Trước thềm World Cup 2014 – Anh: Hồn Man Utd, da The Kop

bởi Tommy Thai Vu ·

Đã 48 năm kể từ lần gần nhất chạm tay vào chiếc Cúp Thế Giới, đội tuyển Anh vẫn cứ là một tập hợp của những ông sao mãi đi tìm lời giải cho bài toán nửa thế kỉ đó mà không sao tìm ra đáp án. Một mùa World Cup nữa lại đến, và Tam Sư sẽ lại đến World Cup với mục tiêu cố gắng giành lấy chiếc cúp Vàng danh giá sau chừng ấy năm chờ đợi.

1. Hồn Man Utd, da The Kop

Đội tuyển Anh và World Cup 2014 chính là một trong những đội hình thú vị nhất mà đảo quốc này mang đến một kì cúp bóng đá thế giới. Ở đó, sự kết hợp mà tập thể này có đó chính là sợi dây liên kết giữa các cầu thủ ngôi sao và những thủ quân của các CLB nhỏ hơn. Bằng sự đoàn kết và sự tằn tiện ngôn từ mà báo chí Anh mang đến Brazil, có thể nói lực lượng của Tam Sư rất đáng để được chờ đợi về mặt lý thuyết.

Tuy nhiên, điều mà người ta vẫn đau đáu là trong suốt nhiều thập kỉ qua, lối chơi của đội tuyển Anh thực sự là gì? Tại World Cup 2006, với một lực lượng dày đặc các ông sao trải dài từ tuyến trên cho đến tuyển dưới, Tam Sư thi triển lối đá nhạt nhòa để rồi bị loại bởi Bồ Đào Nha tại tứ kết. Tại giải đấu này, họ áp dụng triệt để phong cách thi đấu tạt cánh đánh đầu, song với sự thiếu đa dạng trong lối chơi vốn đã bị coi là lỗi thời lúc đó, đội tuyển Anh dễ dàng nhận thất bại mà người ta đã dự báo từ trước.

Ở World Cup 2010, lối đá mờ nhạt này lại tiếp tục được thực thi dù cho họ có một bộ não thiên tài về chiến thuật ngồi trên băng ghế huấn luyện. Không thể phủ nhận trong trận đấu với đội tuyển Đức ở vòng knock-out, Tam Sư đã thi đấu rất cố gắng trước Cỗ Xe Tăng, nhưng khi chưa kịp đặt dấu ấn về mặt chiến thuật, quê hương của Charles Darwin đã chìm xuồng vì sự bùng nổ của bộ đôi Thomas Muller – Bastian Schweinsteiger thời điểm đó.

Henderson & Gerrard

Nhìn vào danh sách đội tuyển Anh line-up (đội hình) thử nghiệm xuyên suốt quá trình chuẩn bị cho vòng chung kết, có thể thấy đội tuyển Anh chắc chắn sẽ sử dụng tuyệt đại đa số những con người của các nhà á quân Premier League 2013/14 Liverpool: Chủ nhân của 21 bàn thắng ở giải quốc nội Daniel Sturridge, thủ quân The Kop Steven Gerrard, gọng kìm thép thi đấu ở vị trí tiền vệ giữa – tiền vệ con thoi Jordan Henderson, hậu vệ phải Glen Johnson và có thể là cả tài năng trẻ Raheem Sterling ở một bên cánh. Những tưởng với đội hình này, HLV Roy Hodgson sẽ tham khảo ý kiến của Brendan Rodgers để áp dụng lối đá khoa học mà cực kì mạnh mẽ về mặt tấn công trung lộ của Liverpool vào đội tuyển Anh, song không phải như thế. Cựu HLV của Liverpool (2010-11) đã… sáng tạo ra lối chơi của riêng mình, và kì lạ thay, nó giống hệt với lối đá biên vật vờ của Manchester United trong phần lớn mùa giải Premier League vừa qua.

