Trước thềm World Cup 2014 – Tây Ban Nha: Lịch sử đợi ngài, nhà ĐKVĐ!

bởi Dũng Phan ·

Ai là người mong Tây Ban Nha vô địch nhất? NHM của họ.

Ai là người mong Tây Ban Nha thất bại? NHM của tất cả các đội còn lại.

Vốn dĩ không phải vì yêu hay ghét nữa rồi, mà ở chỗ “Thiếu” và “Quá đủ”.

Tây Ban Nha với ba chức vô địch liên tiếp từ Euro sang World Cup đã tạo nên một đế chế đáng ghét với tất cả phần còn lại, tạo ra quá nhiều kẻ thù, quá nhiều âm mưu lật đổ ngai vàng từ những kẻ thách thức. Trong cái giai đoạn hoàng kim nhất lịch sử bóng đá Tây Ban Nha này, từ cấp ĐTQG sang cấp CLB, cho đến các ĐT trẻ. Những sản phẩm đến từ Tây Ban Nha đều là những sản phẩm chiến thắng. Người dân yêu mến bóng đá Tây Ban Nha đã và đang sống trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời họ.

Bởi thế họ không hề muốn tỉnh dậy, vẫn muốn mơ tiếp. Mơ một giấc mơ trên đất nước Brazil xinh đẹp.

1. Điểm yếu: Cặp trung vệ và… Barca

Pique upset - Barcelona

Ai cũng biết rằng, “La Furia Roja” là một đội bóng đã bắt đầu thống trị vào năm 2008, bằng bộ óc của cố HLV huyền thoại Luis Aragones, trên buồng phổi Xavi-Iniesta. Tại đấy một triết lý bóng đá từ thuở Johan Cruyff đã được đưa lên thành thực thể: tiqui-taca. Thứ bóng đá tưởng chừng như không thể ngăn chặn đã hình thành.

Với vũ khí mang tên tiqui-taca ở trong tay, “La Roja” đã thống trị bóng đá thế giới trên bộ xương sống đến từ Barcelona. Vẫn có một câu nói vui rằng:  Tây Ban Nha = Barcelona – Messi + Iker Casillas. Thế là đủ hiểu, vai trò của Barca trong những năm tháng chiến thắng này của ĐTQG Tây Ban Nha là lớn lao đến thế nào.

Nhưng cũng vì thế mà người ta sẽ đặt câu hỏi về cái chết cho “La Roja” nếu Barca và tiqui-taca bị diệt vong. Điều ấy đã trở thành nỗi nghi ngờ không phải từ bây giờ, mà là từ năm ngoái sau thất bại bạc nhược với tỉ số 0-3 trước Brazil tại trận chung kết Confederations Cup. Khi cuộc khủng hoảng lan tràn lên Barca trong mùa giải này, thì Tây Ban Nha vốn dĩ luôn đứng trên xương sống của một Barcelona có khả năng sẽ phải oằn mình.

Một điểm yếu nữa của Tây Ban Nha mà ít ai nhận ra, đó chính là cặp trung vệ. Sergio Ramos là một hậu vệ quá nóng nảy và dễ mắc sai lầm, trong khi Gerard Pique xuống phong độ thê thảm; Carles Puyol bị gánh nặng tuổi tác đè nặng (chưa kể hai người này còn bị chấn thương dài ngày); Raul Abiol thì chưa bao giờ được tin tưởng. Tây Ban Nha có hàng tiền vệ cực mạnh, có những tiền đạo thượng hạng, nhưng chưa chắc đã có một cặp trung vệ an tâm. Và đây chính là điểm yếu tiềm ẩn rủi ro cao nhất của “La Roja” ở Brazil năm nay.

2. Điểm mạnh: Thừa thãi nhân tài

Navas, Cazorla, Silva - Spain

Sẽ là sai lầm nếu ta cho rằng Tây Ban Nha đá 100% giống với Barcelona, và vì thế cũng sẽ bị khắc chế như Barcelona. Đúng là họ đã sử dụng bộ óc của Xavi trong việc điều tiết bóng, sử dụng đôi chân của Busquets trong việc thu hồi, cùng thiên tài của Iniesta trong việc công phá. Nhưng khác với sự phụ thuộc quá lớn vào tiqui-taca, vị HLV người râu kẽm tới từ Madrid này là một bậc thầy về chiến thuật, ví dụ như cái cách “biến tấu” ở vị trí tiền vệ đánh chặn thay vì một Marco Senna như thời Luis Aragones, ông sử dụng hai người là Xabi Alonso – Busquest ở vị trí trung tâm.

Ông cũng là chuyên gia về “liệu cơm gắp mắm” trong chiến thuật. Không ai là không nhớ 4-6-0 mà ông sử dụng ở Euro 2012 vì quá thất vọng với những tiền đạo mà mình có trong tay. 4-6-0 với Fabregas ở vị trí tiền đạo ảo đã đưa Del Bosque tới chức vô địch. Bây giờ “Ngài râu kẽm” không cần phải vất vả như vậy nữa khi đã có được sự phục vụ của Diego Costa đầy tin tưởng.

