Tản mạn Atletico: Cổ vũ cho họ đi chứ, cổ vũ cho ngày cất đầu lên!

bởi Đức ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Natalia Velez

Dường như Atletico Madrid là nơi rất hút các người đẹp khi cứ mỗi năm lại xuất hiện thêm những fan (có thể là phong trào) hết sức quyến rũ. Năm ngoái là cô đào bốc lửa Natalia Velez bày tỏ tình cảm với chân sút Radamel Falcao (giờ đã chuyển sang AS Monaco) dù biết tiền đạo người Colombia đã có vợ con. Còn năm nay, Paula Andrea Restrepo lại ‘thế vai’ Natalia Velez. Cô nàng này là sinh viên ngành báo chí và truyền thông nhưng được biết đến nhiều hơn với vai trò người mẫu. Cô được rất nhiều tạp chí dành cho đàn ông ở Nam Mỹ săn đón. Không biết cô này sẽ tỏ tình với ai, ở đây có nhiều gã đẹp trai, men lỳ mà. Có thể là David Villa, Koke hoặc cũng có thể là gã Diego Simeone đa tình?Paula Andrea Restrepos

À thật ra thì cũng có thể cô ấy đang muốn “dựa hơi” Atletico để tung ra bộ hình nóng bỏng mới, cái tên Atletico đang nổi như cồn mà.

Bản thân người viết hoàn toàn không phải là một cô đào bốc lửa, không có số đo ba vòng 90-60-90, không thừa chỗ cần thừa và thiếu chỗ cần thiếu, cũng không có bộ hình nóng bỏng nào cần phải tung lên mạng. Người viết nói chung là cũng thích xem hình mấy cô trên kia nhưng cũng thấy kể chuyện về mấy cô ấy ở trên kia không biết để làm gì.

Bỗng dưng cũng thấy mình giống mấy cô ấy. Bỗng dưng sau vài buổi sáng thức dậy, lúc mặt trời ló rạng bỗng dưng thấy mình trở thành “fan phong trào” của Atletico.

Có thể do người viết tuy nhỏ bé còi cộc nhưng luôn thích một thứ bóng đá mạnh mẽ, dồn dập, giàu tính chiến đấu và chạy như thể không còn biết đến ngày mai của họ.

Đội bóng ấy có thể chưa cần phải xem họ đá, chỉ cần nhìn vào những khẩu hiệu được sơn đầy trên các bức tường của Vicente Calderon cũng đủ thấy sức chiến đấu mạnh mẽ đến nhường nào: “Luôn đoàn kết vì mục tiêu chung”, “45.000 lý do để thắng”, “Chỉ những kẻ đớn hèn mới từ bỏ”.

Dù cả La Liga và UEFA Champions League đều chưa kết thúc nhưng cho đến lúc này, Atletico Madrid hoàn toàn xừng đáng đc nhận cúp vàng dành cho CLB chơi nhiệt tình và máu lửa nhất. Cũng phải thôi, chỉ nhìn riêng hai trận tứ kết với Barcelona mà xem, họ bóp nghẹt từng khoảng trống, họ giành giật từng mét vuông mặt cỏ, họ lao đi như những viên đạn trong các tình huống phản công, họ biến 1/3 cuối sân nhà trở thành miền đất chết, họ không cho đối phương kịp suy nghĩ thậm chí là kịp thở.

Và họ đc dẫn dắt bởi Diego Simeone.

Diego Simeone - Atletico Madrid

Simeone là bậc thầy về kích thích tinh thần cầu thủ. Ông khoa tay múa chân trên đường pitch, ông huấn luyện “bằng cả tâm hồn”, ông chỉ lên bức tường để nói về hào khí Calderon, về niềm tự hào khi khoác trên mình tấm áo đỏ trắng…

Chính nhở ông mà Atletico từ một tập thể rệu rã, ẻo lả bỗng chốc hiệu quả, thực dụng và mạnh mẽ đến lạ thường.

Có thể Simeone đã cho các cầu thủ uống Viagra?

Có thể lắm chứ! Bởi lẽ trước khi ông đến đây chẳng ai biết Filipe Luis là ai mặc dù đó là bản hợp đồng kỷ lục của CLB (12 triệu Euro), Miranda thì lại càng không biết bởi vì anh hoàn toàn miễn phí, Adrian hay Gabi đc ông cứu vớt từ những CLB xuống hạng, Diego Costa được ông trao cơ hội sau quãng thời gian cho mượn liên miên, Villa đc ông cấp vé hạng sang đến Madrid cho dù bị dán mác sắp hết hạn sử dụng…

Vậy đấy, giờ đây tất cả họ đều đang đứng trước một mùa giải vĩ đại với những chức vô địch trên đỉnh cao chói lòa. Tát nhiên họ vẫn sẽ tiếp tục gồng mình lên chiến đấu để giành giật ngọn núi đỉnh cao ấy – thứ đỉnh cao có thể đem đến tiền bạc, danh vọng, sự tôn trọng của đối thủ, niềm tin vào bản thân và tương lai tươi sáng trước mắt.

Mùa trước người viết cổ vũ cho Dortmund với lối đá dồn dập, giàu tính cống hiến như thời bóng đá nguyên thủy đẹp đẽ biết nhường nào. Năm nay Atletico xuất hiện cũng hoa lệ và lộng lẫy không kém. Mùa trước Dortmund chẳng thể ngăn cản Bayern. Mùa này Barca đã bị cho ăn tát và giờ người viết muốn có một cái hẹn với The Bavarians tại Lisbon để mong chờ ngày tiqui-taca tận diệt.

Vì tiqui-taca buồn ngủ lắm và cũng vì người viết là fan phong trào của Atletico.

Tại Vicente Calderon có một tấm áp phích được các CĐV yêu mến: Một cậu bé hỏi bố :’Tại sao chúng ta cổ vũ cho Atletico”. Ông bố không trả lời.

Atletico có thể không nhiều tiền như Chelsea, không hào nhoàng như Bayern, không đầy rẫy những cái tên đình đám trong đội hình như Real. Atletico là đại diện cho tầng lớp lao động – như chính sự nghèo khó, khắc khổ của họ trong quá khứ & cả hiện tại, Aletico là ngọn lửa bùng cháy nhiệt huyết từ con tim, đi đến con tim mà con tim thì nhiều lúc không cần quá lý trí. Yêu là yêu, đơn giản vậy thôi. Atletico chiếm giữ trái tim người hâm mộ một cách nhẹ nhàng nhưng không kém phần mạnh bạo như thế.

Cổ vũ cho họ đi chứ, cổ vũ cho ngày cất đầu lên!

Felipe Luiz, Raul Garcia, Ardan Turan - Atletico Madrid

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Đức
5 bài viết
“Họ cười tôi vì tôi không giống họ, tôi cười họ vì họ quá giống nhau”
Phát bóng lên ^