2. Điểm mạnh: Nổi tiếng

Ngoài sự nổi tiếng vì là quê hương của bóng đá, đồng thời sở hữu giải đấu hấp dẫn nhất thế giới ra, đội tuyển Anh hoàn toàn không có một điểm mạnh gì để nhìn vào và hi vọng. Bản thân giới truyền thông vốn ngoa mồm, tự tin và nhanh nhạy bậc nhất thế giới ở chính quốc cũng rất dè dặt với khả năng thực sự của đội tuyển, thì không khó để các nhà chuyên môn nhận định rằng đây là một trong những đội tuyển Anh yếu nhất từng được gọi để đi dự World Cup.

Nhưng dù sao thì cũng phải nhìn vào những sự tích cực ở những nỗ lực cải cách đội tuyển Anh của ban huấn luyện, khi mạnh tay gạt bỏ những công thần không còn đủ sức cống hiến mà tiêu biểu là hậu vệ trái Ashley Cole, dành suất cho người trẻ khỏe và khát khao chiến đấu hơn là những Leighton Baines hay Luke Shaw. Sự “công bằng” này sẽ trở thành động lực cho các cầu thủ có thêm động lực để thi đấu và thể hiện bản thân, vốn là một khái niệm xa xỉ trong bản tính bảo thủ đến mức khó chịu của người Anh.

Những sơ đồ chiến thuật và những thử nghiệm mới mẻ cũng đã được áp dụng nhằm tìm kiếm một phương án hai có thể sử dụng thay thế lối đá chính trong trường hợp bị đối thủ hoàn toàn vô hiệu hóa. Những “sáng kiến” cũ mà mới như đẩy Wayne Rooney ra cánh trái, hay sử dụng Danny Welbeck như một dạng tiền đạo ảo lệch trái để đá phản công cũng là những tín hiệu đáng ghi nhận. Một trong những phương án này sẽ làm thay đổi hoàn toàn hệ thống tấn công được vận hành đơn giản đã được chọn trước đó, khiến cho Tam Sư trở nên khó lường hơn một chút trước những đối thủ già dặn và có truyền thống về kĩ chiến thuật ở châu Âu.

Quay trở lại điểm mạnh… nổi tiếng của đội tuyển Anh. Một trận đấu bóng đá cơ bản được quyết định thắng thua hoàn toàn dựa trên thực lực và khả năng biến hóa từ HLV cho đến cầu thủ. Chính vì vậy, khi bước vào sân, sự nổi tiếng sẽ chỉ làm cho những thất bại (nếu có) của đội tuyển Anh thêm phần… lâm ly hào nhoáng.

3. Điểm yếu: Bảo thủ toàn diện

Về chất lượng con người, chưa bao giờ đội tuyển Anh bị coi là thua thiệt hoàn toàn so với những đối thủ lớn cả ở lục địa già lẫn ở Nam Mỹ. Những cầu thủ của họ, trái lại, vẫn là những đầu tàu đánh đông dẹp bắc ở đấu trường châu Âu, mà những năm qua các CLB Anh đã cho thấy điều đó. Song, với sự bảo thủ đến cực đoan về lối đá tạt cánh đánh đầu vốn xứng đáng bị nhét vào viện bảo tàng từ hai thập kỉ trước, những điểm yếu của đội tuyển Anh đều bị phơi bày ra trước ánh sáng dù cho họ có áp dụng đến bao nhiêu tiến bộ công nghệ nhằm cải tiến lối chơi và tư duy lên bóng. Có người nói, bọc yên nhung cho con ngựa què, nó cũng không thể trở thành kị mã chiến xa, là thế.

