Tản mạn World Cup: Tam Sư, niềm tin và nỗi sợ

bởi El Hoho ·

1. Lí do lớn nhất cho những thất bại của tuyển Anh ở World Cup là gì? Rất nhiều người, trong đó cả chính bản thân các cầu thủ, đều đồng ý rằng là do khả năng chịu đựng áp lực rất kém.

Đằng sau 23 cầu thủ đại diện cho xứ sở sương mù luôn là cả tá loại áp lực. Họ sợ thất bại, sợ ánh mắt soi mói của giới báo chí nước nhà, và sợ cả những gã hooligan cuồng tín luôn hăm dọa đốt nhà cầu thủ nào đó nếu trót phạm sai lầm.

BLĐ Manchester United đã phải nhờ cảnh sát bảo vệ David Beckham nghiêm ngặt suốt vài tháng trời sau chiếc thẻ đỏ tai hại ở St. Etienne 1998. Cựu HLV Tam Sư, Fabio Capello từng úp mở rằng, cứ đá ở Wembley, là họ sẽ… thua bởi áp lực từ khán đài rất nặng nề. Và hễ đá luân lưu, là tuyển Anh sẽ thua dù lãnh trách nhiệm trên chấm trắng luôn là những vua sút phạt ở CLB.

WORLD CUP 2006

Bây giờ, nhiều người đã chẳng còn gọi tuyển Anh bằng biệt danh Tam Sư nữa. Thay vào đó họ dùng cái tên… Tam Miêu(!).

2. Đã có rất nhiều biện pháp từ những nhà chức trách nhằm giảm áp lực lên vai những tuyển thủ Anh.

Họ yêu cầu báo giới dè dặt hơn, hạn chế sự xuất hiện của những WAGs, làm đủ mọi cách để các cầu thủ cảm thấy thoải mái nhất. Họ từ bỏ thầy ngoại, chọn thầy nội. Thậm chí, trong thành phần Tam Sư dự mỗi giải đấu lớn, luôn có một bác sĩ tâm lý.

Giới khoa học xứ sở sương mù còn sốt sắng hơn. Sau loạt luân lưu với Bồ Đào Nha năm 2006, một công thức sút luân lưu bách phát bách trúng đã được đưa ra. Họ cho rằng, miễn là các cầu thủ Anh sút đủ mạnh và chạm bóng đủ chuẩn, phần còn lại cứ để người ghi bảng tỉ số lo.

Để rồi sau tất cả, người Anh vẫn là những kẻ thất bại. Lần gần nhất, với một đội hình không mang lại quá nhiều sự kì vọng và một HLV người Anh thực thụ, họ vẫn thua, trên chấm phạt đền, sau pha úp thìa kinh điển của Andrea Pirlo.

3. Có người nói rằng, nỗi sợ hãi và áp lực sẽ làm bạn mạnh hơn để rồi vượt lên tất cả. Đáng tiếc là người Anh chưa bao giờ tạo ra kì tích ấy.

David Beckham từng bộc bạch, khi Rivaldo gỡ hòa 1-1 ở trận tứ kết World Cup 2002, tất cả cầu thủ Tam Sư đều cùng chung một suy nghĩ: “Hết rồi, chúng ta đã thua. Chúng ta đã mất tất cả.” Thời điểm ấy, trận đấu mới chỉ đi qua được 45 phút.

Chúng ta đều biết rằng người Anh luôn thua ở loạt luân lưu. Nhưng không phải khi nào Tam Sư cũng không có cơ hội. Có những lúc, người nắm lợi thế lại chính là họ. France 98 với cú sút hỏng của Hernan Crespo hay hai pha đá hỏng liên tiếp của người Bồ Đào Nha ở World Cup 2006, hay ngay ở Euro 2012, nếu Ashley Young sút thành công, thì quả đá của Pirlo cũng là vô nghĩa.

Please, i need you to hope again.
– Charles Xavier

Họ thất bại, đơn giản là vì không tin rằng mình sẽ thắng chừng đấy lần gục ngã. Áp lực không đáng sợ, thứ đáng sợ nhất, chính là không có niềm tin.

Soccer - FIFA World Cup 2002 - England v Brazil - Quarter Final

Câu hỏi đặt ra là liệu tuyển Anh đã tìm lại được niềm tin vào chính họ chưa? Không ai biết. Chỉ biết, lúc này chẳng còn mấy ai đặt hi vọng vào họ nữa.

Nhưng nếu giả dụ như Steven Gerrard và các đồng đội đã làm được điều ấy, thì Tam Sư, vốn là sự kết hợp của chút tàn dư từ “Thế hệ vàng” đầy đau khổ và những cầu thủ còn rất trẻ cùng một HLV già cỗi từ vẻ ngoài cho đến tư duy, cũng chẳng mấy khi thành công trong sự nghiệp, sẽ làm được những gì ở Brazil 2014?

Một suất ở tứ kết như mọi năm chăng?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
El Hoho
26 bài viết
“Hohohohoho”
Phát bóng lên ^