Khi người đàn ông khóc

bởi Hồng Phú ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Mùa giải năm nay người hâm mộ đã được chứng kiến rất nhiều giọt nước mắt đã rơi xuống. Vui có, buồn có nhưng có một điểm chung đó là tất cả đều là những giọt nước mắt thật đáng trân trọng, nhất là khi nó được rơi ra từ đôi mắt của những người đàn ông.

Gerrard cries

Có một câu nói rất hay như thế này:

Đôi khi người ta khóc không phải vì yếu đuối mà vì người ta đã phải mạnh mẽ trong một thời gian quá dài.

Không sai ! Sau trận đấu với Manchester City, Gerrard đã không cầm được nước mắt, những giọt nước mắt vì niềm vui, vì hạnh phúc. Người đội trưởng ấy đã phải chờ đến gần đến hết sự nghiệp của mình mới lại có dịp gần chức vô địch Ngoại Hạng Anh đến như thế. Chính G8 cũng đã từng nói:

Một đội bóng có truyền thống như Liverpool đáng lý ra phải có được nhiều danh hiệu hơn trong khoảng thời gian 24 năm qua. Đã từng có một vài thời điểm, tôi từ bỏ hoặc gần như từ bỏ hy vọng giành chức vô địch Premier League cùng Liverpool.

Câu nói ấy lại càng khiến chúng ta hiểu được giá trị của những giọt nước mắt của anh là như thế nào. Cả sự nghiệp dành trọn cho The Kop của G8 sẽ thật hoàn hảo nếu được một lần nâng cao cúp bạc Ngoại Hạng Anh.

Terry cries

Nhưng khóc cũng có nhiều cung bậc của nó. Có khóc vì vui và cũng có khóc vì buồn, điều tất nhiên ai cũng biết! Và John Terry và Luis Suarez là điển hình cho điều đó. Ấy, đừng vội cho rằng họ yếu đuối nhé vì tôi đã nói ở trên rồi, họ đã phải mạnh mẽ quá lâu. Họ có quyền được khóc, và nên khóc. Khóc để cho nhẹ nỗi lòng, để vơi đi nỗi buồn đang phải cất chứa ở trong đầu khi đã phải gồng mình lên mà giấu kín đi vì đại cục. Terry khóc sau thất bại trước Atletico Madrid ở bán kết UEFA Champions League, lại một lần nữa anh vô duyên với trận chung kết Champions League. Sáu năm trước, vào một đêm mưa gió tại Moscow, khoảnh khắc người đội trưởng của Chelsea trượt chân trước loạt penalty định mệnh đã trở thành lịch sử, để rồi sau đó The Blues trở thành kẻ chiến bại trước Manchester United. Vào thời khắc đó anh khóc, và sáu năm sau anh không phạm phải một sai lầm trực tiếp nào cả nhưng nước mắt anh lại rơi, anh lại lỡ hẹn với một trận chung kết Champions League, một chiếc cúp Champions League cho dù nó đã rất gần rồi.

Terry giống như Gerrard vậy, đều rất tài năng, đều là thủ lĩnh của các đội bóng nhưng lại đều có những sự dang dở của riêng mình.

Soccer - Barclays Premier League - Crystal Palace v Liverpool - Selhurst Park

Rạng sáng 6/5, Luis Suarez là người khóc. Anh cố dấu sự nức nở của mình sau chiếc áo thi đấu. Dễ hiểu thôi mà, trận hòa mà như thua trước Crystal Palace gần như đã đóng sầm cánh cửa đến với thảm đỏ vinh quang dành cho nhà vô địch của Liverpool. Một con người đã từng vướng phải rất nhiều những tiêu cực, thậm chí đã từng cắn vào tay đối thủ của mình mà nay bỗng bật khóc thì hẳn trong con người ấy phải chất chứa rất nhiều những nỗi niềm. Phải, Suarez đã có một mùa giải thật tuyệt vời, dẫn đầu danh sách vua phá lưới, kìm nén lại những sự bồng bột của mình, nén đau sau những lần bị phạm lỗi để kéo con tàu Liverpool về phía trước. Nhưng gần như sẽ chẳng có nghĩa lí gì nếu anh và các đồng đội chỉ là kẻ thua cuộc mà thôi.

Vậy đấy, những người đàn ông khóc rất bình thường thôi nhưng thật đáng trân trọng. Họ cũng là con người, có những cảm xúc vui buồn của riêng mình. Và bóng đá cũng như một bức tranh thu nhỏ của cuộc sống, ở đó có người thắng kẻ thua, người cười kẻ khóc. Và hãy xem những giọt nước mắt kia như là một điểm nhấn trong một bức tranh đa sắc để ta càng thêm trân trọng và yêu môn thể thao vua này hơn.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Hồng Phú
17 bài viết
“Vô duyên”
Phát bóng lên ^