Nhìn lại Inter Milan 2013/14

bởi Ngọc Minh ·

Inter Milan 2013-2014

Mùa giải này, các Interista đã chờ đợi một cuộc chuyển giao. Vị chủ tịch đáng kính Massimo Moratti bán Inter Milan cho doanh nhân người Indonesia, Erik Thohir. Lứa cầu thủ ngày trước bước xuống, nhường đất cho những tài năng mới. Những cựu binh Esteban Cambiasso, Walter Samuel, Diego Milito của Inter-ăn-ba năm 2010, rời CLB. Người đội trưởng huyền thoại, Javier Zanetti quyết định treo giày.

Và vì là một năm chuyển giao, nên kì vọng dành cho Inter không cao. Trở lại đấu trường châu Âu – thế là ổn. Walter Mazzarri đã hoàn thành nhiệm vụ đó. Inter xếp thứ năm, vào thẳng vòng bảng Europa League. Các Interista tạm hài lòng vì ít nhất, chúng ta đã hơn người hàng xóm.

Tuy nhiên, mùa giải qua chưa hẳn là ổn thỏa. Inter có mặt tốt, có mặt xấu, có phút giây lên đồng, có những lúc ngớ ngẩn. Hãy cùng nhìn lại Inter Milan của mùa bóng 2013-14, để biết Inter mùa giải qua là như thế nào.

Đội hình, lực lượng và chiến thuật

Trong mục này, tôi sẽ tạm chia thành hai nửa, trước và sau kì CN mùa đông.

Nửa đầu mùa giải, trước kì chuyển nhượng mùa đông

Trừ chấn thương hoặc thẻ phạt, thì 99% là Inter sẽ ra sân với đội hình 3-5-1-1 như trên.
Ở vị trí thủ môn, không có gì để phàn nàn về Samir Handanovic, một trong những thủ môn xuất sắc nhất hiện tại. Anh hiện là người cản phá thành công nhiều quả penalty nhất (13 quả) trong 5 mùa giải vừa qua (tính trong năm giải đấu hàng đầu châu Âu).

Tại hàng thủ, Mazzarri vốn ưa thích sơ đồ 3 trung vệ. Các lựa chọn chính của ông là Juan Jesus, Andrea Ranocchia và Hugo Campagnaro. Cả 3 nhìn chung thể hiện tốt. Campagnaro là người quen thuộc với sơ đồ nhất do từng chơi ở vị trí tương tự dưới thời Mazzarri tại Napoli, và hiển nhiên, anh thể hiện tốt. Jesus trưởng thành hơn so với mùa giải trước. Ranocchia đôi lúc bị khớp, do không quen chơi trong sơ đồ 3 trung vệ. Dự bị cho họ chủ yếu là Rolando và Samuel. Sau 14 vòng đầu, Inter thủng lưới 14 bàn, xếp thứ 4 chung cuộc.

Hai cánh của Inter thường do Yuto Nagatomo (trái) và Jonathan (phải) trấn giữ, với Alvaro Pereira dự bị. Pereira ngốn 12 triệu euro để chuyển tới từ Porto, nhưng anh cho thấy Inter đã phí tiền với khả năng phòng thủ kém và những quả tạt thiếu chất lượng. Nagatomo thi đấu ổn định hơn, nhưng là trước các đội bóng nhỏ. Về bản chất, anh là hiện thân của mẫu học sinh được các giáo viên châu Á ưa thích: Cần cù bù thông minh. Jonathan là người có sự tiến bộ vượt bậc so với mùa giải trước. Tại mùa giải 2012-13, anh ra sân… 8 lần, có 222 đường chuyền, 5 key pass (đường chuyền giúp đồng đội dứt điểm) và 0 bàn thắng. Mùa này, anh có 31 lần ra sân, với 1073 đường chuyền, 35 key pass và hẳn 3 bàn thắng.

Ở khu vực giữa sân, Esteban Cambiasso đóng vai trò mỏ neo, hợp với Fredy Guarin và Saphir Taider tạo thành bộ ba… công nhân ở giữa sân. Thần đồng Mateo Kovacic, người duy nhất có khả năng sáng tạo, thường vào sân từ ghế dự bị, hoặc luân phiên với Taider. Với phong cách của Mazzarri, không khó hiểu khi ông lựa chọn hàng tiền vệ cơ bắp. Cambiasso đóng vai trò quan trọng, không chỉ bảo vệ bộ ba sau lưng, mà còn “nối” giữa hàng thủ và công.

