Tản mạn World Cup: Chuyện cá nhân, tập thể

bởi Simon D Trix ·

1. 29-4-2006, Chelsea gặp Manchester United trong cuộc chiến quyết định ngôi vị vô địch mùa giải. Phút thứ 82, khi tỉ số đã an bài 3-0 cho The Blues, Paulo Ferreira có một pha phạm lỗi khủng khiếp, xương bàn chân thứ 4 của Wayne Rooney bị gãy. Cả nước Anh nín thở, hơn 1 tháng nữa là World Cup. Rooney nghỉ trận ra quân với Paraguay và trở lại trong trận gặp Trinidad & Tobago. Vật vờ cho đến trận gặp BĐN ở tứ kết, Rooney gây ấn tượng mạnh mẽ với pha đạp vào hạ bộ của Ricardo Carvalho và nhận thẻ đỏ, Anh bị loại.

World Cup 2010, Fabio Capello nói rằng quân bài quan trọng nhất của ông là Gareth Barry và cho dù tiền vệ của Man City khi đó đang gặp chấn thương, Don Fabio vẫn triệu tập anh lên tuyển. Giống như Rooney 4 năm trước đó, Barry cũng nghỉ trận đấu đầu tiên và quay trở lại vào trận thứ hai. Anh thể hiện một phong độ xuất sắc đến mức Tam sư thủ hòa được… Algeria và giành được ngôi vị thứ hai bảng C sau… Mỹ. Món quà cho họ tại vòng 16 đội là ĐT Đức. Nước Anh để thua 4-1 đầy tủi hổ và Gareth Barry được bình chọn là một trong những cầu thủ chơi kém nhất trận. Bàn thắng ấn định tỉ số của Thomas Muller lột tả toàn bộ bộ mặt cựu tiền vệ Manchester City: chậm, thiếu tính quyết đoán và nhợt nhạt về mặt cá tính.

rooneyredcard

Một trong những hình ảnh đáng nhớ nhất cho sự thất bại của Brazil năm 2006 là ở trận đấu với Ghana khi Cafu nhận bóng trong vòng cấm, hậu vệ thuộc biên chế Milan khi ấy hoàn toàn có thể chuyền bóng ngang sang cho Ronaldinho để ghi bàn nhưng Cafu đã chọn một giải pháp khác, anh … sút, và tất nhiên là không vào. Ronaldinho sau đó đã tức tối đến cái mức đập tay vào đùi liên tục và hét “Cafu, Cafu”.

2. Barry và Rooney đều có thể xin rút lui vì thể lực không đảm bảo, trong khi đó chỉ có Chúa mới biết khi Ronaldinho giải phóng được áp lực bằng một bàn thắng, Brazil 2006 sẽ biến hóa như thế nào. World Cup quá lớn để một cá nhân có thể nghĩ đến tập thể.

Ấy thế mà cả thế giới đã phải bật ngửa người khi biết Radamel Falcao đã… tự rút lui khỏi ĐT Colombia tham dự World Cup. El Tigre bộc bạch rằng thể lực của anh mới chỉ đạt 70% sau khi điều trị chấn thương và nếu anh được dự World Cup, đó sẽ là một sự bất công với các đồng đội khác. Anh đã tự nguyện làm khán giả, anh đã rút lui vì thành công chung. Đến năm hai mươi tám tuổi, Falcao mới có cơ hội tham dự World Cup đầu tiên, nhưng anh vẫn muốn dừng lại ngay từ khi nó chưa bắt đầu.

falcao

Và vẫn là con số 70%. Điều tương tự đến với Romulo – tiền vệ đang khoác áo Hellas Verona. Tâm sự với nhật báo lớn nhất nước Ý – Corriele della Sera, tiền vệ gốc Brazil nói rằng Prandelli đã chọn anh vào đội hình 23 người nhưng anh đã xin không đến Brazil vì lí do thể lực.

Tôi mới chỉ có 70% thể lực và điều đó là không công bằng với các đồng đội khác.

Romulo đã chủ động đóng lại cánh cửa đến với World Cup đầu tiên và cũng có thể là cuối cùng của chính mình.

3. Cả Falcao lẫn Romulo hoàn toàn có thể đến World Cup với tình trạng như vậy mà không ai có thể trách cứ họ. Ai mà chẳng muốn đến World Cup, ai mà chẳng muốn thi đấu ở đẳng cấp đó? Nhưng họ vẫn quân tử, rút lui khi thấy mình có thể gây ảnh hưởng tiêu cực tới tập thể, sự thành công phụ thuộc vào mười một cầu thủ chứ không chỉ một.

Diego Maradona huyền thoại luôn luôn khẳng định chiến công lừng lẫy tại Mexico 1986 là do cả đội tuyển chiến đấu được, anh chỉ là một cá nhân trong đó, những Jorge Valdano, Oscar Ruggeri hay Jose Luis Brown đều xứng đáng, chẳng ai là người hùng cả, Argentina là một tập thể.

Việc dẹp bỏ cái tôi cá nhân và hướng đến lợi ích chung của tập thể là điều mà rất nhiều người đã và đang kêu gọi, nhưng không mấy ai đủ dũng cảm để làm điều ấy trước một sự kiện vĩ đại như World Cup. Vào khoảnh khắc từ bỏ cuộc chơi lớn nhất đời, Romulo và Falcao hẳn đã hiểu rằng quyết định của họ sẽ chẳng được quá nhiều người biết hay nhớ đến. Cái họ khao khát, là thành công của dân tộc ở thời khắc lịch sử này.

Bởi suy cho cùng, bóng đá là cuộc chơi của hai tập thể chứ không phải là cuộc đối đầu của những người hùng như phim ảnh.

I’m just a man, I’m not a hero.
–  Welcome to the black parade , My Chemical Romance

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Simon D Trix
45 bài viết
“Forgotten.”
Phát bóng lên ^