Tạm biệt anh, Quyến “béo” !

bởi Hồng Phú ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Ngày hôm qua, 19/ 4/2014, “thần đồng” Phạm Văn Quyến tuyên bố giải nghệ.

Vâng, vậy là anh đã kết thúc hành trình của mình với trái bóng tròn ở tuổi 30. Anh giã từ sự nghiệp trong muôn sự tiếc nuối cùng với những tiếng thở dài của người hâm mộ. Và những dòng cảm xúc về anh lại cứ thế tuôn trào ra trong tôi…

Văn Quyến - Việt Nam

Ngược dòng thời gian trở lại 14 năm trước, vào năm 2000, tại vòng chung kết U16 châu Á được tổ chức tại Việt Nam, khi đó Quyến mới có 16 tuổi và tuyển U16 Việt Nam khi đó cũng phải đối đầu với một đối thủ rất sừng sỏ của khu vực là U16 Trung Quốc. Nhưng trong bóng đá, không điều gì là không thể, chúng ta dành chiến thắng trước địch thủ phương Bắc với tỉ sô 3-2. Văn Quyến đóng góp 1 bàn thắng từ một tình huống đá phạt tuyệt đẹp. Cũng từ đây, cái tên “Phạm Văn Quyến” bắt đầu được người hâm mộ lưu tâm tới như là một tên tuổi triển vọng và sẽ tiếp bước những đàn anh đã lui vào dĩ vãng như Hồng Sơn, Huỳnh Đức…

Ba năm sau, tại Sea Games 22 cũng được tổ chức tại quê nhà, bóng đá Việt Nam trình làng một lớp cầu thủ trẻ mới đầy hứa hẹn: Huy Hoàng, Minh Phương, Tài Em, Đặng Thanh Phương, Hữu Thắng, Quốc Vượng, Công Vinh, Thanh Bình… và tất nhiên rồi, sao có thể thiếu anh được – Phạm Văn Quyến!

Năm ấy ở tuổi 19, Văn Quyến trình diễn những phẩm chất tinh túy nhất của mình. Những pha đi bóng, qua người, bứt tốc, rồi vặn sườn đối thủ của anh cứ nhẹ nhàng như không vậy. Anh chơi bóng một cách hồn nhiên của tuổi trẻ, anh đá bóng vì niềm đam mê, như chẳng bận tâm gì đến việc HLV Dido đã gạt bỏ anh ra khỏi danh sách dự Sea Games 21 hai năm trước. Nhưng đâu chỉ có vậy, ở anh là cả một bản năng ghi bàn tiềm tàng trời phú, một tài năng thiêm bẩm mà bóng đá Việt Nam may mắn sở hữu.

Sea Games năm đó, anh ghi được 4 bàn thắng, đứng thứ 4 trong danh sách vua phá lưới của giải. Ai mà quên được cú đúp vào lưới Malaysia ở bán kết của Quyến “béo”, đặc biệt là cú vô-lê đẹp như tranh vẽ gỡ hòa 1-1 trước người Thái ở chung kết. Cả cầu trường Mỹ Đình như nổ tung, hàng triệu con tim theo dõi qua truyền hình – trong đó có tôi – cũng như vỡ òa với bàn thắng đó. Nhưng thật đáng tiếc, chúng ta lại một lần nữa thất bại ở chung kết sau bàn thắng vàng của Phanrit ở phút 96, cả triệu con tim người Việt cùng chung một nỗi buồn vô hạn. Nhưng với riêng Quyến “béo”, Sea Games năm ấy là một kì đại hội tuyệt vời.

Bước ra khỏi Sea Games 22, cái tên Văn Quyến trở thành một cơn sốt thật sự. Anh xuất hiện trên truyền hình, hình ảnh của anh ở trên mặt báo, tên anh xuất hiện trong câu chuyện ở khắp mọi ngóc ngách, đâu đâu cũng có anh. Như một lẽ tất yếu, anh trở thành thần tượng của tôi cũng như bao đứa trẻ khác của Việt Nam. Anh quá giỏi, quá tuyệt vời – một tài năng “ngàn năm có một” mà bóng đá Việt Nam có được. Chính vì vậy, một cái danh hiệu Quả Bóng Vàng được trao cho anh năm đó là đâu có đủ!