Những điểm yếu cố hữu của lối đá tạt cánh đánh đầu thậm chí đã bị khai thác từ rất lâu, vì sự dễ đoán và rất khó có thể cung cấp bóng liên tục để thực hiện nó. Lối đá biên này cần một lượng hậu cần cực mạnh từ những chân chuyền cánh chuẩn xác, những cầu thủ có khả năng leo biên không biết mệt mỏi, những tiền đạo cao to chọn vị trí và không chiến mạnh mẽ, cùng với những hậu vệ biên cầm trịch được khu vực giữa sân khi hai tiền vệ trung tâm đi lên cao luân chuyển bóng. Dù cần một lượng hậu cần vĩ đại như thế, nhưng xác suất đưa bóng chính xác vào trong là rất thấp, vì sự hên – xui giữa những quả tạt và trình độ hàng thủ đối phương. Và chỉ bằng cách giăng ngang ba tiền vệ trung tâm kèm chặt các đường chồng biên cổ điển, lối đá này sẽ trở nên bế tắc và bị triệt thoái hoàn toàn trước khi chờ đối phương vung lưỡi dao kết liễu mọi thứ.

Sturridge, Rooney - England

Trong các trận giao hữu vừa qua, cũng như lối đá xuyên suốt vòng loại cho tới giờ, đội tuyển Anh vẫn trung thành với lối đá một màu vật vờ mang hình hài của đội cựu vương Premier League – Manchester United. Nhất là trong trận hòa 2-2 với Ecuador, những pha bám biên của Rooney, của… Jack Wilshere đều không mang lại hiệu quả cao, khi hai cầu thủ đá trái chân này chỉ chăm chăm lao về góc sân và đưa bóng vào trong cho Rickie Lambert. Cho đến khi BHL Tam Sư quyết định đưa các tiền vệ này di chuyển nhiều hơn vào bên trong, đội tuyển Anh mới có thêm khoảng trống để phối hợp ghi bàn. Những đặc điểm này giống hệt với những gì mà Man Utd đã thể hiện trong mùa giải vừa qua: bế tắc trước khung thành đối phương từ những pha không chiến chia ô, nhưng lại có những bàn thắng từ những pha xuyên phá nách trung lộ của những tiền vệ công bậc nhất.

Một điểm yếu khác của đội tuyển Anh là khả năng cầm bóng. Chính vì thiếu khả năng cầm bóng vì yếu kĩ thuật cá nhân cũng như tư duy quan sát, đội tuyển Anh bắt buộc phải chọn lối đá phòng ngự phản công trước hầu hết các đối thủ truyền kiếp. Khi đối đầu với các đội bóng nhỏ hơn, lối đá biên với bóng dài đặc sản lại được triển khai và nó phần nào cho thấy sự bảo thủ ảnh hưởng một cách trì trệ như thế nào đến tư duy chơi bóng của đội tuyển.

4. World Cup cuối cùng của Steven Gerrard

Trong suốt sự nghiệp thi đấu quốc tế, Gerrard cùng với Frank Lampard đã “phá hoại” không biết bao nhiêu sự nghiệp của các HLV cố gắng lắp hai anh vào cùng một đội hình xuất phát. Với lối đá và thói quen nhận bóng có phần giống nhau, Lampard và Gerrard thường xuyên giẫm chân trong các pha cầm trịch lẫn lui về phòng ngự chiến thuật, khiến cho đội tuyển Anh phí cả thập kỉ mà vẫn loay hoay không thể giải được bài toán.

Chứng minh được khả năng và thuyết phục được BHL đội tuyển rằng mình mới là người duy nhất làm thủ lĩnh Tam Sư, Steven Gerrard cùng chiếc băng thủ quân sẽ đến Brazil cùng với một người đồng đội khác ở tuyến giữa mà không còn phải lăn tăn về việc kết hợp với Lampard. Đây sẽ là kì World Cup cuối cùng của bản thân anh, sau một mùa giải bùng nổ về mặt cá nhân trong màu áo của Liverpool tại Premier League.

gerrard

Được deploy (triển khai, dàn binh, phát triển) ở vị trí đá thấp nhất trong đội hình của Liverpool và được sự trợ giúp đắc lực thường xuyên của hai máy quét bên cạnh, Gerrard đã có một trong những mùa giải hay nhất của mình kể từ vài năm trở lại đây. Anh Có 13 bàn thắng và 13 pha kiến tạo, trung bình mỗi trận tạo ra hai đường chuyền trở thành cơ hội cho các đồng đội, với tỉ lệ chuyền bóng chính xác gần 90% trong đó đa phần là những pha mở bóng dài hoặc chuyền lên kiến tạo thế trận. Ở vị trí này, kĩ năng quan sát và điều phối của Gerrard được phát huy tối đa, và nó không bó buộc anh hẳn vào những pha chạy từ trên về để cản phá từ đằng sau dễ ăn thẻ.