Cuối cùng, cho hàng công, Mazzarri lựa chọn Ricky Alvarez cho vị trí hộ công và Rodrigo Palacio là tiền đạo cắm duy nhất. Lí do là Diego Milito chịu chấn thương, Mauro Icardi và Ishak Belfodil đều chưa tạo được niềm tin. Trọng trách săn bàn đặt nặng lên vai Palacio, và anh có được 10 bàn sau 17 vòng đấu tại Serie A.

Lối chơi của Inter chủ yếu dựa vào hai cánh. Inter tranh cướp bóng trên phần sân đối phương, rồi Nagatomo và Jonathan nhận bóng và chuyền vào. Họ cố gắng đẩy lùi đối phương về sân nhà, tranh cướp quyết liệt, hoạt động mạnh ở khu vực giữa sân nhờ những cầu thủ với  khá tốt. Khi có bóng, Inter thường luân chuyển sang hai cánh để tạt vào, hoặc dựa vào sự đột biến của một vài cầu thủ (tiêu biểu là Kovacic) để đưa bóng lên. Tuy nhiên, áp lực từ hàng công là quá ít, khi chỉ có Palacio đá cắm. Hàng công không thể áp đặt thế trận, và hàng thủ cũng dần lỏng lẻo. Sự hỗ trợ từ hai cánh là khá ít, khiến cho Inter thường bị hở sườn.

Nửa sau mùa giải, sau kì chuyển nhượng mùa đông

Lực lượng của Inter trở nên khá hung hậu tại giai đoạn sau. Belfodil được cho mượn (không có gì ngạc nhiên), nhưng Milito và Icardi đã trở lại. Sự xuất sắc của Icardi đã chiếm cho anh một suất đá cặp với Palacio ở phía trên. Với Icardi (và Milito), Inter có trong tay mẫu tiền đạo giỏi săn bàn, gánh nặng cho Palacio được giảm nhẹ, và áp lực lên khung thành đối phương tăng lên.

Thohir đã đưa về hai bản hợp đồng: Hernanes từ Lazio và Danilo D’Ambrosio từ Torino. D’Ambrosio được đưa về nhằm thay thế Pereira, và nhìn chung, anh đã thể hiện không tồi, mang lại sự cân bằng cho công-thủ. Một sự cạnh tranh tốt cho vị trí cánh của Inter. Người còn lại, Hernanes, là một bản hợp đồng tuyệt vời cho Inter. Hernanes là một tiền vệ giỏi: giỏi kiến tạo, giỏi đột phá, giỏi sút xa, một sự bổ sung cho tuyến giữa khô khan của Inter.

Hernanes là một sự bổ sung tuyệt vời. Trước kia, chúng tôi thường dựa vào hai cánh. Giờ chúng tôi có thêm miếng đánh giữa sân.

– Erik Thohir

Inter chuyển sang 3-5-2, với lối đá đa dạng hơn, từ cánh trái, từ cánh phải, hay trực diện. Có thể nói, giai đoạn này, Inter đã khởi sắc hơn.

Tại hàng thủ, sau khi nhận ra Ranocchia không phù hợp với sơ đồ 3 hậu vệ, Mazzarri đã sử dụng Rolando. Lập tức, anh gây ấn tượng với CLB, đủ để thuyết phục họ chi tiền mua đứt từ Porto (Inter hiện đang cố mặc cả). Tại Serie A, Rolando có 29 lần ra sân, ghi được 4 bàn, có 58 lần tắc bóng thành công, 62 lần cắt bóng và thắng 52% tranh chấp bóng bổng. Samuel và Ranocchia được thay phiên sử dụng thay cho Jesus, người gặp phải chấn thương hồi tháng Ba.

Ở giữa sân, Hernanes đã hòa nhập nhanh. Đặc biệt, Kovacic có thêm thời gian thi đấu, nhờ áp lực gây ra từ các CĐV. Guarin và Ricky mất chỗ sau những màn trình diễn nhạt nhòa.

