Trước thềm World Cup 2014 – Mỹ: Chờ đợi gì từ Captain America?

bởi Tùng Trần ·

Ở Mỹ, bóng đá chưa bao giờ được coi là môn thể thao hàng đầu. Có lẽ vì thế mà hướng đi của bóng đá nam và bóng đá nữ của nước này là tương đối trái ngược. Trong khi ĐTQG nữ đang xếp thứ nhất thế giới và đã từng vô địch World Cup hai lần (vào các năm 1991, 1999), thành tích tốt nhất của ĐTQG nam ở World Cup là lọt vào tới vòng bán kết … năm 1930.

Tuy vậy, trong những năm gần đây, Mỹ cũng đã có những bước chuyển mình nhất định khi giải bóng đá nhà nghề Mỹ không chỉ thu hút được những cái tên lớn như David Beckham, Thierry Henry hay Robbie Keane mà còn bản thân nước Mỹ còn xuất xưởng những cầu thủ có chất lượng khá tốt như Tim Howard, Clint Dempsey, Michael Bradley hay Brad Guzan…

Dưới sự dẫn dắt của HLV Jurgen Klinsmann, người từng đưa ĐTQG Đức tới vị trí thứ ba ở World Cup 2006, Mỹ có trận thắng đầu tiên trên đất Mexico sau 75 năm lịch sử đối đầu của hai đội. Cũng dưới thời HLV Klinsmann, Mỹ đoạt chức vô địch Cúp vàng CONCACAF 2013 và giành quyền dự World Cup 2014 sớm sau những kết quả quan trọng trước đại kình địch Mexico (hòa 0-0 trên sân khách và thắng 2-0 trên sân nhà).

1. Sự kết hợp giữa các nhân tố già và trẻ:

Tuyển Mỹ hiện tại là tập hợp của các cựu binh dày dặn kinh nghiệm và các tuyển thủ trẻ đầy tiềm năng. Nổi bật trong danh sách cựu binh là hai thủ thành Tim Howard và Brad Guzan, tiền vệ trung tâm Jermaine Jones cùng với bộ đôi tấn công đa năng Landon Donovan và Clint Dempsey. Lứa cầu thủ trẻ hoặc chưa-già thì có thể kể tới những cái tên nổi bật như Michael Bradley, Jozy Altidore, Aron Jóhannsson hay Julian Green. Tất cả những cái tên kể trên đều đã và đang khẳng định được bản thân ở châu Âu – sân chơi khắc nghiệt số một thế giới. Việc sở hữu những cầu thủ như vậy cũng giúp HLV Klinsmann có nhiều phương án hơn trong việc bố trí đội hình hoặc thay đổi chiến thuật tùy theo cục diện và tính quan trọng của trận đấu.

murica team vKor

murica team vUkr
Đội hình gồm các cầu thủ đang thi đấu ở MLS (trái) và các cầu thủ đang thi đấu ở châu Âu (phải)

Ở trung tuyến, cặp tiền vệ trung tâm Jones – Bradley sẽ mang đến sự an tâm cho người hâm mộ, bởi Jones đã từng là “máy chém” quan trọng ở trung tuyến của Schalke 04, còn Bradley đã từng có kinh nghiệm thi đấu ở Hà Lan, Đức, Anh và Italia. Dempsey và Donovan có thể đá được ở hai cánh, hộ công hoặc tiền đạo – sự đa năng hiếm thấy ở bóng đá hiện đại.

2. Điểm mạnh: Tuyến tiền vệ và tiền đạo

Như đã nói ở trên, bộ đôi Jones – Bradley là lựa chọn tốt nhất cho hai vị trí tiền vệ trung tâm, bất kể HLV Klinsmann lựa chọn sơ đồ 4-4-2 giăng ngang hay 4-2-3-1. Thậm chí nếu sử dụng sơ đồ 4-4-2 kim cương, Jones vẫn có thể đá vị trí tiền vệ phòng ngự và Bradley chơi ở vị trí số 10 sau hai tiền đạo. Với khả năng điều phối bóng không tồi, Bradley hoàn toàn có thể đảm đương được vai trò này, và minh chứng rõ nhất là trong trận đấu gần đây với Mexico vào ngày 2 tháng Tư vừa qua, khi được xếp đá ở vị trí số 10, Bradley đã tỏa sáng với một bàn thắng và một kiến tạo. Chưa hết, cả Jones và Bradley đều đã từng thi đấu ở Bundesliga, nên sự kết hợp của hai cầu thủ này có thể giúp Mỹ “làm-nên-điều-gì-đó” trước Đức ở trận đấu cuối cùng ở vòng bảng.

Rất khó để định nghĩa đúng vai trò trên sân của Dempsey và Donovan. Có lúc họ thi đấu ở vị trí tiền vệ cánh, có lúc họ được xếp đá hộ công, thậm chí có lúc được đẩy lên chơi tiền đạo cắm. Sự đa dạng và biến hóa trong lối chơi, cùng với khả năng đi bóng và di chuyển của hai ngòi nổ này sẽ gây ra không ít khó khăn cho các cầu thủ phòng ngự của đối phương.