Với bằng đó kĩ năng, khả năng chỉ huy truyền lửa và sự mạnh mẽ về tính cách, Gerrard sẽ là đầu tàu kéo Tam Sư đến mục tiêu vô địch World Cup và giải bài toán tồn tại ngót 50 năm qua. Chắc chắn, Gerrard sẽ không nói suông về một cái gì đó trong bối cảnh đây là lần cuối cùng anh đứng trên vũ đài của một giải bóng đá lớn.

5. Đội hình dự kiến

england3

 

6. Dự đoán: Bán kết

Trước hết cần phải làm rõ định nghĩa của dự đoán. Bản thân từ “dự đoán” nó hàm chứa rất nhiều sự nhận định chủ quân của một cá nhân, trong số đó có cả… giác quan thứ sáu, cảm quan duy tâm, nhận thức chủ thể và những khúc ngoặt của tư duy. Chính vì sự chủ quân này của nó mà chúng ta có thể nói vui rằng dự đoán là… đoán bừa cũng được, vì nó khác xa với kĩ thuật dự báo, vốn cần những dữ liệu khoa học và nghiên cứu hiện tượng rất công phu. Bóng đá là một môn thể thao không thể dùng khoa học để dự báo, nên từ dự đoán được dùng với ngữ nghĩa và hoàn cảnh hoàn toàn phù hợp mà thậm chí không có từ nào phù hợp hơn.

Hẳn các bạn sẽ tỏ ra ngạc nhiên khi tôi liệt kê tất cả các điểm mạnh không có gì ấn tượng cũng như điểm yếu của đội tuyển Anh ra nhưng lại dự đoán rằng họ sẽ lọt vào đến bán kết. Cùng nhìn lại những vòng chung kết bốn năm gần nhất trở lại đây, đội tuyển Anh đã xui xẻo như thế nào khi bước vào loạt đấu quan trọng nhất. Tại World Cup 98, bằng chiếc thẻ đỏ của David Beckham sau pha tiểu xảo của Diego Simeone, Tam Sư đã gục ngã 2-4 trên loạt đá penalty khi không có chuyên gia sút phạt đền của mình. Loạt đá penalty vốn cũng là yếu điểm của người Anh khi phần thì họ không gặp may, phần thì do tâm lý yếu. Ở World Cup 2002, đội tuyển Anh đã không thể đánh bại được 10 người Brazil kể từ phút thứ 57 của trận đấu, sau khi Ronaldinho bị đuổi khỏi sân. Đây được xem như là một sự thiếu may mắn của đội tuyển Anh, cũng được xem như là sự thiếu năng lực trong một tình huống thuận lợi cụ thể. Tại World Cup 2006, thẻ đỏ nổi tiếng của Rooney sau khi phạm lỗi với Riccardo Carvalho cùng với pha “bô kích” của Cristiano Ronaldo, đội tuyển Anh một lần nữa thúc thủ trên chấm phạt đền ngay sau khi lọt vào được tứ kết. Cuối cùng là bàn thắng ma của Lampard tại World Cup 2010 vào lưới Đức ở vòng knock-out, nơi mà kể từ đó, Anh đã phải vận động hành lang cho đến khi FIFA quyết định sẽ bổ sung mọi nguồn lực để xác định tốt hơn những bàn thắng qua vạch vôi trong những trận cầu chính thức.

Đội tuyển Anh đã không gặp may trong hầu hết tất cả những lần họ bị loại ở những kì World Cup trước, thế nên, biết đâu lần này họ sẽ phá dớp?

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^