đấy có những nụ cười, có sự vỡ òa tột độ và cả những giọt nước mắt, đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc mạnh mẽ nhất mà bóng đá có thể đem lại.

Tin tôi đi, nếu bạn có mặt ở đó, xem một trận chung kết kịch tính đến phút chót, bạn sẽ muốn tiếp tục những giây phút sôi động đấy thêm nhiều lần nữa. Tới đây thì cũng phải dành những lời cảm ơn cho những nhà tổ chức, họ đã quá thành công với một giải đấu phong trào khi đã kéo được khán giả đến sân cùng những sự quan tâm nhiệt thành.

VUG3

Còn lại gì với hai chữ “chuyên nghiệp”?

Bóng đá Việt Nam bắt đầu tiến lên chuyên nghiệp từ hơn chục năm trước. Chúng ta đã bước những bước đầu tiên đầy hi vọng. Đó là một giải VĐQG từng được coi là hấp dẫn nhất Đông Nam Á với sự hòa hợp giữa truyền thống và hiện đại. Ngày đó, V-League không chỉ rực lửa trong những cuộc đối đầu của bản sắc như Sông Lam – Thể Công mà còn đầy cảm hứng với sự xuất hiện của “derby Gạch – Gỗ”. Đó còn là một thế hệ cầu thủ mới với những Minh Phương, Tài Em, Văn Quyến, Thanh Bình; đưa NHM hết từ cảm xúc này sang cảm xúc khác ở cúp Tiger năm 2002 và Seagames 22 một năm sau đó.

Vậy mà giờ đây, càng lên thì càng xuống, bóng đá Việt còn lại gì trong những ngày u ám nhất? Bóng ma Bacolod, rồi đến lượt các ông bầu nhảy vào làm bóng đá theo kiểu “vô tổ chức”, ăn theo và bầy đàn trong khi những nhà lãnh đạo hoàn toàn bất lực mà đỉnh điểm có lẽ là hai nhiệm kỳ gần nhất của VFF, để lại một nền bóng đá đã rơi xuống đáy vực thẳm cả về chất lượng lẫn niềm tin.

Nét truyền thống còn lại mấy phần, khi những tên tuổi một thời lừng lẫy như Thể Công hay Cảng Sài Gòn lần lượt biến mất và chìm vào dĩ vãng? Bản sắc ở đâu khi hầu hết các đội bóng chả có lấy một cái tên cố định? Niềm tin có còn đó trên những khán đài vắng tanh của sân Hàng Đẫy một thời rực lửa derby?

Các ông giỏi các ông chơi ít nhất tối thiểu 5 năm đi. Các ông chơi cái kiểu ngày hôm nay nhào vô, chẵn có trăm tỉ, trúng một cái dự án, chơi 2 năm cho nó vui hoặc để làm vừa lòng tỉnh đó.Xong 2 năm cầu thủ 10 tỉ cũng chơi 8 tỉ cũng chơi sau đó đá xong thì… phắn!
– Ông Lê Tiến Anh, nguyên chủ tịch CLB Khatoco Khánh Hòa.

Những đồng tiền ném vào bóng đá giống như cuộc vui nhất thời. Hứng lên thì chơi, không thích thì giải tán. Có đội bóng mấy lần sang tên mà chẳng có lấy một đội trẻ, chỉ nhăm nhăm đem về những “ông sao” để rồi khi không còn tiền mà trả lương cho họ thì đùng một cái đòi bỏ, đòi giải tán. Mới đây lại có một Ninh Bình – đại diện cho bóng đá nước nhà ra sân chơi châu lục – lộ ra nguyên nửa đội hình tham gia cá độ và dàn xếp tỉ số. Đến đây lại đặt câu hỏi về đạo đức cầu thủ. Ở đâu mà mỗi khi ra sân người ta lại phải xem mức thưởng rồi mới đá, và đẹp mặt không khi cái tiếng thô bạo bay xa đến cả trời Âu trong những phút tức giận của Jose Mourinho?

Ông chủ, đội bóng, cầu thủ rồi đến cả bộ máy tổ chức cũng bất lực. Ban tổ chức phạt cũng như không, chả có ông nào sợ. Các vị ở trên đưa ra quyết định hầu hết đều gây tranh cãi và không thỏa đáng. Trọng tài thì gần như vòng nào cũng bị soi mói chỉ trích, chất lượng kém đến mức mà vị lão làng như HLV Nguyễn Thành Vình còn sợ phải “tức mạch máu não mà chết”.

Giải VĐQG nát – có chút xót xa nhưng đúng là NÁT – như vậy thì cũng chẳng có gì khó hiểu khi thành tích của đội tuyển nam cũng đi xuống qua từng năm. Cầu thủ Việt Nam trước đây tuy thể hình nhỏ bé nhưng kỹ thuật thì rất tốt, vậy mà giờ đây những gương mặt tốt nhất đại diện cho màu cờ sắc áo đỡ bóng văng ra cả mét và cũng chơi một thứ bóng đá nhạt nhòa không sức sống.

Bóng đá chuyên nghiệp – xin hãy cứ là bóng đá đi!

CĐV VN

Người viết là một CĐV 199x, chỉ biết tới “thế hệ vàng” của những Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Công Minh hay Đỗ Khải qua lời kể lại và những hoài niệm. Không trực tiếp xem họ thi đấu, không được sống trong những ngày đông cuồng nhiệt giàu cảm xúc năm 1998, nhưng tôi, và rất nhiều những NHM khác nữa đều hiểu rằng, ngày đó bóng đá mới đích thực là bóng đá.

Dẫu biết đổi mới là tất yêu, lên chuyên cũng là tốt, nhưng xin đừng “chuyên nghiệp” nửa mùa như vậy. Chúng tôi muốn có những khoảnh khắc của cú vô-lê Mỹ Đình ở Seagames 22, muốn phút 90+3 đỉnh cao năm 2008, muốn một giải đấu nơi các cầu thủ và câu lạc bộ cống hiến bằng đam mê vì cổ động viên, muốn được vực dậy những niềm tin và cảm xúc.

Những con người mới đã xuất hiện ở VFF cùng những lời hứa và kỳ vọng.

Tôi có thể khẳng định, tất cả những gì tốt nhất cho bóng đá Việt Nam (BĐVN), chúng tôi sẽ làm hết mình, hết lòng và hết cách.
– Ông Lê Hùng Dũng, chủ tịch LĐBĐ Việt Nam.

Nói như vậy, nhưng làm được không?

*Ảnh trong bài viết được lấy từ fan page Facebook VUG – Vietnam University Games.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Rb
19 bài viết
“Victoria Concordia Crescit!”
Phát bóng lên ^