Liverpool: Anh hùng lỡ bước, sẽ lại vươn lên

bởi KP ·

Câu chuyện mùa giải 2013-2014, bất kể kết cục, đã trở thành chuyến tàu lượn siêu tốc về cảm xúc cho tất cả nhưng ai yêu mến Liverpool. Từ mục tiêu trở lại top 4, đến giấc mơ vô địch, rồi đến chặng cuối ngỡ như đầy hụt hẫng, Liverpool đã cho người xem biết đến tất cả những cung bậc của cảm xúc qua trái bóng tròn.

Luis Suarez đã khóc. Anh đã khóc rất lâu. Vạt áo che mất khuôn mặt mà chỉ ít lâu trước đó, người ta đã thấy biết bao nhiêu là nụ cười. Xét thành quả so với đầu tư, Suarez và các đồng đội đã chiến đấu như những vị anh hùng. Những giọt lệ đã rơi, khóc thương cho những vị anh hùng lỡ bước.

suarez cry
Suarez đã khóc

Bóng đá đã đi theo phong trào của điện ảnh hiện đại và sản sinh ra một thế hệ mới những siêu anh hùng như Liverpool, như Atletico Madrid. Vẫn còn đó nhưng năng lực siêu nhiên đòi hòi trí tưởng tượng của người xem, nhưng hình tượng những vị anh hùng quen thuộc giờ còn có thêm một chút gia vị của thực tế.

Những nhân vật như Bruce Wayne của Christopher Nolan, Tony Stark của Jon Favreau, hay Clark Kent của Zack Snyder đã được xây dựng để có thiếu sót một cách có chủ ý. Đơn giản vì người xem đã bị bão hoà bởi thực tế. Họ muốn ngước nhìn những vị anh hùng trên, không chỉ với một sự ngưỡng mộ tuyệt đối, mà còn với một chút cảm thông và chia sẻ nữa.

Ai cũng phải công nhận, Liverpool chưa phải là một tập thể hoàn hảo. Chính vì những thiếu sót nên mùa giải trước họ chỉ xếp thứ bảy và khởi đầu mùa giải này, không một ai dám tiên đoán vị trí và điểm số hiện nay của Liverpool trên bảng xếp hạng.

Liverpool là câu chuyện của một lối chơi còn đang tìm kiếm sự cân bằng giữa công và thủ, của những vị anh hùng sa cơ đang tìm đường trở lại, và của những ông chủ lập dị muốn vận hành bóng đá theo kiểu Mỹ. Một tập thể chưa hoàn hảo nhưng luôn vươn lên. Liverpool, từ lâu, đã khiến người ta vừa yêu, vừa trách như thế.

Vô địch chưa phải là mục tiêu

Liverpool có thể đã vuột mất chức vô địch nhưng nhìn chung cục diện mùa giải, Liverpool không phải thẹn thùng. Suarez, xin anh hãy ngừng khóc. Những giọt lệ rơi cho nhiều sai sót còn cần khắc phục là đúng. Khóc vì xấu hổ hay bi quan thì không nên.

Liverpool, sau 37 vòng đấu hiện đang đứng đầu bảng Premier League với 81 điểm, và mùa sau sẽ vào thẳng vòng bảng Champions League.

Xin lặp lại: Liverpool, sau 37 vòng đấu hiện đang đứng đầu bảng Premier League với 81 điểm và mùa sau sẽ vào thẳng vòng bảng Champions League.

Lần cuối cùng Liverpool đá Champions League là mùa giải 2008-2009, đã bốn năm trước.

Liverpool của Brendan Rodgers đã có những chuẩn bị gì để đăng cai ngôi vô địch mùa giải này? Ông mua ba hậu vệ – Tiago Illori, Kolo Toure và Mamadou Sakho. Ông mua một tiền đạo duy nhất là Iago Aspas, và mua một tiền vệ là Luis Alberto. Ông đồng thời cũng thay thế thủ môn Pepe Reina bằng Simon Mignolet. Hết.

