Siêu anh hùng Atleti

bởi Dũng Lê ·

Justice League

1. Bạn đã bao giờ theo dõi một bộ phim, đọc một cuốn truyện về những hình ảnh anh hùng chiến đấu? Nếu chưa, hãy để tôi tóm tắt lại cái cách mà mọi bộ phim, mọi cuốn truyện sẽ diễn ra: Người hùng của chúng ta bất ngờ hiện diện từ nơi mà không kẻ gian tà nào ngờ tới, có những chiến công hiển hách đầu tiên, nhưng bắt đầu vấp ngã những bước lớn trước khi tìm lại sự cân bằng và bước vào cuộc chiến cuối cùng (gặp “trùm”). Trong giai đoạn đầu cuộc chiến này, hai bên có thể cân bằng, thậm chí nhân vật anh hùng có thể sẽ thắng thế, nhưng rồi họ sẽ bị áp đảo bởi sức mạnh của kẻ gian tà. Chính vào thời điểm ấy, một sức mạnh của ý chí sẽ giúp họ vượt qua chính mình, chiến thắng huy hoàng.

Nghe thật đơn giản, phải không? Nhưng nó vẫn luôn được coi là một kết cấu hoàn hảo (bật mí là đây không chỉ là kết cấu của phim truyện anh hùng mà cả các thể loại khác nữa). Sự hoàn hảo này đến từ một yếu tố duy nhất: người xem, người đọc được đưa đến những cao trào tâm lý khác nhau.

Atletico Madrid của mùa giải 2013-14 đã khiến cho tất cả phải bất ngờ khi từ vị thế núp bóng Real Madrid vọt lên khiến tất cả khâm phục. Nhưng rồi họ bất ngờ gặp nhiều vấn đề trong những giai đoạn cuối mùa khi liên tục mất điểm trong hai trận áp chót (thua Levante, hòa Malaga). Họ bước vào “cuộc chiến cuối cùng” – trận “chung kết” – gặp Barcelona trong tư thế tự tin với đội hình mạnh nhất.

Thế nhưng họ sớm nhận những đòn quá đau. Diego Costa, cầu thủ ngôi sao rời sân trong nước mắt vì một vết đau sau khi va chạm với đối thủ. Arda Turan, cầu thủ kiến thiết lối chơi hàng đầu cũng không thoát khỏi những pha tắc bóng của Barca. Tới khi Alexis Sanchez dứt điểm không tưởng từ góc “chết”, đã có những cái lắc đầu: thế là giấc mơ “siêu anh hùng” kết thúc.

Nhưng rồi, Atleti dồn lên. Họ ghi bàn bằng một sức mạnh mà nhiều người dường như đã quên mất – những pha bóng cố định. Diego Godin, cái tên ít ai nghĩ tới, đã lập công ở phút thứ 49. 41 phút còn lại là một cuộc cân não của những đôi chân dần mỏi.

Họ mang tới hi vọng. Họ mang tới sự thất vọng. Rồi họ làm được điều tưởng như đã “hết”. Họ đã thành công. Atletico là nhà vô địch, một nhà vô địch “anh hùng”.

2. Để đi đến ngày hôm nay, Atletico đã phải trải qua quá nhiều sự dè bỉu và khinh thường. Họ là kẻ nhà nghèo nợ thuế không hẹn ngày trả ở Madrid. Họ là nơi mà các chân sút hàng đầu chọn làm điểm tựa, điểm dừng chân chứ không phải đích đến. Họ được Diego Simeone thổi vào một lối chơi từng khiến không ai mê nổi ông khi còn là một tiền vệ: cục mịch, cần cù bù thông minh, trọng tắc bóng, chạy như có ba lá phổi.

Rồi đây sẽ có nhiều người tự nhận là “người hâm mộ Atletico từ nhiều năm trước”. Những người này hẳn sẽ nhớ tới Simao Sabrosa, người thất vọng thảm thương của Atleti.

Hè 2009, khi được trao băng đội trưởng, Simao tuyên bố:

Việc duy trì nhóm cầu thủ trụ cột là quan trọng, tôi hoàn toàn tin rằng chúng tôi có thể cạnh tranh sòng phẳng cùng Barca và Real Madrid. Nếu chúng tôi duy trì được sự ổn định, chúng tôi có thể chiến đấu với họ tới tận cuối mùa.

Không ai ở Atleti lại phải sợ đối đầu Barca hay [Real] Madrid. Nếu họ sợ, họ không xứng đáng mặc lên mình chiếc áo Atletico.
– Simao Sabrosa, Goal, 15/7/2009.

Mùa giải ấy, Atletico đứng thứ 9 trên BXH và chỉ được dự Europa League mùa kế tiếp nhờ chức vô địch Europa League, khi Simao tỏa sáng suốt dọc đường đi đến vinh quang. Anh chính thức trở thành một kẻ… hoang tưởng trong mắt các CĐV của Barca, Real Madrid và cả La Liga vì “dám” ôm mộng lật đổ hai ông lớn.

Forlan, Simao, Aguero - Atletico Madrid

3. Khi ấy, Atletico là một tập thể đáng kỳ vọng, nhất là khi họ sở hữu cặp tiền đạo “huyền ảo” Diego Forlan – Sergio Aguero. Mất cặp đôi này, họ mua về Radamel Falcao với giá cực đắt. Nhưng rồi Falcao tới Monaco và Atleti… không còn gì cả. Simao cũng lặng bước ra đi, bỏ lại những tháng năm đẹp nhất sự nghiệp ở một CLB bại trận khoác lác.

Những fan bóng đá trung lập hay những người hâm mộ bóng đá thường thường hẳn chẳng bao giờ để ý tới Juanfran, người thường lên tuyển Tây Ban Nha trong vai trò… chụp ảnh; Filipe Luis, hậu vệ dự bị của ĐT Brazil trong một thời gian ngắn; Arda Turan, chàng trai nổi bật trong các game bóng đá hơn là ngoài đời; Gabi hay Tiago Mendes, những lão tướng tưởng như đã hết thời.

David Villa bị gắn mác “dưỡng già” khi về Atleti, nhưng ai ngờ anh lại bị hất văng khỏi vị trí chính thức chỉ sau một thời gian ngắn. Diego Costa, chàng thanh niên 17 tuổi còn bán kinh râm dạo trở thành ngôi sao. Koke “bỗng dưng” thành một mục tiêu của Manchester United. Miranda trở thành áp lực cho Dante ở ĐTQG Brazil. Thibaut Courtois hất văng Simon Mignolet khỏi suất bắt chính cho ĐT Bỉ và rất có thể cả Petr Cech cho Chelsea mùa sau.

4. Atletico đi ra từ bóng tối, từ nơi không ai ngờ. Atletico là một tập thể của những cá nhân không ai để tâm tới nhưng lại gắn kết keo sơn. Atletico chắc chiến thuật, mạnh thể lực. Atletico không quản gian khó quật ngã hai đại gia “bắt nạt” bóng đá Tây Ban Nha.

Vì khác với Real, Atleti là đội bóng của quần chúng nhân dân “tầm thường” thành Madrid. Atleti là của mọi người, mọi nhà.

Bạn có thể nói rằng “thích Atleti bao năm nay, nó là cái lò của những tiền đạo giỏi”. Còn tôi, tôi thích Atleti chỉ từ mùa giải này, và cũng có thể chỉ mùa giải này thôi – bởi đó là một siêu anh hùng của La Liga, của thế giới bóng đá.

Diego Godin winner vs Barcelona - Atletico

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^