Chuyện tuyển Anh: Ít hào nhoáng, thêm niềm tin

bởi Simon D Trix ·

Với sự lên ngôi trong một thời gian quá dài của giải Ngoại Hạng, ĐT Anh cũng là một trong những đội bóng được yêu thích nhất thế giới, thế như tại kì World Cup lần này có vẻ Tam Sư không nhận được quá nhiều sự kỳ vọng từ giới mộ điệu.

1. Ký ức Baden Baden và Nam Phi

Năm 2006, ĐT Anh đến với nước Đức cùng hành trang là những siêu sao như Rio Ferdinand, John Terry, Frank Lampard hay Steven Gerrard vốn đều đang đạt đến độ chín của sự nghiệp. Trong khi đó vị thủ lĩnh bóng bẩy, David Beckham, hướng đến kì World Cup thứ ba của bản thân với quyết tâm mang về xứ sở Sương Mù chiếc HCV để sánh ngang với Sir Bobby Charlton huyền thoại.

Thế nhưng, tại nơi tập trung của tuyển Anh – Baden Baden, thứ được tất cả chú ý đến không phải là Tam Sư mà là những nàng WAGS.

Những ai đã từng theo dõi kì cúp thế giới ấy chắc chẳng thể nào mà quên nổi trong mỗi trận đấu của tuyển Anh, camera không chỉ một lần lia đến khu khán đài có những Victoria Beckham, Cheryl Cole (lúc đấy vẫn là vợ A.Cole) hay Alex Gerrard … Các nàng WAGS của cầu thủ Anh không chỉ biểu diễn thời trang trên phố, tiệc tùng phá phách mà thậm chí còn vào “ăn hai bữa” với các cầu thủ Tam Sư.

thesun

Như một lẽ dĩ nhiên, với việc không có được sự tập trung (và cả thể lực), tuyển Anh đã thất bại trước Bồ Đào Nha ở tứ kết sau khi không để lại bất kì một dấu ấn về lối chơi nào trong các trận đấu trước đó.

Trái với kì World Cup được tổ chức tại Đức, ĐT Anh đến với Nam Phi với kỉ luật thép của Fabio Capello, không WAGS, cấm phóng viên đến cũng như cầu thủ ra ngoài trước trận đấu 2 ngày, Tam Sư như ở trong một lô cốt.

Thế nhưng “sẩy cha còn chú”, thiếu WAGS nhưng những người Anh vẫn còn nền báo chí diều hâu lừng danh của mình, ngay sau lễ bốc thăm chia bảng hồi tháng 12 năm 2009, tờ The Sun đã chơi chữ ngay trang bìa khi biến bảng đấu của Tam Sư thành chữ “EASY” kèm với đó là câu caption đầy bóng bẩy “Bảng đấu đẹp nhất kể từ thời The Beatles”.

Nhưng rồi những gì xảy ra thì hẳn ai cũng nhớ, Robert Green thành tội đồ ở trận ra quân gặp Mỹ, sau đó Tam Sư muối mặt … thủ hòa Algeria, và phải nhờ đến Jermain Defoe người Anh mới có thể vượt qua vòng đấu bảng. Và với thành tích “xuất sắc” ấy, việc Anh bị loại bởi đối thủ truyền kiếp Đức ở vòng 2 không khiến nhiều người ngạc nhiên, chỉ là tỉ số quá đậm thôi.

Đó là tuyển Anh của hai kì World Cup gần nhất.

2. Một Tam sư… bình dân, một Tam sư nguy hiểm?

Sau khi lễ bốc thăm vòng bảng diễn ra, báo chí Anh đều tỏ ra vô cùng … bi quan về số phận của Tam Sư trong những ngày tới đây, tờ The Star còn đưa ra trang nhất khuôn mặt của HLV Rod Hodgson và chơi chữ bảng D của Tam sư thành chữ “Doomed”. (Bị hủy diệt)

Sturridge, Rooney - England

Thế nhưng mọi chuyện chưa hẳn đã là thế, tại hai kỳ World Cup trước ĐT Anh là tâm điểm của sự chú ý từ cầu thủ cho tới HLV, cả Sven Goran Eriksson hay Fabio Capello đều là mẫu HLV mà giới truyền thông Anh rất thích khai thác. Vị chiến lược gia người Thụy Điển thì đào hoa và có một đời sống tình ái rất phức tạp, trong khi đó cựu HLV của Juve – Capello lại tạo cho báo giới một niềm tin cực lớn vào đội tuyển.

