Manchester City còn thiếu điều gì?

bởi Ngọc Minh ·

Vô địch rồi. Vô địch rồi. Vô địch thì vô địch. Cơ mà…

Chắc là không còn ai không biết điều này. Manchester City có một vấn đề lớn ở hàng phòng ngự. Vincent Kompany, người được coi là một trong những trung vệ xuất sắc nhất thế giới, mùa này hay mắc các sai lầm, các sai lầm mà chúng ta phải trả giá. Phong độ không còn như của mùa giải 2011-12, Kompany dường như gặp khó khăn hơn khi phải chơi trong một hàng thủ dâng cao như bây giờ. Nhưng vấn đề chính của Kompany chắc chắn là thiếu một người đá cặp tử tế, một người đủ tốt để phối hợp, để tự mình chinh chiến, để Kompany không phải một mình gánh hai vai.

Martin Demichelis, anh ta làm gì mà được Manuel Pellegrini tin tưởng vậy? Kinh nghiệm thì có, nhưng tốc độ chậm chạp và khả năng chọn vị trí kém cỏi đã gây ra quá nhiều rắc rối. Tôi công nhận anh ta có cải thiện so với đầu mùa, nhưng nếu bạn xem lại bàn thua đầu tiên trong trận với Liverpool, bạn có thể thấy Demichelis mắc lỗi vị trí, dẫn tới Kompany (lại) phải giúp đỡ, và Sterling đã ghi bàn. Joleon Lescott không còn như mùa 2011-12 nữa. Matija Nastasic chấn thương mãi chưa lành. Javi Garcia rõ ràng không phải là trung vệ.

À, rồi còn Micah Richards. Bản thân Richards không phải là vấn đề, nhưng anh ta cũng không phải là phương án giải quyết. Và đó chính là vấn đề. 25 tuổi. Đáng nhẽ giờ Richards phải trở thành trụ cột của CLB, trụ cột đội tuyển quốc gia, và một hậu vệ khét tiếng. Thế nhưng, anh ta còn không vào nổi danh sách dự bị của những trận đấu quan trọng như với Barcelona hay Liverpool.

Bạn có biết, Richards lần đầu ra mắt City là 8 năm rưỡi trước, và lần đầu lên tuyển là 7 năm rưỡi trước không? Anh ta trở thành hậu vệ Anh trẻ nhất được lên tuyển. Anh ta được HLV Stuart Pearce đưa lên đội một của City. Richards được chờ đợi để trở thành biểu tượng cho CLB.

Tôi rất mong Richards sẽ thành đội trưởng, sẽ ở đây thêm 10 năm nữa, sẽ gánh vác CLB này. – Stuart Pearce

Trong trận gặp Aston Villa năm 2007, Richards được mang băng đội trưởng. Đáng nhẽ đó phải là một trải nghiệm cho tương lai. Nhưng tương lai của Richards giờ đây sẽ xa sân Etihad.

Micah Richards

So với thời điểm mới ra mắt City của Richards, thì City bây giờ có một sự chuyển biến khổng lồ.

Mỗi ngày đến CLB, tôi lại nhìn những người mình thi đấu cùng, và tôi so sánh họ với những người tôi chơi cùng 7 năm trước. – Micah Richards, Guardian.

Rõ ràng là theo logic thì Richards sẽ khó chen chân vào đội hình, chứ đừng nói tới chức đội trưởng. Nhưng ý kiến của tôi về anh thì không thay đổi: anh có tiềm năng lớn. Anh ta đáng nhẽ phải trở thành John Terry phiên bản của Man City – một đội trưởng nóng tính nhưng là sản phẩm cây nhà lá vườn, một người đáng tin cậy, một người cải thiện bản thân để nâng trình độ ngang bằng những đồng đội đắt giá, và hơn hết là một người đại diện cho CLB.

Vấn đề là ở đó.

Đó chính là vấn đề của City lúc này, chứ không phải là vấn đề trung vệ. Pellegrini có thể giải quyết bài toán trung vệ bằng cách tung ra trên dưới 30 triệu bảng cho Mangala. Vấn đề lâu dài mà một phi vụ chuyển nhượng đắt giá không thể giải quyết được, chính là việc City không có những cầu thủ đại diện cho hình ảnh của CLB, những người không khiến chúng ta chờ đợi tính chuyên nghiệp hơn từ mỗi hợp đồng mới.

Mùa này, City đã mắc những vấn đề khi phải thi đấu với những đội bóng nhỏ. Đôi khi, những cầu thủ của City dường như không buồn chiến đấu. Bạn có nhớ chung kết League Cup không, khi mà Sunderland đã thống trị thế trận, và chúng ta chỉ lội ngược dòng nhờ sự xuất sắc của những cá nhân? Không có lý do gì để bào chữa cho việc gặp nhiều khó khăn đến vậy khi gặp Sunderland. Hay khi thua Wigan tại chung kết FA Cup năm trước. Hay phải đá lại trận FA Cup với Blackburn. Hay bị dẫn trước tới 2 bàn ngay trên sân nhà bởi Watford. Hay, đáng trách nhất, là thua Wigan, một lần nữa, trên sân nhà.

