“Xe buýt xịn” đã thắng!

bởi Dũng Lê ·

Cộng đồng mạng là một giống loài kì lạ – họ có thể dễ dàng “phát sốt”, “phát cuồng”, “điên đảo” về mọi chuyện. Chelsea đổ bê tông và hạ gục Liverpool,  người ta tung hô cái gọi là “nghệ thuật dựng xe buýt” của Jose Mourinho và đưa ông lên tận mây xanh. Ít ai nhận ra hai điều: 1-Chiến thắng ấy của Chelsea là nhờ một sai sót cá nhân của đối thủ; 2-Ít lâu trước đó, họ đã thất bại trong việc tìm kiếm một chiến thắng trước đội bét bảng Ngoại Hạng Anh là Sunderland.

Khoan, điều thứ hai phải chăng không liên quan? Nhưng rất liên quan đấy chứ: nó là một trong nhiều ví dụ để cho thấy rằng dù tài giỏi đến bao nhiêu thì Người Đặc Biệt cũng không phải là hoàn hảo và những “triết gia bóng đá” có quyền phán xét ông. Hơn nữa, đội hình của Chelsea mùa này càng chưa hoàn thiện như ý của Mourinho.

Và trận thua Atletico Madrid đêm qua lại là một ví dụ tiêu biểu khác rằng dù tài ba tới mấy thì cũng có lúc ông tính toán sai.

“Lý thuyết xe buýt”

Chúng ta đã nói rất nhiều tới hình ảnh “xe buýt” để miêu tả phương pháp phòng ngự nhiều lớp của những đội bóng như West Ham, Chelsea, Atletico và thậm chí cả… Real Madrid trong hai lượt trận bán kết Champions League 2013/14 gặp Bayern Munich.

Phương pháp phòng thủ “xe buýt” có thể tóm gọn trong một vài gạch đầu dòng sau:

– Đội sử dụng sẽ dựng ra các hàng ngang chắn trước khung thành. Thông thường là hai hàng ngang, tuy nhiên cũng có nhiều biến đổi tùy phương pháp mỗi đội.

– Các hàng ngang này luôn giữ cự ly rất gần với nhau (khoảng 5 mét giữa hai hàng) và di chuyển như một khối tùy theo vị trí của bóng.

Mỗi đội bóng sử dụng phương pháp này lại có một sự khác biệt. Ví dụ, West Ham United thường có hai hàng ngang, mỗi hàng 4 cầu thủ, tiền vệ công (Kevin Nolan) sẽ liên tục pressing theo bóng. Với Chelsea, họ thường ít áp sát và vào bóng mạnh mẽ, dựa nhiều vào chất lượng tranh chấp bóng bổng/khả năng cắt đường chuyền của các cầu thủ phòng ngự. Atletico lại là một dạng khác: Sau khi đảm bảo được cự ly giữa các hàng ngang, họ sẽ liên tục áp sát tắc bóng quyết liệt với 2-3 cầu thủ ở các vị trí quanh khu vực có bóng.

le Atleti bus

Mourinho & Chelsea đã sai như thế nào?

Ngoài bàn thắng từ chấm phạt đền của Diego Costa sau pha vung chân rất thiếu trách nhiệm của Samuel Eto’o, cả ba bàn thắng của trận này đều có thể coi là những ví dụ tiêu biểu cho việc “sai lý thuyết”.

Các tình huống dẫn đến các bàn thắng hầu như đều theo một lý do duy nhất: hậu vệ biên bị kéo khỏi vị trí, trong khi các đồng đội không kịp “di chuyển như một khối” để bọc lót.

Ví dụ, trong bàn thắng đầu tiên diễn ra phút thứ 36, Cesar Azpilicueta đã có một tình huống “dụ” Filipe Luis ra khỏi vị trí cực kỳ thông minh, từ đó khoảng trống đã lộ ra để Willian khai thác:

1st goal

Cũng cần dành lời khen ngợi cho pha giữ bóng của tiền vệ tóc xù trong tình huống này.

Tuy nhiên đây cũng gần như là tình huống duy nhất Atletico mắc lỗi. Họ đã hoàn toàn tập trung và không bị lôi cuốn trong các pha di chuyển sau đó của Chelsea. Người lại, đội bóng thành London không làm được việc này.

Bàn gỡ hòa của Atleti cũng diễn ra trong một tình huống tương tự. Nhiều người cho rằng Ashley Cole đã bỏ vị trí, kì thực anh chỉ theo kèm Koke:

2nd goal

Cần chỉ ra Eden Hazard khi cầu thủ này đã hoàn toàn không để ý pha di chuyển của Juanfran.

Nếu vấn đề này chỉ xảy ra một lần, đó có thể coi là sai lầm của một vài cá nhân, nhưng khi nó đã xảy ra tới lần thứ hai, trách nhiệm chỉ có thể qui về Mourinho. Bởi ở tình huống dẫn đến bàn ấn định tỉ số do Arda Turan ghi, lại một câu chuyện hoàn toàn tương tự diễn ra:

4th goal

Dễ nhận ra việc Koke một lần nữa rời khỏi cánh phải và Azpilicueta (khi này đã thay Cole đá hậu vệ trái) một lần nữa bị hút theo đến mức… dẫm chân Gary Cahill. Juanfran một lần nữa tận dụng việc Hazard mải hướng về trái bóng để khai thác khoảng trống trước khi tạt bóng vào trong.

Rõ ràng, các hậu vệ biên của Chelsea sẽ không thể liên tục có những pha bóng bị hút theo nếu Mourinho không chỉ đạo cho họ theo kèm người kiểu một chọi một đến mức rơi vào tình huống bỏ vị trí theo người như vậy.

Kết luận

Atletico có thể là đội bóng… nghèo nhất, ít được trông chờ nhất lọt vào chung kết Champions League trong 10 năm qua, nhưng rõ ràng họ đã đánh bại Chelsea một cách sòng phẳng.

Chelsea tuy thua cuộc tâm phục khẩu phục nhưng rõ ràng họ có đủ tiềm năng để một lần nữa hi vọng tranh ngôi vương mùa sau, khi họ đã có Nemanja Matic và những sự bổ sung cần thiết cho vị trí tiền đạo. Vấn đề của Mourinho giờ có lẽ sẽ là thuyết phục những cá nhân không hài lòng (Eden Hazard) tập trung vào chuyên môn.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^