Nhưng rồi, dòng đời trôi đi mà ta đâu có ngờ được… Anh bị tuyên án 2 năm tù treo vì tội danh tham gia dàn xếp tỉ số tại Sea Games 23, riêng Liên đoàn bóng đá Việt Nam đã ra quyết định treo giò cầu thủ này trong tất cả các giải do Liên đoàn tổ chức trong 4 năm (tính từ ngày 20 tháng 3 năm 2007).

Ôi, tuổi trẻ bồng bột của anh, phải chăng vinh quang đến quá sớm đã làm lí trí của anh không còn được vững vàng? Anh đâu có ngờ rằng 4 năm bị cấm tham gia bóng đá ấy đã cướp đi một Văn Quyến đỉnh cao trước đó. Anh mãn hạn tù rồi được trở lại thi đấu trong niềm vui mừng của người hâm mộ cả nước, trong vòng tay dang rộng của Sông Lam Nghệ An. Nhưng anh mãi mãi không còn là Văn Quyến của ngày nào nữa rồi cho dù đã có thời điểm anh ghi được 8 bàn thắng cho Sông Lam hay được triệu tập lên đội tuyển quốc gia trong sự kì vọng của người hâm mộ thì cũng không làm tôi quên được một Văn Quyến trước khi nhúng chàm.

Và rồi, anh cứ thế chìm dần, chìm dần như con tàu Titanic huy hoàng chìm xuống biển sâu không cách nào cứu vớt. Trong khi đó:

Công Vinh nắm bắt được cơ hội để vươn lên. Còn tôi đã tự đào hố chôn mình bởi suy nghĩ nông cạn, bồng bột của tuổi trẻ.
– Văn Quyến, Zing, 11/12/2012.

Công Vinh - Văn Quyến

Phải, đã không ít người đã từng ao ước một cặp song sát trong mơ của bóng đá Việt Nam: Văn Quyến – Công Vinh. Nhưng cặp song sát ấy lại được bên nhau quá ít ỏi, trong khi sự nghiệp của CV9 lên như diều gặp gió thì VQ10 lại cứ thế đi xuống, đi xuống rồi cứ thế vụt tắt. Cho dù đã có thời điểm anh đã chứng minh cho câu nói “Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi” khi làm tất cả chúng ta phải sửng sốt, bật dậy vỗ tay thán phục như khi anh ghi được cú đúp siêu phẩm vào lưới Hoàng Anh Gia Lai mùa giải năm ngoái trong màu áo Ninh Bình, nhưng những khoảnh khắc đó là quá ít. người hâm mộ vẫn dõi theo anh và mong anh làm được nhiều hơn thế…

Đến mùa giải năm nay, bóng đá Việt Nam lại rúng động với vụ án cá độ của các cầu thủ Xi Măng The Vissai Ninh Bình. Đáng để thở phào khi hay tin anh không dính líu tới vụ việc này. Tôi tin cú ngã đau vào 9 năm trước đã làm anh nhớ và Văn Quyến sẽ không thể nào tái phạm một lần nữa.

Chín năm trước, khi anh phải trả giá bằng những năm tháng tươi đẹp của sự nghiệp nhưng anh không dừng lại thì 9 năm sau, anh đã tuyên bố giải nghệ trước toàn thể người hâm mộ. Thật đáng tiếc, một quyết định tạo ra một khoảng lặng cho tôi cho dù biết rằng nó sớm muộn sẽ tới. Nhưng dù sao cũng xin cảm ơn những gì anh làm cho bóng đá, cho người hâm mộ và chúc anh thành công trong cuộc sống về sau này vì dù sao thì “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”!

Với  tôi, anh sẽ mãi là một trong những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời bóng đá Việt Nam dù rằng ngôi sao ấy chỉ vụt sáng trên bầu trời có một lần!

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Hồng Phú
17 bài viết
“Vô duyên”
Phát bóng lên ^