Real Madrid – Bayern Munich: Vinh quang tiếp tục hay nỗi đau đứng lại

bởi Dũng Phan ·

26/04/2012, Santiago Bernabeu, lớp vỏ siêu nhân của Jose Mourinho rớt xuống, ông quỳ gối cầu nguyện cho các học trò. Nhưng vô ích, Bayern Munich đã thắng, trong nụ cười của Manuel Neuer là nước mắt của Cristiano Ronaldo gục ngã trên sân.

Jose Mourinho kneels

Mọi thứ còn lại chỉ là nhòe nhoẹt cho các Madridistas, và cả những người yêu mến Bayern, bởi 20 ngày sau nụ cười trên đất Tây Ban Nha lại là nước mắt ngay trên đất Đức. Hóa ra trận bán kết ấy chỉ là tấn tuồng huyễn hoặc cho cả hai đội. Nhưng Bayern đã đứng dậy mạnh mẽ hơn, đã chiến thắng tại nơi đã vùi dập họ đúng một năm sau bi kịch Arena đó. Còn Real Madrid, vẫn tiếp tục nỗi đau kéo dài 11 năm kể từ vũ đài Scotland 2002.

Hôm nay họ gặp lại nhau, là vinh quang tiếp tục cho Bayern, hay nỗi đau sẽ dừng lại cho Real Madrid?

Bốn lần liên tiếp lọt vào bán kết là một thành tích không quá tệ dành cho Real Madrid, nhưng vì Real Madrid luôn luôn ở trong ám ảnh của giấc mơ “La Decima”, nên dù có thêm bốn lần như thế nữa mà không thể có được chức vô địch, đó vẫn là thất bại.

Guardiola, C.Ronaldo

Hai lần á quân, một lần vô địch trong vòng bốn năm vừa qua là một thành tích kinh khủng khác của Bayern. Nhưng đâu phải đơn thuần mà họ mời Pep Guardiola về nắm quyền. Bởi đế chế này muốn vinh quang kéo dài mãi mãi, với những khát khao phải luôn được làm mới liên tục sau tột đỉnh vinh quang. Pep đã ngăn giấc ngủ say trên đỉnh cao ấy đến với Bayern. Nhưng thật sự, dù có hay không có sự khao khát đó đi chăng nữa, thì cuộc đối đầu của hai đối thủ này đã đủ bao hàm tính lịch sử và tính tráng ca thuộc diện kinh điển của bóng đá Châu Âu.

Đã có rất nhiều thống kê về 20 cuộc đối đầu lịch sử giữa Bayern và Real. Lịch sử cũng nói rất nhiều về hai vị HLV trên băng ghế chỉ đạo. Mà bản thân mỗi người khi cầm quân đội bóng cũ đều là hung thần của đối thủ kia. Chẳng hạn Carlo Ancelotti là khắc tinh của Bayern khi ông ở AC Milan, còn Pep là nỗi ám ảnh của các Madridistas trong các trận “El Clasico” (thắng 9/15 trận). Ở đây, các cổ động viên của cả hai đội đều có trong mình một điểm tựa về người thuyền trưởng, đó là một điều khá thú vị!

Nhưng vốn dĩ “Lịch sử chỉ được viết vào ngày mai”, hai vị tướng xông pha trăm trận này là người hiểu rõ điều đó hơn ai hết, khi đội bóng hôm nay nào phải là kẻ năm xưa họ từng đánh bại. Những thống kê này, biến thành vô nghĩa trước phong độ hiện tại của “Kền kền” và “Hùm xám”.

Ta hãy nói về Bayern Munich trước, đội quân này được xưng tụng bằng rất nhiều mỹ từ kéo dài suốt hơn một năm qua, một đội bóng cực mạnh, không có đối thủ trên đất Đức và gần như không thể ngăn chặn trên đất Châu Âu cho tới thời điểm này. Pep Guardiola đến cùng với những cái tên như Mario Gotze, Thiago Alcantara và cả… Philipp Lahm trên vị trí tiền vệ phòng ngự. Con người vì thế mà dễ triển khai hơn, chiến thuật vì thế mà linh động hơn giữa 4-2-3-1 thời Heynckes và 4-1-4-1 mà Pep ưa thích.