Nhưng nếu Vicente Del Bosque mà nhận thấy tiqui-taca đã bị bắt bài thì với đội hình cao thủ đông như mây này, Del Bosque thừa sức sống và chiến đấu mà không khốn khổ như Tata Martito ở Barcelona. Hãy nhìn lại trong tay hàng tiền vệ ông có ai? David Silva, Santi Cazorla, Navas, Martinez, Alonso và Juan Mata, họ thừa đủ để giúp ông có thể triển khai một lối đá không quá phụ thuộc tiqui-taca.

Điểm mạnh lớn nhất của Tây Ban Nha nằm ở lực lượng nhân tài khủng khiếp mà họ mang đến Nam Phi, cùng một lối đá xoay sở đầy đa dạng. Nếu ở Brazil 2014 này, chúng ta thấy Del Bosque cho Tây Ban Nha đá 4-2-3-1 với 4 hậu vệ là Arbeloa, Jordi Alba ở hai cánh, Ramos – Pique cặp trung vệ, trung tâm là Alonso và Busquets, hai cánh là Iniesta và Silva, Mata hộ công cho Diego Costa thì không có gì phải bất ngờ cả. Đội hình ấy, đủ sức thách thức tất cả.

3. Ngôi sao đáng chú ý: Diego Costa

Diego Costa - Spain

Nếu nói tới ngôi sao lớn nhất của Tây Ban Nha thì phải là Iniesta, nhưng nếu là kẻ đáng chú ý nhất thì chắc chắn phải là Diego Costa chứ không thể là ai khác. Ở anh có sự tò mò, sự nghi ngờ, sự thích thú, nhưng cũng có sự tin tưởng.

Miếng ghép còn thiếu của Del Bosque đã được gọi tên, cơn đau đầu của “Ngài râu kẽm” vì sở hữu trong tay những tiền đạo không tương xứng với những tiền vệ đã được Costa giải đáp rất ngoạn mục. Trong cái mùa giải mà anh xuất hiện ở bóng đá Châu Âu đầy rực rỡ với vinh quang của Atletico Madrid. Costa là niềm hy vọng lớn nhất. Sự dũng mãnh, tinh thần chiến đấu, khả năng càn lướt và cái mũi ngửi bàn thắng cực nhạy.

Diego Costa là một trung phong cắm bậc thầy trong thế giới bóng đá hiện đại. Cầu thủ này đã sống và chiến đấu bên dưới sự chỉ đạo của Simeone, anh mang trong mình sự khát khao khẳng định và lối đá không khoan nhượng. Thật sự, Diego Costa chẳng khác gì đôi cánh cho con hổ Tây Ban Nha tiếp tục gầm vang trên đất Brazil.

4. Dự đoán: Lọt vào bán kết

Iniesta - Spain

Chúng ta hãy nhìn vào bảng đấu mà Tây Ban Nha góp mặt tại kỳ WC này. Họ ở một bảng đấu rất khó nhằn và một nhánh đấu cực kỳ đáng sợ. Tây Ban Nha nằm ở bảng B cùng với các đội Chi Lê, Úc và đặc biệt… Hà Lan. Hà Lan đương nhiên là đối thủ lớn, còn Chi Lê lại không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.

Điều đáng nói ở chỗ: Hà Lan và Tây Ban Nha sẽ phải giành nhau vị trí đầu bảng, bởi nếu hai kẻ này thất bại trong việc giành lấy vị trí ấy, họ có khả năng sẽ đối mặt với chính đối thủ Brazil – đội bóng có khả năng nhất bảng A ngay ở vòng 1/8.  Đối mặt với Brazil quá sớm như thế, là một cái gì đó không dễ chịu chút nào. Chưa kể nếu có vượt qua được vòng 1/8, Italia và Anh có thể đứng chờ Tây Ban Nha ở vòng tứ kết. Thật sự, Tây Ban Nha đủ tiềm lực để đi tới vòng bán kết. Nhưng vấn đề là ở chỗ chướng ngại vật đặt ra cho Tây Ban Nha ở nhánh đấu này là quá cao, dẫn tới quá nhiều rủi ro chờ họ trên con đường này, sự chông gai ấy rất dễ khiến cho các trụ cột của họ vốn đã chinh chiến quá nhiều suốt một năm qua, càng không có nhiều thời gian nghỉ ngơi.

Khi sự mệt mỏi trên đôi chân rã rời, chấn thương có thể quay lại với các cầu thủ bất kỳ lúc nào. Và bởi thế, bán kết có thể là cái ngưỡng cuối cùng cho một thế hệ huy hoàng nhất của nền bóng đá đất nước này.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^