CK UCL 13/14, Real Madrid – Atletico Madrid: Giấc mơ có thật

bởi Dũng Phan ·

Real-Madrid-Vs-Atletico-Madrid-Champions-League-Final-Lisbon-2014

Năm 1996, thủ đô Madrid của Tây Ban Nha đã cho xây nên một tòa nhà với tên gọi “Puerta de Europa” (“Cánh cổng vào châu Âu” – 4231). Tòa nhà này nghiêng một góc 15 độ và sững sừng lối vào thủ đô Madrid. Đó là tòa nhà văn phòng đầu tiên trên thế giới được xây nghiêng. 18 năm sau kể từ khi công trình ấy được hình thành, có hai đội bóng tên là Real Madrid và Atletico Madrid cũng giống hệt như hai tòa tháp nghiêng ngạo nghễ giữa lòng Châu Âu. Lần đầu tiên trong lịch sử, có một trận “local derby” (trận đấu giữa hai đội cùng địa phương) xuất hiện tại chung kết Champions League.

Sẽ rất lâu nữa, người Madrid mới được sống trong những cảm xúc như thế này – Tự hào, vui sướng và hồi hộp.

Tự hào bởi kể cả khi Serie A trên đỉnh thế giới thì hai đội bóng hùng mạnh ở thành Milano (Inter Milan và AC Milan) cũng không thể tạo dựng được một trận derby ở chung kết Champions League. Trong lịch sử 59 năm giải đấu này (tính cả giải đoạn cúp C1), đây là lần đầu tiên có một sự kiện đặc biệt đến như thế. Sự tự hào của thủ đô Tây Ban Nha rõ ràng là điều khó tránh. Nhưng có thật bên trong tâm khảm của hai đội bóng thành Madrid chỉ toàn là niềm vui?

La Decima - Real Madrid

Không, không phải vì những hồi ức xa xăm đó, cũng không phải là những phù hoa trôi nổi mà ta đang được thấy vào đêm mai. Bởi ở đó, có một khát khao không trọn vẹn 12 năm nay của Real Madrid: Giấc mơ Decima.

Người yêu Real Madrid đã lặn lội trong giấc mơ ấy, đã đi như những kẻ mộng du đói khổ. Cái họ nhận được 11 năm qua chỉ toàn là dang dở. Mà hôm nay, kể từ sau vũ đài Scotland bất tử, họ mới được hưởng không khí của một trận chung kết, một tháng Năm khác với những tháng Năm của 11 năm qua. 4385 ngày cho 90 phút, tất cả hóa thành những ảo ảnh chập chờn của cặp từ “Nếu – Thì”. Bởi người yêu Los Blancos hiểu rằng giả sử mà Real Madrid thất bại, những gì được đón nhận về con tim run rẩy ấy của họ sẽ chỉ toàn là những nhát kiếm tàn nhẫn đâm chém ngang dọc.

Giấc mơ ấy còn có tên của Atletico Madrid, đội bóng tượng trưng cho cái nghèo trong bóng đá, nhưng vươn mình đứng dậy thách thức những kẻ khổng lồ. Đội bóng ấy đã làm được điều không tưởng khi đứng trên cả Barcelona và Real Madrid ở đấu trường quốc nội với chức vô địch La Liga. Và giờ, đội bóng ấy bước ra Châu Âu để thách thức thế giới kim tiền của giải đấu hào nhoáng này. Nhưng điều người ta cổ vũ cho Atletico Madrid còn ở sự cảm khái. Một đội bóng mà mỗi mùa phải bán đi một ngôi sao để trang trải, một đội bóng mà vào cứ tiến sâu thêm một vòng, BLĐ đội bóng lại bớt đi một nếp nhăn vì số tiền họ được nhận để trả nợ. Đội bóng ấy là đội bóng đáng để thương cảm. Nhưng nếu người ta thương cho cái nghèo của Atletico Madrid, thì ai thương cho những trái tim đêm ngày rỉ máu của các Madridistas từ sau cú volley của Zidane bất tử?