Ngoài Sakho ra, Liverpool gần như không có bất kỳ thay đổi nào về mặt nhân sự để có thể tạo nên sự khác biệt so với mùa giải trước, mùa giải mà họ xếp thứ bảy. (Vâng, tôi đã quên liệt kê Victor Moses, nhưng mà thôi kệ đi.)

victor moses


Liverpool cần nhiều hơn là Victor Moses

Điều càng làm cho thế sự u ám hơn là những gì xảy ra xung quanh Liverpool. Manchester City bỏ ra gần 120 triệu euro để tăng cường lực lượng cho tân HLV Manuel Pellegrini. Họ có đội hình đủ dày để David Silva chỉ phải thong thả ra sân từ ghế dự bị trong thế trận phải thắng Everton hồi cuối tuần. Tỉ số ở Goodison Park được định đoạt vào phút 48’, khi Samir Nasri (trị giá 22 triệu euro) dẻo dai đi bóng rồi kiến tạo cho Edin Dzeko (24 triệu euro) ghi bàn gia tăng cách biệt cho City. Trên ghế dự bị, tiền đạo trị giá 27 triệu euro là Alvaro Negredo thậm chí còn không có được cơ hội xỏ giày ra sân đá bóng.

Tottenham được nhiều chuyên gia dự đoán là đội sẽ lọt vào top 4 mùa giải này. Họ bán Gareth Bale với giá 91 triệu euro và ông trùm thương thảo Daniel Levy đã dùng số tiền đó để tái đầu tư vào một loạt những hợp đồng mà chỉ có mơ, một Liverpool không có Champions League, mới dám nghĩ tới. Erik Lamela (30 triệu euro) và Roberto Soldado (26,4 triệu euro) chỉ là hai trong số nhiều mác giá đáng gờm mà Tottenham sưu tầm được.

Đến cả CLB thường dè sẻn như Arsenal cũng đã chịu bỏ ra 50 triệu euro để chiêu hộ Mesut Ozil, sau khi bạo dạn ra giá mua Luis Suarez nhưng không thành công.

Tiền đồ mùa giải 2013-2014 của Liverpool nhìn chung là bi quan. Manchester City củng cố như một CLB sẽ vô địch. Tottenham tăng cường như một CLB ôm mộng vô địch. Đó là chưa kể tới Chelsea, đội đã bỏ ra hơn 50 triệu euro chỉ trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông vừa qua.

Liverpool? Họ chuẩn bị như một CLB sẽ nhảy cẫng lên nếu được về nhì với 81 điểm. Liverpool đã vượt chỉ tiêu như vậy nhưng làm thế nào để lý giải cái cảm giác hụt hẫng và thất vọng mà các CĐV Liverpool đang trải qua?

Làm thế nào để hiểu, trong mớ ngổn ngang những mảnh vỡ của hàng triệu triệu con tim tan nát của các kopite trên toàn thế giới?

Không kỳ vọng. Hy vọng. Thiếu sót. Và, trượt ngã.

Liverpool hụt hẫng đơn giản vì họ đã đến quá gần. Cái cảm giác mà chỉ những kẻ đã từng thua cuộc mới có thể hiểu được. Hãy đọc cuốn tự truyện của Pirlo, đoạn anh kể về đêm Istanbul, lấy cảm xúc đó nhân lên mười lần thì bạn sẽ hiểu những suy nghĩ hiện đang ám ảnh người hâm mộ Liverpool. Mười lần hơn vì ít ra AC Milan còn có Athen 2007…

pirlo
“…Tôi đã thử tất cả với Istanbul và vẫn không thể ngẫm ra được quá mấy chữ sau: ‘Con m* nó'”

Nhìn vào những chứng cớ hiện hữu, việc Liverpool ngay cả mơ tới chức vô địch đã là một điều hoàn toàn vô lý. Nhưng Rodgers và các học trò đã thách thức số phận bằng lối chơi đẹp mắt, ghi bàn thắng nhiều, và đơn giản là bằng những trận thắng. Từng trận, từng trận một, Liverpool đã làm người ta tin vào điều không thể:

  • Liverpool thắng Tottenham 0-5, trận thắng trên sân khách đậm nhất mùa giải.
  • Trận đấu có tổng số bàn thắng cao nhất: Cardiff 3-6 Liverpool. Sáu bàn trên sân khách!
  • Chuỗi trận thắng dài nhất: 11 trận, Liverpool.
  • Nhiều trận thắng nhất: 25, Liverpool (đồng thành tích với Manchester City).
  • Thua ít nhất: 6 trận, Liverpool.
  • Ghi bàn nhiều nhất: 99 bàn, Liverpool, một kỷ lục mới của Premier League.
  • Cầu thủ ghi bàn nhiều nhất: Luis Suarez, san bằng kỷ lục ghi bàn trong một mùa giải 38 trận của Cristiano Ronaldo và Alan Shearer.