Tuy nhiên, dù lối chơi khởi sắc và thay đổi đội hình, Inter vẫn chưa học được cách kết liễu đối thủ. Họ có 15 trận hòa, cao nhất giải. Kịch bản thường thấy: hoặc Inter không ghi bàn trước, và bị tâm lý dẫn tới 0-0, hoặc Inter có bàn trước, rồi lui về sân nhà, để đối thủ lấy lại thế trận và hòa 1-1. Tỉ lệ dứt điểm xếp thứ 12 Serie A, với 43% trúng đích.

HLV Walter Mazzarri

Thôi được, trước hết, tôi công nhận ông ta có tài. Giúp Reggina trụ hạng ba mùa giải liên tiếp (trong đó mùa cuối bị trừ 11 điểm), đưa Sampdoria tới UEFA Cup (Europa League sau này) và chỉ thua chung kết Coppa Italia trên chấm penalty, đưa Napoli tới sân chơi Champions League (và suýt loại cả Chelsea). Cùng với đó là sự thăng tiến của hàng loạt cầu thủ, tiêu biểu là Antonio Cassano, Marek Hamsik, Ezequile Lavezzi, Edinson Cavani, hay mới đây là Jonathan (tin tôi đi, Jonathan tiến bộ quá khủng khiếp).

Tôi nợ ông ấy. Ông ấy đã tin tưởng tôi và tạo điều kiện cho tôi chơi bóng.

– Jonathan

Nhưng…

Mazzarri quá cứng đầu. Ông gần như không chịu thay đổi lối đá khi cả đội đang xuống dốc. Thật may mắn là về giai đoạn cuối, có vẻ như Mazzarri đã tỉnh ra.

Mùa sau, tôi nghĩ tôi sẽ cho Inter chơi 4-3-1-2 hoặc 4-3-2-1.

– Walter Mazzarri

Walter Mazzarri

Mazzarri  ở Inter không phải là người mát tay với các cầu thủ trẻ. Lần đầu tiên ông sử dụng một cầu thủ do CLB đào tạo là… trận cuối cùng mùa giải vừa rồi. Bonazzoli vào sân những phút cuối, có cũng như không. Kovacic giai đoạn đầu mùa ngồi dự bị, giữa mùa thậm chí còn không được vào sân, phải tới cuối mùa mới có cơ hội. Taider, Icardi và Belfodil đều có những giai đoạn không được ra sân. Thay vào đó, ông tạo cơ hội cho Zdravko Kuzmanovic. Bản hợp đồng Nemanja Vidic dường như khẳng định niềm tin vào những cầu thủ già dặn hơn, chứ không phải là những cầu thủ trẻ. Điều đó đi ngược lại với chính sách của ông chủ Thohir: tận dụng những tài năng trẻ, giảm độ tuổi trung bình của Inter xuống 26 mùa sau.

So sánh một chút với với Stramaccioni, người thường xuyên tạo điều kiện cho các cầu thủ trẻ. Stramaccioni có tỉ lệ thắng 47,69%, ghi được 110 bàn, thủng lưới 98 bàn, kiếm được 1,60 điểm mỗi trận. Các con số của Mazzarri lần lượt là 41,46%, 69, 42 và 1,61. Mà hãy nhớ, Strama còn phải thi đấu ở Europa League, và có giai đoạn không có lấy một tiền đạo nào (tới mức suýt kí hợp đồng với… John Carew)

Và điều tệ nhất là thái độ của Mazzarri sau mỗi trận thua. Khi thì do trọng tài, khi là do sân bãi, khi thì tại may mắn, rồi thì tại Kovacic không kèm nổi Pirlo… Rồi khi hết lí do thì:

Tôi đã làm tốt nhất có thể. Chỉ tại chúng tôi không đủ mạnh.

– Walter Mazzarri

Các cầu thủ chắc chán lắm.

Cầu thủ

Mọi cầu thủ đáng chú ý, tôi đã nói ở trên, nhưng tôi vẫn muốn dành ra chút gì đặc biệt cho hai người, bỏi đầu mùa giải, họ được kì vọng trở thành trụ cột của đội bóng.

Mateo Kovacic

Inter Milan

Kém đâu mà kém, tốt hơn mà.