Do vậy có thật là những gì chúng ta thấy chỉ là sự hồi hộp? Không. Còn có đó sự hận thù.

Derby Madrid - Real & Atletico


Không cùng chiến tuyến

Khi Atletico Madrid giành chức vô địch La Liga cách đây một tuần, Quảng trường Cibeles vẫn say ngủ. Cầu thủ và cổ động viên của Atleti ăn mừng tại một địa điểm khác, dưới chân tượng đài Thần biển Neptune. Đó không chỉ là hai biểu tượng đối nghịch giữa “Đất” và “Biển”, mà còn hận thù mang tính giai cấp ở trong đó. Một đội bóng tượng trưng cho tầng lớp quý tộc vương giả của thành phố với những ánh điện và các trung tâm thương mại. Đội bóng kia tượng trưng cho tầng lớp người công nhân lao động bên những khu phố bụi bặm. Tính giai cấp đã tạo nên mâu thuẫn không thể dung hòa nổi. Sẽ chẳng có từ “đoàn kết” với “yêu thương” nào xuất hiện tại đó trong đêm Lisbon lịch sử.

Khi một trận đấu mang trong mình tính hận thù giai cấp, lại diễn ra ở trận chung kết Champions League thì trận đấu ấy đã mang những dấu hiệu của những pha bóng nảy lửa, nhữn sự khó lường không dễ mà tiên đoán được.

Trước đây ta thường cho rằng người ngoài cuộc vốn sáng hơn kẻ trong cuộc, bởi có những điều mà người trong cuộc không thể nhìn thấy. Nhưng có những điều mà người ngoài cuộc không thể hiểu nổi, bởi chỉ có những người trong cuộc mới hiểu rằng những gì đang diễn ra nó khổ sở đến thế nào. Thực ra, ông không phải người ngoài cuộc, không phải người trong cuộc. Perez, cả chúng ta và ông. Đều chỉ là những kẻ tội nghiệp mộng mị đi trong một khát khao 10 năm, trong một hoài niệm, trong một giấc mơ đau đáu: Champions League.
(Tháng 12/2012)

Khi con người ta chạm ngưỡng đến ước mơ cháy bỏng mà họ đã chờ đợi rất lâu. Cảm giác sẽ không tránh khỏi sự hưng phấn và run rẩy. Hãy bỏ lại sau lưng những vinh quang cũ kỹ, những cay đắng khổ đau, những giấc mộng đêm hè, những đêm đông rét muốt. 36 giờ đồng hồ nữa thôi. Mọi huyễn hoặc và vinh quang sẽ được giải quyết trọn vẹn cho những Madridistas đã phải đi qua những niềm cay đắng và hàng ngàn tiếng chế giễu. Hoặc là 36 giờ đồng hồ nữa, có tiếng gầm vang vọng của Diego Simeone, xác lập lại một bản đồ bóng đá về một câu chuyện cổ tích giữa thế giới hiện đại.

Tái bút:

Khi bắt đấu chấp bút viết bài này, tôi được nghe một câu chuyện từ cậu em của tôi. Tôi kể hầu các bạn:

Em có một người anh sống tại TP.HCM, anh ấy là một Madridistas đã lâu năm. 12h trưa ngày 29/04/2014, mái hiên nhà bị hư, anh trèo lên trên giàn giáo để sửa. Giàn giáo cao 6m bất ngờ nghiêng xuống, anh bị té và chấn thương sọ não. Anh cầm cự gần 12 tiếng đồng hồ để giành giật sự sống. Tiếng còi kết thúc trận bán kết lượt về với Bayern Munchen vang lên cũng là lúc anh trút hơi thở cuối cùng. Anh chiến đấu với tử thần, và đã thua lúc Real thắng.

Anh sinh năm 1985, 11 năm chờ đợi Decima, đã hẹn với tất cả, nhưng anh không bao giờ còn được thấy màu áo trắng đó mỉm cười một lần nào nữa.

Và bởi thế, Real Madrid năm nay sẽ mang Decima đến viếng hương hồn anh!

Real Madrid CF v Athletic Club - La Liga

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^