Cứ mỗi lần logic le lói lên được một ít thì lại có năm, sáu nhưng thống kê như trên vươn lên chiếm hữu lý trí của NHM Liverpool. Liverpool thậm chí đã làm xiêu lòng cả giới chuyên gia và fan đối lập. Họ đã tin. Điệp khúc “chức vô địch là của Liverpool để mất” (It’s Liverpool’s to lose) cứ lặp đi lặp lại như bùa chú thôi miên trên khắp các mặt báo tại UK.

Liverpool đã có rất nhiều trận thắng hoàn hảo trong mùa giải này nhưng họ cũng đã có rất nhiều trận thắng hẹp, những trận suýt thua, khiến nhiều người lo lắng. Khi chặng nước rút bắt đầu, Liverpool suýt hoà Fulham 2-2 trên sân khách với hai lần bị dẫn trước và nếu không nhờ pha đi bóng của Daniel Sturridge vào những phút cuối giờ để giành penalty, Liverpool đã không thể có trọn ba điểm. Liverpool thắng Swansea 4-3 trên sân nhà. Ghi hai bàn dẫn trước để rồi bị gỡ lại 2-2 trong vòng năm phút. Kịch bản vừa lặp lại trong trận hoà Crystal Palace vừa qua. Liverpool thắng hẹp hòi 2-1 trước Sunderland ngay trên sân nhà. Liverpool thắng sau khi Steven Gerrard nhận được quả penalty vào phút 70’ trước West Ham.

Vấn đề của những trận thắng là chúng đủ quyền lực để che đậy bất kỳ sai sót nào. Trận hoà Crystal Palace vừa qua thực sự chả có gì ngạc nhiên đối với một fan Liverpool có trí nhớ tốt. Liverpool đã thi đấu như vậy cả mùa giải. Vấn đề ở chỗ vào vòng kế cuối này, họ đã không còn đủ thể lực để cân bằng sai sót bằng những bàn thắng. Trong một ngày, chính xác hơn là một tháng, Suarez đã mất cảm giác tận dụng từng cơ hội anh được trao, Liverpool cuối cùng cũng đã trở về với thực tại.

Bm5fAklCAAArvKb.jpg_large
Ghi bàn không là chưa đủ.

Tấn công thắng một trận nhưng phòng ngự sẽ giành chức vô địch cho cả một mùa giải. Với Liverpool, không có câu nói nào thâm thuý hơn vào thời điểm này.

Bài toán phòng ngự

Khi Gerrard thôi thúc các đồng đội sau trận thắng Manchester City đầy kịch tính với câu nói “chúng ta lại đá như thế” (we go again), anh không cổ xuý cho kiểu thi đấu dẫn trước, để gỡ, và thắng thót tim của Liverpool. Thế mà lần lượt trước Norwich, trước Crystal Palace, thế trận lại diễn ra đúng y như vậy.

Liverpool tấn công vồn vã và thổi hồn Anfield vào từng lá cỏ trên sân Carrow Road, sân Selhurst Park, qua những bàn thắng dẫn trước. Đáng tiếc, khi lối chơi tấn công của Liverpool vừa khiến người ta trầm trồ thì dường như ngay lập tức, cách họ phòng ngự lại mang đến những tiếng thở dài tiếc nuối.

Liverpool hiện đang cách rất xa hình tượng và lối chơi của một đội bóng trên đà vô địch với khả năng công, thủ quá chênh lệch. Từng cú sút và từng cơ hội cho Dwight Gayle đã chứng minh Liverpool cần tìm sự cân bằng giữa phòng ngự và tấn công.

Nhiều fan hâm mộ Liverpool đã khóc thét “Gọi Carragher về đi!” khi Crystal Palace gỡ hoà 3-3 nhưng có mười Carragher ở tuổi đôi mươi cũng chưa chắc giải quyết được vấn đề phòng ngự của Liverpool vào thời điểm này.