Hẳn sẽ có bạn đang nghĩ thế. Nhưng hãy nhìn thời gian chơi bóng, 600 phút mà không có nhiều thay đổi (mùa này, Kovacic có 3 pha kiến tạo đến từ trận gặp Lazio, nghĩa là ngoài trận đó ra, con số đó chỉ bằng mùa 2012/13). Số trận có mặt trên sân là 32, nhưng thời gian thi đấu thấp, trung bình của 32 trận là 50 phút/trận, so với gần 80 phút/trận của 13 trận mùa trước. Và nên nhớ, mùa trước, Kovacic đến với Inter trong kì CN mùa đông. Kovacic dường như bị gò bó hơn, thiếu sự tự do và sự tự tin của mùa giải trước. Tôi không ngạc nhiên nếu Kovacic rời Inter nếu Mazzarri còn tại vị. Chỉ hy vọng là không phải như vậy.

Fredy Guarin

Fredy Guarin

Từ sau vụ sang Juventus hụt hồi tháng Một, Guarin thi đấu kém đi. Thất thường hơn, thái độ kém hơn và uể oải hơn. Thành thật mà nói, điểm nổi trội duy nhất của anh là… sức mạnh tỏng những cú sút. Nhưng dám cá sẽ có rất nhiều bạn bảo không phải, Guarin khỏe, rồi chuyền bóng, phòng ngự, tấn công… hay thế cơ mà, giống như Yaya Toure ấy(!?). Không phải đâu. Guarin có thể quái vật trên game Fifa, nhưng không hay ở ngoài đời. Nếu Yaya Toure là một học sinh giỏi toàn diện, thì Guarin là học sinh trung bình toàn diện, học lực trung bình, hạnh kiểm trung bình. Tóm lại là nên bán. Hy vọng có đội bóng nào đó thiếu tiền vệ trung tâm và có 18 triệu euro xì ra ngay tức khắc.

Tổng kết

– Ngôi sao sáng: Samir Handanovic và Rodrigo Palacio

– Tiến bộ vượt bậc: Jonathan

– Ngôi sao xịt: Zdravko Kuzmanovic

– Cần bổ sung: Hậu vệ cánh chân trái (Siqueira), Tiền vệ phòng ngự (Sandro, Luiz Gustavo), Tiền đạo cắm (Dzeko, Negredo, Benteke, Muriel), Cầu thủ sáng tạo (Lamela, Bernard), mua đứt  Rolando

– Cần loại bỏ: Danh sách quá dài, những người đáng kể là Guarin, Ricky, Belfodil, Kuzmanovic

Nhà báo David Wilson của ESPN đã tổ chức một cuộc bầu chọn nho nhỏ. Kết quả cho thấy, 51,85% Interista hài lòng với kết quả mùa này, mùa bóng mà ông cho Inter một điểm C (tức là tầm 5 điểm theo thang Việt Nam).

Xin trích lại toàn bộ đoạn sau, do ông đã viết khá đầy đủ:

Inter có 60 điểm, hơn triều đại của Stramaccioni 6 điểm. Thế nghĩa là chúng ta có tiến bộ. Nhưng CLB này không chỉ nhắm tới Europa League. Nó phải hướng tới Scudetto, và Champions League.

Mùa 12/13, chúng ta kém đội vô địch (Juventus) 33 điểm, và kém đội xếp thứ ba (AC Milan) 18 điểm. Mùa này, chúng ta kém đội vô địch (Juventus) 42 điểm, và kém đội xếp thứ ba (Napoli) 18 điểm. Ta có tiến bộ, nhưng họ cũng thế.

– David Wilson

Mùa sau, nhiệm vụ của Inter sẽ là quay trở lại Champions League, và rút ngắn khoảng cách với Juventus. Mục tiêu quá xa vời chăng?

Không hẳn. Mazzarri đã có một mùa bóng làm quen (lợi thế hơn người tiền nhiệm Stramaccioni, người phải rời CLB sau một mùa bóng). Vua chuyển nhượng hớ Marco Branca đã bị sa thải. Mùa bóng chuyển giao đã qua đi. Với một vài chữ kí mới, top 3 là điều nằm trong tầm tay. À, còn một điều nữa, chọn ra một đội trưởng xứng đáng cho mùa giải sau.

Chờ đợi Inter trỗi dậy.

Xin hãy là Inter vài năm qua. Ú u u ù.

– Ca sĩ không chuyên Ngọc Minh.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^