HLV người Đức cũng sẽ không phải quá lo lắng về hàng tiền đạo, bởi ngoài Donovan và Dempsey, trong tay ông còn có Chris “Wondo” Wondolowski, Eddie Johnson, Jozy Altidore, Aron Jóhannsson, Julian Green … Wondolowski với khả năng di chuyển và săn bàn tốt từng là “ác mộng” của John Terry trong trận đấu giữa MLS All-Star và Chelsea năm 2012. Altidore bỏ túi 39 bàn sau 67 trận cho AZ Alkmaar, trong khi đàn em Aron Jóhannsson cũng có 20 bàn sau 35 trận cho AZ. Julian Green hiện đang thi đấu cho Bayern Munich và được coi là một trong những tài năng trẻ sáng giá. Wondo hoặc Altidore có thể đá chính từ đầu, Jóhannsson và Green sẽ đóng vai trò “nhân tố X” sẵn sàng bùng nổ khi được trao cơ hội.

3. Điểm yếu: Hàng thủ và lực lượng dự bị

Hảng thủ sẽ là mối bận tâm lớn nhất của HLV Klinsmann, đơn giản là bởi hầu hết các cầu thủ chủ chốt ở hàng phòng ngự đều chỉ đang chơi bóng ở giải nhà nghề Mỹ MLS – nơi mà chất lượng thi đấu không thể so sánh với các giải đấu ở châu Âu. Các hậu vệ của Mỹ tương đối chậm chạp, khả năng kèm người chưa thực sự tốt và còn thường xuyên mắc lỗi vị trí. Hậu vệ phải Geoff Cameron dù có phong độ cao nhưng anh mới chỉ đang chơi bóng cho Stoke City, một đội bóng hạng trung ở Anh. DaMarcus Beasley vốn là tiền vệ cánh bị kéo xuống đá hậu vệ trái, và anh này cũng đã bước qua sườn dốc bên kia của sự nghiệp. Hãy tưởng tượng những khó khăn họ sẽ gặp phải khi đối mặt với những cầu thủ có tốc độ cũng như khả năng di chuyển cực tốt như Kwadwo Asamoah, Asamoah Gyan (Ghana), Cristiano Ronaldo (Bồ Đào Nha), André Schürrle, Thomas Müller (Đức)…

Ngoài ra, chất lượng cầu thủ dự bị của Mỹ cũng không cao. Giả sử Bradley, Donovan hay Dempsey gặp chấn thương trước ngày World Cup khởi tranh, ai sẽ là người thay thế cho họ? Graham Zusi, Kyle Beckerman, Brad Davis hay Mikkel Diskerud đều chưa thực sự để lại nhiều ấn tượng cho người hâm mộ. Họ có thể thi đấu tròn vai chứ khó lòng mà sắm vai super-sub. Mỹ cần nhiều hơn thế để giành được những kết quả có lợi ở vòng bảng nếu họ mơ tiến sâu ở giải đấu.

4. Cá nhân đáng chú ý: Clint Dempsey

‘Captain America’  là cái tên sáng giá nhất của Mỹ ở giải đấu năm nay. Có thể anh không có số lần khoác áo ĐTQG nhiều như hai người đồng đội DaMarcus Beasley và Landon Donovan, nhưng Dempsey là người được rèn luyện lâu năm ở giải Ngoại Hạng Anh – giải bóng đá khắc nghiệt bậc nhất thế giới. Trong khi Howard là chỗ dựa cho hàng phòng ngự non yếu của Mỹ thì Dempsey – với chiếc băng đội trưởng trên tay – sẽ chịu trách nhiệm dẫn dắt hàng công. Người hâm mộ sẽ hi vọng rất nhiều vào khả năng đi bóng và di chuyển khéo léo, cộng với khả năng ghi bàn nhạy bén của Dempsey.


Mỹ cần những tình huống như thế này…

5. Dự đoán: Dừng chân ở vòng bảng.

Mỹ nằm cùng bảng đấu với những đối thủ rất mạnh là Đức, Bồ Đào Nha và Ghana. Cả ba đối thủ này đều có trình độ cầu thủ các tuyến tương đối đồng đều với nhau và vượt trội hơn hẳn so với Mỹ. Nếu muốn vượt qua được vòng bảng, Mỹ cần có được 3 điểm trước Ghana – đội bóng yếu nhất trong số ba đội bóng cùng bảng, không để thua trước Bồ Đào Nha và Đức nhằm kiếm được ít nhất 2 điểm.

Tuy nhiên, lịch sử đang không đứng về phía Mỹ. Họ chạm trán Ghana hai lần ở World Cup 2006 và 2010, hai lần họ đều chịu thua với tỷ số 1-2. Mỹ cũng gặp Đức hai lần ở World Cup 1998 và 2002, hai lần họ cũng thua trận 0-2 và 0-1. Niềm hi vọng duy nhất của Mỹ là một chiến thắng 3-2 trước Bồ Đào Nha ở World Cup 2002.

Trên giấy tờ thì mọi giả thuyết đều dễ dàng, nhưng để thực hiện được những nhiệm vụ đó, Mỹ sẽ phải chiến đấu với 140% sức lực…

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Tùng Trần
57 bài viết
“Blue”
Phát bóng lên ^