Theo như Rodgers trả lời phỏng vấn sau trận thắng Swansea 4-3 thì việc Liverpool để thủng lưới nhiều như vậy không phải là lỗi hệ thống:

Công tác huấn luyện không phải là lý do; nhìn mấy bàn thắng mà chúng tôi để thủng lưới mà xem, bạn không thể dạy những sai lầm như vậy được. Đây không phải vấn đề về hệ thống thi đấu. Đơn giản đó là những sai lầm, những quyết định cá nhân đã khiến chúng tôi phải trả giá.

Trong một blog cho ESPN FC, cây viết David Usher đã không đồng ý với nhận định của Rodgers. Usher nhìn nhận lỗi cá nhân như trong tình huống Toure “kiến tạo” cho Victor Anichebe của Westbrom hay tình huống Skrtel kéo áo Bony của Swansea, nhưng ông cũng nhấn mạnh:

Chiến thuật và công tác huấn luyện chắc chắn đã có tác động tới những vấn đề nơi hàng phòng ngự của Liverpool.

Bàn về hệ thống, kể từ khi Rodgers chuyển sang đá 4-4-2 với cách bố trí các tiền vệ theo mô hình kim cương, Liverpool chống bóng từ hai cánh yếu hơn hẳn. Sơ đồ 4-4-2 KC thiên về đánh trung lộ và hoàn toàn không có cặp tiền vệ cánh rõ rệt như các sơ đồ khác. Khi đối phương có hậu vệ biên lên chồng cánh phối hợp với tiền vệ cánh của họ thì Liverpool hay phòng ngự rất lúng túng với Johnson và Flanagan thường xuyên bị đánh đồng. Điểm yếu từ hai biên càng lộ rõ hơn khi Johnson hay Flanagan mải mê dồn lên tham gia tấn công, vốn là bản sắc của Liverpool mùa giải này.

Trong trận thắng Norwich, Liverpool thủng lưới hai bàn sau khi Neil Adam bố trí các học trò từ sơ đồ phản chiếu 4-4-2 KC của Liverpool sang 4-2-3-1 với trọng tâm là tấn công từ hai cánh. Liverpool ngay lập tức bị mất thế trận, và đội chủ nhà suýt bắt Liverpool phải chia điểm với hai bàn gỡ từ các tình huống tạt bóng vào từ hai cánh. Gary Hooper gỡ 1-2 từ một quả tạt của Daniel Whittaker từ cánh phải. Robert Snodgrass gỡ 3-2 cũng từ một quả tạt khác từ cánh trái của Martin Olsson.

Trong trận hoà Crystal Palace vừa qua, Liverpool mắc lỗi phòng ngự cánh tương tự trong bàn gỡ lại 3-2 cho Palace. Yannick Bolasie cướp được bóng từ phần sân nhà, đua bóng qua Philippe Coutinho, và nhắm thẳng cánh của Johnson mà khoét. Anh vượt qua Glen Johnson dễ dàng và nếu để ý, bạn sẽ thấy rõ Coutinho, người thay thế Lucas Leiva và có trách nhiệm phòng ngự biên cực kỳ quan trọng đã không nhận thức đươc vai trò của mình.

Trong khi Coutinho thong thả bước về hướng khung thành của Simon Mignolet thì Chris Gayle đã tung cú dứt điểm ngoạn ngục để có bàn gỡ cho Palace. Làm thế nào để dạy các tiền vệ trung tâm phòng ngự biên? Trừ phi tiền vệ trung tâm là cầu thủ có hai phổi như Henderson, điều này là một thách thức lớn.

442 diamond
Phòng ngự biên trong sơ đồ 4-4-2 kim cương

Để phòng ngự cánh hiệu quả trong sơ đồ 4-4-2 KC, điểm mấu chốt là ở Gerrard, tiền vệ trụ, và hai tiền vệ trung tâm đá phía trước anh. Joe Allen và Lucas hoặc Coutinho phải tích cực dạt cánh để hỗ trợ hai nhóm phòng ngự cánh bao gồm Johnson/Jon Flanagan, Martin Skrtel/Sakho, và Gerrard. Trong tình huống mà Allen và Lucas không giúp ích được nhiều thì thay đổi cách bố trí đội hình để có tiền vệ cánh rõ rệt cũng là một giải pháp phòng ngự biên.