Những điều đó dẫn tới một kết luận, và vấn đề không nằm ở chất lượng cầu thủ, bởi bạn có tể thấy City thi đấu sòng phẳng với các đối thủ ngang cơ. Thiếu sót là ở tính chuyên nghiệp và tinh thần thi đấu khi đá với những đội dưới cơ. City chán. Họ không coi trọng từng trận đấu. Nếu đá hết mình, tôi tin City là đội mạnh nhất Premier League năm nay. Nếu có để tuột mất danh hiệu vô địch, thì đó là vấn đề thuộc về tinh thần, chứ không phải trình độ.

Vincent Kompany

Đội hình của City mùa này đoàn kết hơn, phần nào nhờ việc Balotelli và Tevez – 2 vua phá rối – đã ra đi. Nhưng, các cầu thủ hiện tại thiếu đi một cá tính. Nhìn vào danh sách thi đấu, có cảm giác như đây vẫn chỉ là một đội bóng của những cá nhân xuất sắc, thay vì một tập thể.

Manchester United dưới thời Sir Alex Ferguson liên tục cho ra những sản phẩm cây nhà lá vườn, họ mang tới danh tính cho CLB. Đội hình của MU không phải lúc nào cũng mạnh như các đối thủ, những Darren Fletcher, Wes Brown, John O’Shea, Phil Neville… thường bị chỉ trích vì khả năng trung bình. Nhưng họ luôn làm tốt nhiệm vụ được giao, và thường thi đấu ở nhiều vị trí. Những người như vậy đã tạo ra một cái tiêu chuẩn.

Hãy thử tưởng tượng bạn là một bản hợp đồng mới. Bạn bước vào phòng thay đồ, bạn gặp Phil Neville, một người đã ở đó cả thập kì dù ít khi được đá chính nhưng luôn thể hiện 100% mỗi khi ra sân. Bạn sẽ hiểu tiêu chuẩn và kì vọng là cái gì. Rồi hãy tưởng tượng đi vào phòng thay đồ của City, nhìn Yaya Toure thư thả, rồi chỉ tập trung khi nào anh ta thấy có hứng và sau đó được kí một bản hợp đồng mới. Khác biệt lớn đấy. Nói vậy không phải là City không có ai làm thủ lĩnh cá tính được.

Vincent Kompany, Pablo Zabaleta, Joe Hart, James Milner, hay cả tân binh Fernandinho đều có tố chất thủ lĩnh. Họ luôn ổn định về phong độ, và họ nổi tiếng nhờ sự ổn định đó. Hãy xem lại đội hình thua Wigan tại FA Cup năm nay. Không một ai trong số họ đá chính. Pellegrini cần phải thận trọng khi đưa ra đội hình xuất phát, bởi hơn các HLV khác, Pellegrini cần một đội hình giỏi về kĩ thuật, phù hợp về chiến thuật và xuất sắc về mặt tinh thần nữa.

Manchester City

Buồn thật đấy, khi biết trước khi những ông chủ giàu sộp đến thì City lại là một trong những lò đào tạo tốt nhất nước Anh. Trước đó, nơi đây là cái nôi của Micah Richards, Shaun Wright-Phillips, Stephen Ireland, Joey Barton và Michael Johnson. Họ đều tài năng, nhưng, vì một lý do nào đó, lại đi lệch hướng, đánh mất tập trung, ham chơi bời tiệc tùng. Bên kia thành phố, Manchester United đâu có như vậy?

City của hiện tại không chỉ hướng đến trở thành một đội bóng mạnh, mà còn hướng tới việc xây dựng một “triều đại” hẳn hoi. Họ đã biết nghĩ xa, nghĩ về tương lai của đội bóng. Tiền được rót vào khu huấn luyện mới, Txiki Begiristain và Ferran Soriano, hai nhân tố góp phần tạo nên thành công của Barcelona trong đào tạo trẻ, được bổ nhiệm. Họ đã tạo ra Carles Puyol và Xavi Hernandez, hai cầu thủ vĩ đại, hai thủ lĩnh xuất sắc, và hai biểu tượng đại diện của Barcelona. Tương lai của City có thể như Barcelona, có thể không. Nhưng hiện tại thì vấn đề đã rõ. Richards đã không trở thành một Terry hay một Puyol của City.

Chỉ có Richards mới biết tại sao lại như vậy. Bạn không thể tiếc cái mà bạn không có. Có lẽ là vậy.

Manchester City hiện tại cảm thấy tiếc, tiếc cho Richards, tiếc cho một cầu thủ triển vọng, và tiếc cho một người đại diện hoàn hảo.

Thôi thì, tương lai sẽ khác.

*Bài viết dựa trên các bài báo của Michael Cox.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^