Bayern Munich - Thiago, Lahm, Boateng, Gotze

Thật ra cái mà Pep đưa tới cho các cầu thủ Bayern là một triết lý về cái tư duy chơi bóng linh hoạt, chứ không đơn thuần là lối đá pressing mà họ đã áp dụng liên tục hồi năm ngoái. 4-1-4-1 có thể khiến cho Bayern đơn điệu hơn (vì cầm bóng và chuyền ngang quá nhiều), nhưng vì vốn dĩ đã có sẵn cái chất 4-2-3-1 ở bên trong máu, Bayern sẵn sàng thay đổi tư thế “vồ mồi” khi nhận ra sự bế tắc, cái thay đổi này tạo bất ngờ cho đối thủ, khi đối thủ chưa kịp chuẩn bị cho sự “thay da đổi thịt” của “Hùm xám”, họ đã bị kết liễu.

Hãy chú ý thống kê này trong trận tứ kết lượt về với Manchester United: ở hiệp một, Bayern dùng 319 đường chuyền nhưng sang hiệp hai, Bayern dùng 209 đường chuyền.  Hiệp một, họ không có bàn thắng nào. Hiệp hai, họ có 3 bàn thắng. Rõ ràng Bayern của Pep quá “kì dị”.

Còn Real Madrid – kẻ vừa giành Cup Nhà Vua hồi giữa tuần thì sao? Real Madrid không được may mắn như thế. Ancelotti chơi với duy nhất một sơ đồ là 4-3-3, thỉnh thoảng cũng có một chút biến tấu trong trận như đưa Casemiro vào để tăng khả năng phòng ngự, hoặc Morata để tăng khả năng tấn công, chứ cơ bản thì không có gì thay đổi nhiều về chiến thuật.

Vấn đề là ở chỗ, đôi cánh Cristiano Ronaldo – Gareth Bale là quá khủng khiếp để có thể ngăn chặn. Tức là biết mà không thể chận được. Cũng như biết Xabi Alonso là cửa ngõ chiến thuật của Ancelotti mà phong tỏa Alonso thì Luka Modric lập tức thay thế. Đó là điểm mạnh của Real Madrid, chính xác hơn là của Ancelotti so với thời Mourinho. Đó cũng là điều mà 4-1-4-1 hay 4-2-3-1 của Pep cần tìm lời giải. Tuy vậy, khác với các đối thủ trước mà Pep đối mặt, Ancelotti sẽ không có phòng ngự. Real Madrid sẽ tràn lên tấn công, đôi công sòng phẳng với kẻ đến từ nước Đức. Một lối đá cởi mở sẽ được hình thành ngay trên Bernabeu vào đêm nay.Gareth Bale, Cristiano Ronaldo - Real Madrid

Và khi chiến thuật tấn công được châm ngòi, ta sẽ nhìn vào cặp cánh đầu tiên. Nơi Robben – Ribey gặp Ronaldo – Bale. Đôi cánh Robbery công không mạnh bằng đôi cánh CR7-Bale. Nhưng kẻ phòng thủ chống đôi cánh CR7-Bale lại “ăn đứt” so với cặp cánh phòng thủ của Real với nhiệm vụ ngăn chặn Robery.  Cuối cùng, hóa ra lại hòa nhau.

Mặt trận dồn vào tuyến giữa nơi sở hữu những tiền vệ xuât sắc nhất của bóng đá thế giới, là Alonso, Modric, Di Maria, Isco bên phía Real Madrid, là Javi Martinez, Schweinsteiger, Mario Goetze, Thomas Mueller bên phía Bayern. Một bên hơn về sự lắt léo, một bên hơn về cái vững chãi. Mặt trận đổ dồn lên tuyến đầu, nơi khẩu thần công độc lập Mandzukic với tiền đạo chơi tập thể giỏi Karim Benzema.

Chỉ qua từng dòng ấy thôi, ta đã hiểu cặp đấu này thật sự không dễ đoán một chút nào. Quá ngang sức ngang tài, rất đồng cân đồng lại, nếu ta xem Real bị đánh giá yếu hơn một chút thì họ lập tức được lợi thế sân nhà bù lại. “Kền kền” và “Hùm xám” gặp nhau, kẻ thắng hay kẻ bại đều sẽ cống hiến cho người hâm mộ bóng những phút giây rực rỡ nhất trên thánh địa Bernabeu, đó là điều chắc chắn. Bởi họ là hai đội bóng hay nhất Châu Âu mùa giải này.

Một trận chung kết sớm thật sự!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^