Trong khi đó HLV Roy Hodgson lại quá … bình thường, ông trầm lặng, lên danh sách, rút gọn, tập luyện, đá giao hữu, tất cả đều nhẹ nhàng. Điều quan trọng nhất, ông không biến bản thân ông và cả đội tuyển thành trung tâm của sự kỳ vọng.

Và ta cũng có thể thấy, chưa bao giờ tuyển Anh thiếu sự bóng bẩy và trở nên bình dân như tại kì World Cup năm nay. Nòng cốt của đội tuyển đến từ Liverpool, một đội bóng đúng kiểu “Anh hùng áo vải”  tại Ngoại Hạng Anh năm nay trong khi những gương mặt còn lại như Leighton Baines hay Phil Jagielka rõ ràng không thể so sánh về mặt danh tiếng với những Ashley Cole hay John Terry trong quá khứ.

Những kì World Cup  mà ĐT Anh thất bại, trong tất cả các lí do được đưa ra thì vấn đề thể lực luôn luôn được đặt lên hàng đầu.

ĐT Anh bị kiệt sức sau khi đã trải qua một mùa giải vô cùng căng thẳng và phải căng sức ra thi đấu trên tất cả các mặt trận.

Những lời giải thích như vậy được thấy nhan nhản trên tất cả các mặt báo, nhưng năm nay mọi chuyện có vẻ sẽ không như thế nữa.

Năm 2006: Đội hình (không tính thủ môn) ra sân của ĐT Anh trong trận đấu cuối cùng với BĐN đã phải cày ải tổng cộng 33,863 phút trong suốt mùa giải. Để dễ hiểu hơn thì con số đó tương đương với việc mỗi một cầu thủ đã phải đá trọn vẹn 90’ ở 37 trận đấu trong mùa giải.

Sturridge dance England

Con số này vào năm 2010 còn khủng khiếp hơn, 36,946 phút tức là mỗi cầu thủ sẽ thi đấu 41 trận trọn vẹn 90’ trong mùa giải.

Nhưng kì World Cup năm nay với nòng cốt là các cầu thủ Liverpool gần như chỉ chơi ở đấu trường Premier League, mỗi một cầu thủ trong đội hình chính của Tam Sư chỉ chơi có 34 trận trọn vẹn 90’ trong cả mùa giải (con số chính xác là 30,397 phút)  tức là ít hơn so với WC2010 tới… 7 trận đấu.

Bảy trận đấu chênh lệch đấy thật kì lạ vừa chính xác với số trận mà một đôi bóng đi đến vòng bán kết sẽ phải thi đấu, 3 trận vòng bảng, 3 trận knock-out, và một trận tranh giải ba hoặc thậm chí là chung kết.

Một sự trùng hợp ngẫu nhiên liệu có dẫn đến một kết quả bất ngờ?

Tam Sư giờ chỉ là một đội tuyển báo chí dự đoán là sẽ bị loại ngay từ vòng bảng, có một HLV bình thường, với những cầu thủ không được báo chí quá chú ý, săm soi và cực kì khỏe mạnh.

Xét cả từ khía cạnh khoa học cho đến vấn đề về niềm tin, thì từng đấy lí do được đưa ra sẽ xua tan đi những đám mây đang che mờ niềm tin của các fan hâm mộ Tam Sư và thay vào đó là khoảnh trời xanh của hy vọng.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Simon D Trix
45 bài viết
“Forgotten.”
Phát bóng lên ^