Rodgers đã làm y như vậy và chuyển Liverpool sang đá 4-3-3 với Raheem Sterling và Coutinho đá cánh nhằm đối phó với 4-2-3-1 của Neil Adam trong trận thắng Norwich.

Trong trận hoà Palace vừa qua, Rodgers đã có thay đổi tương tự khi rút một tiền đạo là Sturridge ra và thay vào một tiền vệ chạy cánh là Victor Moses nhưng một khi Palace có quán tính thì tất cả đã quá muộn.

Sẽ lại vươn lên

Thua trước Chelsea, Rodgers và các họ trò rút ra được một bài học. Hoà trước Crystal Palace, họ lại bỏ thêm được một bài học khác vào túi kinh nghiệm về cuộc đua đường trường ở Premier League. Liverpool nếu về nhì vào mùa 2013-2014 vẫn sẽ khác Liverpool khi về nhì vào mùa 2008-2009. Khi đó Liverpool không có Brendan Rodgers, người luôn biết nhận sai và sửa lỗi, và khi đó, Liverpool không có FSG, những ông chủ với “mục đích duy nhất khi làm thể thao là để giành chiến thắng.”

Để khắc phục lỗi phòng ngự, Liverpool cần thêm những cầu thủ có thể lực như Jordan Henderson. Một đội hình dày hơn với một ít xoay vòng nhân sự sẽ tạo nên sự khác biệt trong những chặng nước rút. Nếu tiếp tục với sơ đồ 4-4-2 kim cương, Rodgers cần điều chỉnh cách ông chỉ đạo các học trò phòng ngự biên.

Bm6Lc_MCEAAdZ-d.jpg_large
2013-2014 là thành tích và bài học lớn cho Brendan Rodgers

Tôi là CĐV Liverpool. Tình cảm của tôi và Liverpool là một khái niệm vô lý và không thể định lượng. Mất điểm trước Palace không làm tôi yêu mến CLB này ít hơn. Vào ngày thi đấu cuối cùng của mùa giải, tôi vẫn sẽ dõi theo chân các anh như những ngày qua. Liverpool là khi Gerrard trượt ngã vẫn hát vang, khi để mất quyền vô địch vẫn nghe You’ll Never Walk Alone lan toả bốn góc khán đài Anfield.

Người ta nói tôi khờ quá. Ừ thì biết làm sao, đó là cách tôi đã trở thành một phần của Liverpool, một phần của tập thể này.

Thất bại không phải là bản sắc của Liverpool, nhưng đặt CLB trước mọi danh hiệu hay điểm số nhất thời chính là bản sắc của CĐV Liverpool.Không như thế thì làm sao chờ được những 24 năm và sẵn sàng chờ đợi thêm? Liverpool, bằng cách này hay cách khác, dù sớm hay muộn, vẫn luôn tìm cách vươn lên. Chính sau những thế rướn bấp bênh để rồi trượt ngã là lúc Liverpool sẽ lại vươn lên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đêm đen thường tăm tối nhất trước khi bình mình bừng sáng.

Cứ mỗi ngày trôi qua, Rodgers và các học trò lại tích luỹ được thêm những bài học quý giá. Ngay giờ phút này đây, khi dư âm của cú vấp trên sân Selhurst Park vẫn còn nặng nề trong tôi, Liverpool vẫn đang chuyển mình để chờ cơ hội vươn lên, to go again.

Ngay giờ phút này đây, tôi biết ông John W. Henry đang nhịp chân nôn nóng, đang rít hết hơi xì gà này đến hơi xì gà khác với đôi mày trĩu nặng toan tính bước đi tiếp theo cho CLB trong thị trường chuyển nhượng Hè. Liverpool đã có Champions League, đã có một lối chơi, đã nhận biết sai sót, và việc cần làm lúc này là tìm thêm những viên gạch phù hợp để (lại) gầy dựng một đế chế.

Chưa từng có CLB nào đi từ hạng bảy đến hạng nhất nhưng tin tôi đi, để đến được hạng nhất, bạn phải biết cách về nhì đã.

If you are first, you are first. If you are second, well, you are getting close.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
KP
43 bài viết
“LiverpoolFC Vietnam Community. Facebook: @kpham.lfc”
Phát bóng lên ^